Quần hùng tụ hội, đều muốn cân thử xem Nam Long nặng nhẹ thế nào.
Phần lớn đều dừng bước ở hành lang.
Sáu người dám tiến vào gian sảnh nhỏ nơi Lý Duy Nhất đang ngồi đều là những Học Thủ đứng đầu nhất, ít nhất là tứ trọng trung kỳ, sau lưng có Siêu Nhiên đỉnh phong truyền đạo, ở Đạo Chủng cảnh rất có thể là thiếu niên Thiên Tử.
Sáu người uy chấn một phương trong Tông Thánh Học Hải, nếu cùng nhau vây khốn một vị môn sinh Thiên Tử ở nơi đất trống, họ có thể dễ dàng đánh chết đối phương.
Lúc này.
Toàn bộ Bách gia Tông Thánh Học Hải, chỉ có một phần nhỏ tu giả hội tụ về trai lâu, nhưng đã vây kín trai lâu.
Hơn hai mươi vị Thánh Linh Niệm Sư đứng dưới trai lâu, mi tâm mỗi người đều nở rộ linh quang, lấy phù văn và trận văn bao phủ thiên địa, giam cầm bốn phương.
- Lý Duy Nhất, ngươi quá ngông cuồng rồi! Mạnh Hóa Long và Phục Văn Ngạn có thù oán gì với ngươi, chỉ vì tranh đoạt Trường Sinh Thảo mà ngươi ra tay tàn độc, nhất quyết phải giết chết bọn họ sao?
Dạ Thiên Thần lớn tiếng đáp lại, cố tình không nhắc đến vụ tập kích ở Thành Dạ Ma, muốn làm cho cao thủ các nhà của Tông Thánh Học Hải nảy sinh cảm xúc chung mối thù.
Hắn từng giao thủ với Lý Duy Nhất, hiểu rất rõ sự lợi hại của kẻ này, vì vậy pháp khí trên người lưu chuyển không ngừng.
Kinh văn phòng ngự trên Nho bào đều sáng lên, lấp lánh như sao trời, hắn không vì chiếm ưu thế về số lượng mà khinh địch.
Xử Phương Thúc có tu vi tam trọng đỉnh phong, là vị Thuần Tiên Thể hoàng kim trấn tại tầng một của Phù Đồ bảy tầng.
Hắn đứng dưới lầu, hét lớn:
- Hắn và Mạc Đoạn Phong rõ ràng là đến quấy rối, muốn phá hoại Bách Gia Yến, rành rành là coi thường toàn bộ tu giả Tông Thánh Học Hải. Phải bắt bọn chúng trả giá đắt, đánh gãy tay chân, lột sạch quần áo, cạo trọc lông ném ra khỏi Mạnh Thanh Viên. Nếu không đệ tử Bách gia Học Hải, chắc chắn sẽ bị thiên hạ chê cười.
Tu giả trong Mạnh Thanh Viên đồng thanh lớn tiếng hưởng ứng, lấn át cả tiếng nổ ầm ầm của trận chiến truyền đến từ Kính Hồ.
Đám đông dưới trai lâu nhường ra một con đường cho Thanh Tương đi qua.
Tay Thanh Tương nâng Vạn Tự Khí Hồ Thiên Mặc Hải, đứng trước hơn hai mươi vị Thánh Linh Niệm Sư, ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ tầng ba, khẽ mỉm cười:
- Chư vị, binh đao đụng độ không phải đạo đãi khách, hãy cất hết Pháp khí công kích đi, dùng quyền cước đạo thuật luận bàn với Nam Long là được rồi.
Xử Phương Thúc nói:
- Thanh cô nương, chúng ta tự trói tay chân e rằng không ổn đâu?
Thanh Tương cười nói:
- Chờ lúc Nam Long sử dụng Pháp khí thì chúng ta sẽ dùng sau.
Lý Duy Nhất thầm khâm phục, nữ tử này quả thực tài trí hơn người.
Một khi sử dụng chiến binh Pháp khí, nhiều sát lục sẽ không thể khống chế. Cho dù Tông Thánh Học Hải giết hắn, hay là hắn giết một đám tu giả Tông Thánh Học Hải, đều là cục diện mà Thanh Tương không muốn nhìn thấy.
Lý Duy Nhất cũng mong muốn như vậy, tuy hắn có Vạn Tự Khí, nhưng đám người Tông Thánh Học Hải chưa chắc đã không có, hơn nữa, họ còn có thể hợp lực kích phát ra uy lực mạnh hơn của Vạn Tự Khí.
Ngoài ra, có Trình Đôn ở Mạnh Thanh Viên, tuyệt đối sẽ không để mặc hắn dùng kiếm khí đại khai sát giới.
- Thanh Tương cô nương đã có ý đẹp như vậy, Lý mỗ đương nhiên không ngại làm văn khách một lần, tạm cất binh khí.
Lời vừa dứt, Lý Duy Nhất từ chỗ ngồi đột ngột xoay người lại.
- Vù!
Tiên hà thanh huy và Trường Sinh kinh văn từ Tổ Điền tuôn ra, bao phủ toàn thân, ngưng tụ thành Thần Ảnh Đạo Hành Biến hộ thể.
Lực chú ý, tinh thần, cảm nhận của sáu người phía sau đều ở trạng thái đỉnh phong, sáu luồng pháp khí đan xen vào nhau, khi áp sát cường giả cỡ như Lý Duy Nhất thì không ai dám lơ là cảnh giác.
