Lý Duy Nhất hỏi:
- Ta rất tò mò, nếu Ma Quốc sở hữu một cây Minh Linh Cổ Thụ, tại sao đám người Cổ Chân Tướng còn phải tiêu hao thọ nguyên đi vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc mượn nhờ Minh Vực để tu luyện?
Thanh Từ đáp:
- Cổ Chân Tướng, Khúc Dao, Văn Nhân Thính Hải, những người tự xưng là môn sinh Thiên Tử này ở trong mắt hoàng tộc Ma Quốc đều là người khác họ, làm gì có tư cách hưởng thụ thần thụ do Ma Hoàng liều chết đoạt về?
- Đám người bọn họ đi đến Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc là để đoạt lấy Tuế Nguyệt Thạch, là để xây dựng tế đàn, dốc sức liều mạng vì Ngu Tộc.
Thanh Từ lại nói:
- Ngoài ra, Minh Linh Khí tiêu hao vô cùng nhanh, đặc biệt là khi võ tu Bỉ Ngạn cảnh tiến vào trong đó tu luyện, giống như cự long chui vào ao uống nước vậy.
- Không nói đến cái gọi là môn sinh Thiên Tử, cho dù có huyết mạch họ Ngu cũng rất khó có tư cách lấy được tài nguyên trân quý của Tông Nhân Phủ. Phải là người trong hoàng tộc có huyết mạch đủ gần, thân phận đủ cao quý thì mới có tư cách. Đến rồi!
Thanh Tử Khâm khoác áo màu xanh thẫm thêu hoa văn Minh Linh Diệp, da dẻ mịn màng như ngọc, trong mái tóc đen nhánh tết nhiều bím tóc nhỏ bằng sợi chỉ xanh, thân thể mềm mại uyển chuyển được bao bọc trong linh quang Thái Dương Thánh Hà.
Nàng bay xuống, cúi người hành lễ với Thanh Từ:
- Bái kiến Huyết Bào... bái kiến Nhị Thập Thất gia gia.
Rõ ràng Nhị Thập Thất gia gia là thân phận của Huyết Y Chấp Sự trong hoàng tộc.
Thanh Từ khẽ mỉm cười:
- Nha đầu không cần đa lễ, xem lão phu mang ai đến cho ngươi này!
Pháp khí quanh thân Thanh Từ tỏa ra, lộ ra nam tử trẻ tuổi đứng phía sau hắn, dung mạo anh vũ, vóc người thẳng tắp, nhưng sắc mặt có chút nhợt nhạt, thương thế rất nặng.
Đôi mắt đẹp vừa to vừa tròn của Thanh Tử Khâm sau khi nhìn thấy Lý Duy Nhất liền sáng lấp lánh, trong lòng vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc. Sau đó, dường như nghĩ đến điều gì, ánh mắt nàng lại khó tin nhìn về phía Thanh Từ, rõ ràng là bị biến cố bất ngờ này làm cho luống cuống tay chân, không hiểu ra sao.
Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu với nàng.
Nhanh chóng ổn định lại nội tâm, Thanh Tử Khâm hỏi:
- Nhị Thập Thất gia gia, Thanh Thanh không hiểu ngài có ý gì?
Thanh Từ hừ lạnh:
- Không hiểu ư?
Huyết quang trên người Thanh Từ đột nhiên lóe lên, vóc dáng và khuôn mặt trung niên được thay thế bằng dáng vẻ già nua.
Hắn xuất hiện trước mặt Thanh Tử Khâm với chân thân và dung mạo thật, nói:
- Thanh Thanh, thái gia gia đến đưa ngươi đi, theo ta tới Thái Âm Giới.
Nhìn thấy lão nhân trước mặt, Thanh Tử Khâm như bị sét đánh giữa trời quang, khuôn mặt xinh đẹp hồng hào thoắt cái đã tái mét không còn giọt máu. Nàng lảo đảo lùi lại mấy bước.
Phải biết rằng, nàng giả chết rời khỏi Động Khư Doanh, thay hình đổi dạng sống dưới thân phận Ngu Thanh Thanh, trốn trong Tông Nhân Phủ chính là để thoát khỏi Thanh Từ và Thái Âm Giáo.
Không ngờ vị Huyết Y Chấp Sự Nhị Thập Thất gia gia sớm tối ở chung với mình suốt một năm qua, lại chính là vị thái gia gia mà nàng trăm phương ngàn kế muốn né tránh.
Vẻ mặt Thanh Từ đột nhiên biến đổi, trầm giọng chất vấn:
- Ngươi đang sợ cái gì? Thái gia gia có thể ăn thịt ngươi sao? Thái gia gia không thể sinh con được nữa, Thanh gia chỉ còn lại hai gia tôn chúng ta. Phụ thân ngươi là tôn tử mà thái gia gia thích nhất, luôn coi nó là người thừa kế tương lai. Thanh Thanh, ngươi họ Thanh, không phải họ Ngu. Thái gia gia không bằng Nhị Thập Thất gia gia mà ngươi mới quen sao?
Thanh Tử Khâm căng thẳng và bất an như một con chim cút nhỏ, nhìn Lý Duy Nhất dường như đang bị thương nặng, dùng giọng điệu van xin thỉnh cầu:
- Thái gia gia, chuyện này không liên quan đến hắn, người tha cho hắn được không?
Thanh Từ lạnh lùng hỏi:
- Lão phu đã nói muốn giết hắn khi nào?
