Đại khai sát giới

Những nhân vật lão tiền bối sợ Minh Linh Khí như sợ cọp, e sợ thọ nguyên bị xói mòn.

Chính vì vậy, cường giả đỉnh phong trong Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới rất ít, nhưng có một đám tu giả trẻ tuổi sắp tham gia Trường Sinh tranh độ.

Trên một nhánh cây của Minh Linh Cổ Thụ cách mặt đất mấy trăm trượng, có một tòa Bạch Cốt Ma Điện lơ lửng, treo từng ngọn Cốt Đăng.

Trong Bạch Cốt Ma Điện, một vị tông lão có tu vi đạt tới Bỉ Ngạn cảnh giật mình tỉnh dậy từ trong trạng thái tu luyện, phát ra tiếng gầm phẫn nộ vang vọng khắp tiểu thế giới, âm thanh như thần lôi:

- Làm càn, ngươi rốt cuộc là ai?

Pháp khí Siêu Nhiên hóa thành cuồng phong lạnh thấu xương tràn ngập giữa thiên địa.

Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn lại.

Chỉ thấy, phía trên Bạch Cốt Ma Điện lơ lửng một ao suối lỏng dạng vòng xoáy màu xanh lam.

Là Minh Phách Thần Tủy.

Tại Minh Vực của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, bảo vật như Minh Phách Thần Tủy chỉ có thể ngưng kết từng giọt, vô cùng hiếm thấy, dù sao Minh Linh Thụ đã bị đào đi từ lâu.

Vậy mà Minh Linh Cổ Thụ do Ma Quốc sở hữu lại thai nghén ra cả một ao suối Thần Tủy.

Lý Duy Nhất không khỏi thầm nghĩ, nếu mình có thể tiến vào trong ao suối tu luyện, e rằng rất nhanh sẽ có thể ngưng tụ ra phách thứ năm Trung Khu Phách đạt tới mười phần, tiếp đó, đạt được tư cách trùng kích Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng.

Nếu đạt tới ngũ trọng, tham gia Trường Sinh tranh độ liền thực sự không còn gì phải e sợ.

Lý Duy Nhất âm thầm cảm thán:

- Đây chính là tài nguyên mà hoàng tộc của một quốc độ nắm giữ sao?

Đến Tông Nhân Phủ rồi, hắn mới thực sự là mở rộng tầm mắt, thấy được một Tiêu Dao Kinh mà thế giới bên ngoài không thể nhìn thấy.

Lăng Tiêu Cung mới chỉ thành lập ba ngàn năm.

Ma Quốc lại có lịch sử hai vạn năm, lãnh thổ bao la, nội tình sâu dày hơn nhiều. Truyền thừa hai vạn năm, chỉ riêng việc trồng dược liệu cũng đã có thể trồng ra không ít đế dược.

Bên dưới ao suối Minh Phách Thần Tủy màu xanh lam, một vị tông lão có tu vi Bỉ Ngạn cảnh xuất hiện.

Lý Duy Nhất nhìn không rõ thân hình và dung mạo của tông lão kia, chỉ có thể thấy hắn mặc pháp y màu vàng, gợn sóng pháp khí trên người lan tỏa ra từng vòng, khuếch tán khắp Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới, khí tức dồi dào hệt như một vị ma thần thực thụ.

Tại Tông Nhân Phủ, người có quyền lực lớn nhất là Đại Tông Chính.

Đứng thứ hai là vài vị tông lão đức cao vọng trọng, tu vi đạt tới cấp độ Siêu Nhiên.

Vị tông lão kia nhìn ra tu vi của Thanh Từ cực kỳ thâm hậu, rất không dễ chọc, liền lập tức dẫn động trận pháp lấy Minh Linh Cổ Thụ làm trận nhãn.

Lập tức, trên mảnh đất Linh Thổ ba màu bao la xuất hiện tám dòng sông trận văn, nhanh chóng kéo dài ra mấy chục dặm về tám phương vị của thế giới.

- Ầm ầm!

Thái Dương Thánh Hà trên người Thanh Từ bùng phát, giống như một vầng mặt trời rực rỡ xuất hiện trên mặt đất.

Trận pháp còn chưa kịp khởi động đã bị hà quang xé nát.

- Tiên Hà Tông, Thanh Từ? Chuyện này sao có thể...

Vị tông lão kia hứng chịu đòn tấn công bằng niệm lực, thất khiếu chảy máu, cả da đầu cũng rách. Hắn lập tức bay về phía lối ra của Tổ Điền Thế Giới nơi Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm đang đứng, muốn trốn thoát để truyền tin ra bên ngoài.

