Cảm nhận được luồng sức mạnh nguy hiểm đánh úp từ sau lưng, áo Pháp khí trên người Lý Duy Nhất bao gồm cả quan bào Châu Mục, kinh văn phòng ngự đều nổi lên, cứng rắn chống đỡ đòn đánh này.
- Bùm!
Hai người vừa thi triển Long Hồn Chiến Pháp và Ngũ Hải Bách Kiếm Thần Quang nhanh như chớp lao lên, từ chính diện tung ra một đòn chấn động, bị hai cánh tay của Lý Duy Nhất chặn lại.
Phía sau, hai cường giả mạnh nhất bị đánh bay lúc trước tựa như cặp chim nhạn bay về tổ, mỗi người đánh ra một chưởng ấn rơi xuống người Lý Duy Nhất.
Thần Ảnh vỡ như bong bóng.
Liên tiếp đỡ được năm đòn.
- Xoẹt xoẹt!
Từng tia sét dày đặc từ trong cửu tuyền của Lý Duy Nhất tuôn ra, càng lúc càng sáng.
Căn phòng tràn ngập sấm sét.
Năm vị Học Thủ tứ trọng lập tức lộ ra vẻ mặt đau đớn, khó khăn chịu đựng.
Lý Duy Nhất xoay hông bước đi, thân hình xoay tròn. Những tia chớp này hóa thành từng luồng kiếm quang, xoay tròn chém bay cả năm người ra ngoài.
Có người sau khi văng ra ngoài có thể nhanh chóng đáp đất đứng vững.
Có người thì đâm sầm vào vách tường ngã lăn ra đất.
Không cho Lý Duy Nhất bất kỳ thời gian thở dốc nào.
Trên hành lang, lập tức có ba vị Học Thủ xông lên trám chỗ, đánh ra đạo thuật đã tích tụ từ lâu. Vài người khác ngưng tụ ra xiềng xích pháp khí, men theo hành lang kéo dài ra, bay vào trong sảnh.
Lý Duy Nhất thả ra pháp khí cuốn lấy Dạ Thiên Thần và một vị Học Thủ khác đang gục ngã dưới chân tường.
Hắn ném một người ra trước.
Tiếp đó, Lý Duy Nhất nắm lấy cổ tay Dạ Thiên Thần xông ra ngoài cửa sổ, nhảy xuống bên dưới.
Vừa mới nhảy xuống.
- Bùm!
Cửa sổ tầng ba bị đạo thuật của ba cao thủ đánh ra đánh cho tan tành, trận pháp phòng ngự cũng không ngăn nổi.
Hắn mà chậm một nhịp ắt sẽ bị trọng thương.
Thanh Tương đoán chắc Lý Duy Nhất sẽ nhảy cửa sổ ra ngoài, bèn giao Hồ Thiên Mặc Hải trong tay cho một vị Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng bên cạnh.
Không để cho Lý Duy Nhất cơ hội chạm đất điều chỉnh khí tức, nàng thi triển thân pháp, đạp mây cưỡi gió, tránh khỏi vị Học Thủ rơi xuống trước, lăng không đánh ra một chưởng.
Là cao thủ chỉ đứng sau Mạnh Thủ Nghĩa trong Tông Thánh Học Hải, Thanh Tương mạnh hơn các Học Thủ khác nhiều.
Ngón tay trái của Lý Duy Nhất bóp chặt mạch môn trên cổ tay Dạ Thiên Thần, khiến Dạ Thiên Thần chỉ cần hơi nhúc nhích là đau đớn thấu tim. Lý Duy Nhất giơ lên tay phải, chưởng tựa như mây, đánh ra một ấn ký chữ Vạn khổng lồ, ép về phía Thanh Tương.
- Ầm ầm ầm!
Thanh Tương cứng rắn đỡ một chưởng của Lý Duy Nhất, thân hình bị ấn ký chữ Vạn ép ngược trở lại mặt đất, mặt đất dưới chân nàng chằng chịt vết nứt.
Lý Duy Nhất đáp xuống đất, định thừa thắng xông lên.
- Rắc rắc!
Lại thấy, Dạ Thiên Thần trực tiếp bẻ gãy cánh tay của mình, không muốn bị Lý Duy Nhất khống chế dưới con mắt của bao người.
Hắn nén đau thụp người xuống, đấm một quyền vào bụng Lý Duy Nhất.
Đây chính là điều mà Phó Nham Thủ đã nói, ở Mạnh Thanh Viên, vì thể diện, mỗi một người của Tông Thánh Học Hải đều chuẩn bị tâm lý trả giá bằng mọi thứ. Đổi lại ở nơi khác, chưa chắc họ có sự quyết đoán và ý chí như vậy.
Cổ tay của Dạ Thiên Thần vẫn bị Lý Duy Nhất tóm chặt, bóp nát mạch môn.
Nhưng gân tay và ngân mạch đứt đoạn, xương cánh tay bị chính Dạ Thiên Thần vặn thành hình bánh quai chèo, đứt thành mấy khúc, chỉ vì muốn xuất kỳ bất ý làm Lý Duy Nhất trọng thương.
Kinh văn phòng ngự trên người Lý Duy Nhất nhấp nháy liên hồi, Tổ Điền chấn động, lùi liên tiếp hai bước, giảm đi phần lớn kình khí trong quyền kình của Dạ Thiên Thần.