Khuôn mặt già nua của Thanh Từ vặn vẹo, ngọn lửa giận bùng cháy, bất mãn với thái độ của Thanh Tử Khâm dành cho mình.
Lý Duy Nhất một lần nữa kiến thức được sự vui buồn thất thường của Thanh Từ. Trước đó còn hiền hòa từ ái, ngay khoảnh khắc sau đã giống như núi lửa phun trào, mang lại cho người ta một loại cảm giác áp lực khủng khiếp.
Trong Tổ Điền Thế Giới của Ma Hoàng, có cường giả nghe được động tĩnh.
Bốn bóng người xuất hiện dưới Minh Linh Cổ Thụ ở đằng xa. Ba người mặc áo giáp, một người mặc áo máu, ánh mắt cả bốn đều sắc bén, thả ra pháp khí và linh quang vô cùng hùng hậu.
Bốn người từ từ tiến lại gần, ánh mắt dừng trên người hai kẻ xa lạ là Thanh Từ và Lý Duy Nhất.
Một người trong số đó lạnh lùng hỏi, ánh mắt tràn đầy cảnh giác:
- Ngu Thanh Thanh, bọn họ là ai, tại sao mặc phù bào của Huyết Y Chấp Sự?
Phía đối diện, một vị Huyết Y Chấp Sự thực sự của Tông Nhân Phủ tay cầm pháp trượng màu xanh lam được luyện chế từ rễ Minh Linh Thụ, linh quang ở mi tâm tựa như tinh tú, quanh thân hiện lên phù quang dày đặc.
Thanh Từ cất tiếng cười trầm thấp, nhìn về phía bốn người đang từ từ tới gần:
- Ma Quốc giết hại ngàn vạn đệ tử của Tiên Hà Tông ta, đồ sát Thanh gia và Xích Minh Giới Cảnh không chỉ là ngàn vạn người, hôm nay phải trả giá bằng máu.
Hắn thò hai tay ra, mười ngón tay uốn cong thành hình móng vuốt, chộp vào không trung, tóm lấy hai cường giả Đại Trường Sinh mặc áo giáp ở cách đó ba mươi dặm.
Áo giáp trên người hai vị Đại Trường Sinh kia hiện ra kinh văn dày đặc, phát ra tiếng vỡ vụn.
- Cạch cạch!
- Bùm!
- Bùm!
Trong tiếng kêu la thảm thiết, hai người bị Thanh Từ bóp nát thành một đống huyết nhục giữa không trung, rơi bộp xuống đất.
Sắc mặt vị Huyết Y Chấp Sự của Tông Nhân Phủ kia thay đổi, đánh toàn bộ phù quang lơ lửng quanh thân ra ngoài tựa như mưa sao băng.
Mi tâm của Thanh Từ bắn ra một chùm sáng thái dương chói lọi, năng lượng mạnh mẽ, nóng rực đến mức làm cho không khí sôi sùng sục.
Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm đứng bên cạnh Thanh Từ khó lòng chống đỡ, lập tức lùi ra xa né tránh.
Phù quang bay tới đều nổ nát.
Cách đó mấy chục dặm, vị Huyết Y Chấp Sự có tu vi niệm lực thâm hậu kia cầm ngang pháp trượng chống đỡ, nhưng lại bị chùm sáng thái dương bắn thủng ngực, pháp trượng trong tay cháy thành tro tàn.
Hắn cúi đầu nhìn một cái.
Trước ngực là một cái lỗ máu to bằng cái mâm, lục phủ ngũ tạng đều bị thiêu rụi.
Kêu thảm một tiếng, hắn ngã gục xuống đất.
Thanh Từ đã chặn lối ra của Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới, vị Đại Trường Sinh mặc áo giáp sống sót cuối cùng chỉ đành bỏ chạy về phía xa, vừa chạy vừa hô to:
- Tông lão, có kẻ địch tập kích...
- Ầm!
Một đại thủ ấn từ trên trời giáng xuống, đánh hắn nát nhừ thành một bãi bùn máu nằm trong hố sâu hình bàn tay.
Thanh Từ đạp lên pháp khí giữa không trung, mỗi bước vượt xa mấy dặm, hướng về chỗ sâu trong Tổ Điền Thế Giới của Ma Hoàng.
Sau khi thu lấy Trường Sinh Kim Đan và tinh thần niệm lực trong cơ thể bốn cái xác, Thanh Từ hết ném cho Thanh Tử Khâm, nói:
- Những thứ này giao cho ngươi! Hôm nay, hai gia tôn chúng ta hãy lấy lại chút lãi từ Ma Quốc.
Thanh Tử Khâm thấp giọng thì thầm:
- Không cần, không cần...
Nàng không đưa tay ra đón lấy những Trường Sinh Kim Đan và tinh thần niệm lực kia, hai mắt nhòa lệ. Nàng muốn ngăn cản trận sát lục này, nhưng biết rõ mình tuyệt đối không thể nào ngăn cản nổi, càng làm vậy chỉ càng kích thích sát tính đáng sợ của Thanh Từ bùng phát.
Tiếng chém giết và tiếng kêu thảm thiết liên hồi vang lên dưới gốc Minh Linh Cổ Thụ.
Tuy tỷ lệ thời gian khi tu luyện trong Minh Linh Khí so với bên ngoài là mười đổi một.
Nhưng nếu tiêu hao cùng một lượng thọ nguyên, tu luyện ở bên ngoài sẽ nhanh hơn ở đây rất nhiều.
Chỉ khi cực kỳ cần nâng cao tu vi thực lực, đệ tử hoàng tộc mới đến đây tu luyện.