Hai sợi xích pháp khí bay ra từ trong Tổ Điền của vị tông lão này, quấn lấy hai người Lý, Thanh.

Nhưng hắn đã bị xích pháp khí do Thanh Từ đánh ra quấn chặt trước, từng sợi nối tiếp nhau siết lấy hắn.

- Không, nơi này là Tông Nhân Phủ của Tiêu Dao Kinh, sao ngươi dám xông vào đây, ngươi không thoát được đâu... a...

Vị tông lão Bỉ Ngạn cảnh không cam lòng gào thét thảm thiết, bị từng sợi xích pháp khí kéo tuột trở lại. Sau đó, hắn bị một chưởng đao của Thanh Từ bổ cơ thể thành hai nửa.

Huyết khí của võ tu Bỉ Ngạn cảnh cực kỳ dồi dào. Sau khi huyết vụ nổ tung ra đã nhuộm làn sương mù màu xanh nhạt của Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới thành màu đỏ hồng. Mùi máu nồng nặc giống như đang đứng giữa một biển máu.

Mỗi lần hít thở đều giống như đang uống máu.

Thanh Từ từng bước đi ra từ trong huyết vụ, trên người không dính chút vết máu. Dáng vẻ tiên phong đạo cốt đó lại mang đến cho Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm một loại cảm giác rùng rợn, kinh hồn bạt vía. Mỗi nếp nhăn trên mặt hắn dường như đều ngập tràn sát khí.

Còn ma tính hơn cả tu giả hoàng tộc Ma Quốc.

Ánh mắt Thanh Từ rời khỏi Thanh Tử Khâm, chuyển dời sang người Lý Duy Nhất, nói:

- Ngươi không phải rất giỏi ăn nói sao? Giúp lão phu khuyên nhủ nàng đi. Nếu nàng tự nguyện theo lão phu đến Thái Âm Giới, lão phu không chỉ tha mạng cho ngươi, mà còn chia cho ngươi một phần tài nguyên nơi này, bao gồm cả ao suối Minh Phách Thần Tủy kia.

Rõ ràng là, cho dù trước đó hắn đại khai sát giới, nhưng vẫn lưu ý đến việc Lý Duy Nhất đã động lòng với ao suối Minh Phách Thần Tủy.

- Hai ngươi ngươi tạm thời ngoan ngoãn ở lại đây. Lão phu ra ngoài tìm Ma Quốc thu thêm một món tiền lãi, sau đó sẽ quay lại đón các ngươi và lấy Minh Linh Cổ Thụ. Lý Duy Nhất, tốt nhất là ngươi nên thuyết phục nàng, vinh hoa phú quý và vực sâu vạn trượng đều đang nằm ngay trước mắt ngươi.

Vứt lại lời này, Thanh Từ bước qua lá chắn không gian để rời khỏi Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới.

Chỉ để lại Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm lặng lẽ đứng bên trong.

Thanh Tử Khâm lẩm bẩm tự nói với bản thân, chân mày liễu nhíu chặt, khẽ cắn môi đỏ mọng, cười khổ nức nở:

- Ta biết ngay mà, ta biết ngay mà... Làm sao có thể thoát khỏi số mệnh của chính mình chứ. Lý Duy Nhất, ngươi thấy chưa, ngươi tự rước họa vào thân rồi đấy thấy không? Ta vẫn luôn tránh né ngươi, không muốn liên lụy ngươi, không muốn liên lụy đến tất cả mọi người. Phàm là những kẻ tới gần ta đều sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Lý Duy Nhất thở dài một tiếng, bước tới trước lá chắn không gian tựa như màn nước kia, ấn bàn tay lên đó, nói:

- Ta cũng không ngờ hai ta gặp lại bằng cách thức này.

Lúc trước có thể dễ dàng đi xuyên qua lá chắn, giờ phút này lại cứng rắn như sắt, bất luận làm thế nào cũng không thể lay chuyển nổi.

Chắc chắn là đã bị Thanh Từ dùng thuật pháp phong ấn.

Thanh Tử Khâm xét cho cùng không phải nữ tử tầm thường, nàng nhanh chóng bình tĩnh lại, hỏi:

- Sao ngươi bị hắn bắt vậy?

Lý Duy Nhất liên tiếp đánh mấy chưởng lên lá chắn không gian, qua một lúc thì từ bỏ, kể sơ quá trình gặp Thanh Từ.

Thanh Tử Khâm kinh ngạc kêu lên:

- Hắn đã giết Phó Tiêu Tôn?