- Khá lắm! Nam Long có tu vi tuyệt đỉnh, nam nhi Tông Thánh Học Hải ta cũng có dũng khí liều mạng.
Thanh Tương thuận thế xông lên đánh.
Hai vị Học Thủ tứ trọng rơi xuống trước đó đã điều tức trị thương xong, một trái một phải bao vây lại.
Tất cả Thánh Linh Niệm Sư nhanh chóng lùi lại, mở rộng vòng trận và biển phù văn, không dám hành động thiếu suy nghĩ. Bởi vì, trong tay Lý Duy Nhất vẫn còn xách Dạ Thiên Thần làm Hộ Thân Phù, hơi sơ ý một chút là Dạ Thiên Thần sẽ bị trận pháp và phù văn trấn áp chết trước.
...
Đoạn Phong Thất Trảm, đao ý cuồn cuộn không dứt.
Pháp khí trong cơ thể trút xuống như sông lớn.
Mạc Đoạn Phong chém liên tiếp ba đao, đao sau mạnh hơn đao trước, chiến uy tăng vọt.
Tứ hải là khí hải chính yếu, Mạc Đoạn Phong đã tu luyện nó đến mức độ tương đương với Phong Phủ của võ tu Trường Sinh cảnh cùng cảnh giới, pháp khí, đao ý, kinh văn Pháp khí, Trường Sinh kinh văn đan xen vào nhau.
Đao thứ tư chém xuống, uy lực lại tăng thêm một khoảng lớn.
Thiên Địa Tự Tại cảnh của Mạnh Thủ Nghĩa bao phủ toàn bộ Mạnh Thanh Viên, dẫn động mọi sức mạnh trong tiểu thiên địa này.
Nước Kính Hồ hóa thành từng con băng long màu xanh, tinh khí cây cỏ màu xanh lục, khí đại địa màu nâu vàng, tinh thần quang hoa trên bầu trời, muôn vàn lực lượng như dòng suối hội tụ về phía hắn.
Hắn kích hoạt chiếc nhẫn ngọc đeo trên tay, cánh tay hóa thành bạch ngọc, thi triển thể thuật Bạch Ngọc Thánh Thủ trong Địa Thư.
Chưởng và đao va chạm.
- Bùm!
Vàng ngọc va vào nhau.
Hàng vạn khí thiên địa bao phủ trên người Mạnh Thủ Nghĩa chấn động một chút, thân hình lần đầu tiên lùi lại.
Thiên Địa Tự Tại cảnh của Mạnh Thủ Nghĩa có ưu thế về tốc độ thân pháp và sự huyền diệu của đạo thuật, nhưng khi gặp Mạc Đoạn Phong, ưu thế này hoàn toàn không phát huy ra được, mỗi một đao đều không thể né tránh.
Mạnh Thủ Nghĩa vừa đứng vững, đao thứ năm của Mạc Đoạn Phong đã vung lên tạo thế, đao ý bao phủ lấy hắn.
- Thiên Tự Khí Địa Thư, Thanh Vân Cửu Chương Giáp.
Cửu tuyền trên toàn thân Thanh Tương đều tỏa ra Thanh Vân Khí, lấy Cửu Chương Giáp tu luyện ra từ chín trang trong Địa Thư bao phủ thân thể mềm mại, liều mạng đánh chín đòn với một tay của Lý Duy Nhất.
Bàn tay còn lại của Lý Duy Nhất lấy Dạ Thiên Thần làm thuẫn, ngăn cản sự công kích của hai vị Học Thủ tứ trọng.
Cho dù hai vị Học Thủ cố tình nương tay, tránh né, Dạ Thiên Thần vẫn mình đầy thương tích, ho ra máu liên tục.
- Vút! Vút!
Các cường giả cấp Học Thủ trong lầu thi nhau bay vút ra ngoài.
Kẻ thì lơ lửng giữa không trung, kẻ thì đứng trên đỉnh lầu, đều đang ngưng tụ đạo thuật.
Có người trầm giọng quát:
- Lý Duy Nhất, uổng cho ngươi xưng danh Nam Long, có bản lĩnh thì thả Dạ Thiên Thần ra, đường đường chính chính đánh một trận với chúng ta!
- Được thôi, một đấu một? Một đấu hai, một đấu ba, ta cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận.
Thấy tất cả đều biến thành người câm, Lý Duy Nhất lười phí lời thêm, lấy ra một chiếc Túi Càn Khôn, ném Dạ Thiên Thần đang trọng thương vào trong.
Tiếp đó, đeo Túi Càn Khôn lên lưng, hắn hô lớn với đám đông:
- Các ngươi đánh cẩn thận, nếu đánh nát Túi Càn Khôn, chẳng may Dạ Thiên Thần mất mạng thì không phải do ta giết nhé.
Lý Duy Nhất dang rộng hai tay, sải bước lao về phía Thanh Tương.
- Xoẹt xoẹt!
Một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận hiện ra, trong trận bay ra hơn mười tia sét, hóa thành kiếm quang lôi điện bắn ra.
- Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm của Cổ Lôi Tiêu Tông sao?
Thanh Tương đọc vạn quyển sách, kiến thức rộng rãi. Nàng trượt ra sau, vung tay ném ra một bài Thiên Tự Văn.