Lý Duy Nhất động, sáu người cùng động.
Sáu luồng pháp khí đồng thời tuôn ra, sáu loại đạo thuật được thi triển.
Ba người sử dụng thuật cầm nã, tựa như ba vệt sáng tỏa ra ba hướng chộp về phía cánh tay, chân, cổ Lý Duy Nhất, muốn làm hắn loay hoay chống đỡ.
Hai người có chiến lực mạnh nhất siết chặt nắm đấm, nắm đấm bốc cháy, hóa thành hai viên sao băng rực sáng nhắm thẳng vào lồng ngực Lý Duy Nhất. Dựa theo sự thay đổi khí kình quanh người Lý Duy Nhất mà thay đổi phương vị nắm đấm, tuyệt đối không cho Lý Duy Nhất cơ hội né tránh.
Người cuối cùng thi triển diệu thuật thu nhỏ cơ thể, hóa thành luồng sáng hình người cao ba tấc nhảy nhót trên vách tường và nóc nhà, sau đó, rơi xuống như một thanh thần kiếm.
Sáu người hạ quyết tâm, chỉ trong một hiệp đầu tiên sẽ khiến Lý Duy Nhất trọng thương đến mức mất đi chiến lực.
Ba vị Học Thủ tứ trọng thi triển cầm nã thuật, ngón tay sắc bén như đao kiếm, hợp lực xuyên thủng Thần Ảnh Đạo Hành Biến. Nhưng bọn họ kinh hãi phát hiện ra, luồng Thần Ảnh trên người Lý Duy Nhất không chỉ có thể bảo vệ cơ thể, mà còn có một tràng năng lượng dường như làm không gian méo mó.
Rõ ràng mười ngón tay đã xuyên thấu vào trong, sắp bắt được cánh tay, chân, cổ của Lý Duy Nhất, nhưng hoàn toàn chụp hụt.
- Ầm ầm!
Lý Duy Nhất đánh ra cả hai tay, thế không thể cản vỗ bay hai vị Học Thủ tứ trọng đỉnh phong đang lao tới định đấm mình văng ngược trở lại.
Một người bay ra ngoài cửa, một người đập mạnh vào tường.
Vèo một tiếng, kiếm quang hình người cao ba tấc từ trên trời giáng xuống, sượt qua lưng Lý Duy Nhất trong đường tơ kẽ tóc, đập xuống mặt đất.
Khoảnh khắc chạm đất, kiếm quang hình người bật nảy lên.
Tấn công vào góc chết phòng ngự của Lý Duy Nhất là bắp chân phải.
Lý Duy Nhất dùng Thanh Hư Cản Thiền Bộ di chuyển, luồn lách như khói xanh, không cho đối phương cơ hội tiếp cận tập kích.
Tuy sáu vị Học Thủ hàng đầu của Tông Thánh Học Hải cường đại, nhưng không gian sảnh phòng nhỏ hẹp, sáu người chen chúc nhau, pháp khí, Trường Sinh kinh văn, đạo thuật va chạm, triệt tiêu lẫn nhau, căn bản không thể thi triển được.
Lý Duy Nhất có Đạo Hành Biến gia thân, cực kỳ thích hợp cho cận chiến.
Lý Duy Nhất không xông ra ngoài, trên hành lang toàn là những cường giả cấp bậc Trường Sinh Nhân.
Thay vào đó, hắn quay trở lại sảnh.
Một chưởng đánh ra Phiên Thiên Chưởng Ấn, chưởng lực bao phủ ba cao thủ thi triển cầm nã thuật khi nãy.
- Tới hay lắm!
Ba cao thủ đứng theo thế chân vạc, mỗi người thi triển tuyệt chiêu giữ nhà, lần lượt tung ra Thánh Nhân Chưởng Ấn, thi triển Long Hồn Chiến Pháp, miệng nhả Ngũ Hải Bách Kiếm Thần Quang.
- Ầm!
Toàn bộ trai lâu rung chuyển, sảnh phòng sục sôi bởi khí kình.
Ba người hợp lực đánh nát quang ảnh của Phiên Thiên Chưởng Ấn.
Nhưng vị Học Thủ thi triển Thánh Nhân Chưởng Ấn đứng ở phía trước cùng, cứng rắn va chạm với lòng bàn tay của Lý Duy Nhất. Tức thì chịu áp lực nặng tựa Thái Sơn ập đến, xương tay kêu răng rắc.
- Phụt!
Vị Học Thủ tu vi tứ trọng hộc máu, từ cửa sổ bay thẳng xuống dưới, va chạm với trận quang và phù văn bên ngoài.
Đám Thánh Linh Niệm Sư bên dưới ánh mắt lạnh lẽo, sợ vô tình làm người phe mình bị thương, lập tức mở một kẽ hở trên trận quang và phù văn.
Vị Học Thủ tứ trọng kia ngã xuống đất, cánh tay đau nhức như muốn nứt ra, vội vàng lùi vào trong đám người để chữa thương.
Trong sảnh phòng ở trên.
Bóng người cao ba tấc nắm lấy cơ hội tuyệt vời khi Lý Duy Nhất dốc toàn lực đánh ra một chưởng vào ba người, hắn để hở sau lưng. Một chỉ tựa kiếm đâm vào Trung Khu Tuyền ở giữa lưng Lý Duy Nhất.
Không thể tránh được.