Lý Duy Nhất suy đoán:

- Phó Tiêu Tôn tu luyện Bát Bộ Pháp, đã luyện thành năm bộ, có năm phân thân cường đại, tự xưng là Lục Mệnh Siêu Nhiên. Ta đoán, kẻ bị Thanh Từ tiền bối thôn phệ hồn linh hẳn là phân thân chứ không phải chân thân.

Theo Lý Duy Nhất nghĩ, Liễu Điền Thần dù sao cũng là Sinh Cảnh Chi Chủ của một Sinh Cảnh trung bình, cho dù tu vi không bằng Thanh Từ, nhưng Thanh Từ muốn lặng lẽ đánh chết hắn ngay tại Tiêu Dao Kinh chắc chắn không phải là một chuyện dễ dàng.

Hai người lao vút đi, đến bên dưới Minh Linh Cổ Thụ.

Thi hài la liệt khắp nơi, mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi.

Tất cả những cao thủ Trường Sinh cảnh trẻ tuổi của hoàng tộc đến đây tu luyện vì tham gia Trường Sinh tranh độ, toàn bộ đều bị đánh chết. Gần như không còn một bộ thi hài nào nguyên vẹn, thê thảm không nỡ nhìn.

Cường giả Siêu Nhiên bị chẻ làm hai nửa kia có huyết khí vô cùng nồng đậm, hóa thành hai đám mây máu ngưng kết không tan.

Lý Duy Nhất lúc này mới thật sự thấy rõ sự độc ác tàn nhẫn của Thanh Từ, vẫn còn sợ hãi mà nói:

- May mà hắn dường như hiểu lầm mối quan hệ giữa chúng ta, tưởng rằng ta là tằng tôn nữ tế của hắn. Nếu không, có lẽ ta đã bỏ mạng bên ngoài cổng thành phía tây rồi.

Thanh Tử Khâm trợn mắt, khẽ giậm chân, hờn dỗi nói:

- Đã là lúc nào rồi, ngươi còn có tâm trạng nói đùa sao?

Lý Duy Nhất cười khổ:

- Sự thật vốn dĩ là thế mà.

Tiếp đó, hắn tựa lưng vào một đoạn rễ cây thô to trồi lên mặt đất của Minh Linh Cổ Thụ, ngồi xuống nhắm mắt trị thương, lại nói tiếp:

- Thật ra cũng không có gì đáng sợ, ta có thể nhìn ra, hắn không có ác ý với ngươi.

Váy dài của Thanh Tử Khâm tung bay, ngọc phong cao ngất, tựa như một tiên tử tinh linh trong màn huyết vụ.

Nàng bước đến trước mặt hắn, giọng nói trong trẻo vang lên:

- Trước đây ngươi đâu có nói như vậy! Sao nào, vì muốn giữ mạng mà chuẩn bị làm thuyết khách cho hắn à?

Lý Duy Nhất đáp:

- Ta không hề định khuyên ngươi! Cho dù hắn không phải là Tổ Trùng của Thái Hư Trùng, cho dù hắn thực sự coi ngươi là người thân duy nhất, là chốn gửi gắm tình cảm trong lòng, chăm lo cho ngươi tỉ mỉ. Thế nhưng, bởi vì thù hận mà tính cách của hắn đã quá cực đoan, cảm xúc thì vui buồn thất thường. Ta có thể cảm nhận được sự hoảng sợ và áp lực trong lòng ngươi.

- Hơn nữa, nếu ngươi thật sự đến Thái Âm Giới thì cũng đồng nghĩa với việc đứng ở phía đối lập với toàn bộ Nhân tộc. Tương lai sẽ càng thêm thân bất do kỷ, cả đời sẽ bị thù hận của hắn bắt ép và ảnh hưởng.

Thanh Tử Khâm suy sụp, ngồi xuống bên cạnh Lý Duy Nhất, tay chống lên đôi gò má trắng ngần, hỏi:

- Vậy ngươi tính sao đây? Nếu ta không đến Thái Âm Giới, hắn tuyệt đối sẽ không buông tha cho ngươi. Có khi nào hắn cũng bắt ngươi cùng tới Thái Âm Giới không?

Lý Duy Nhất gật đầu xác nhận:

- Chuyện đó là tất nhiên rồi!

Hắn đã sớm dự liệu được điểm này.

Bắt hắn đi cũng có thể đạt được mục đích ngăn cản Ngọc Dao Tử lấy Mệnh Tuyền ra để tham gia Trường Sinh tranh độ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters