Lý Duy Nhất đương nhiên không muốn đến Thái Âm Giới, trong lòng luôn suy nghĩ cách thoát thân.
Nhưng đối mặt với một Siêu Nhiên đỉnh phong có cảm xúc rất không ổn định vì thù hận, nếu hắn hơi có hành động thiếu suy nghĩ, có lẽ sẽ rước lấy họa sát thân, hoặc là bị đánh gãy tứ chi. Ít nhất hiện tại, Thanh Từ thậm chí còn không phong ấn tu vi của hắn.
Việc có thể làm trước mắt, chỉ có cố gắng hết sức ổn định đối phương, tĩnh tâm chờ cơ hội.
Ngoài ra, còn có thể đặt hy vọng vào Thiền Hải Quan Vụ.
Thiền Hải Quan Vụ có thể cảm ứng được vị trí của hắn, dù bị mang đến Thái Âm Giới, nàng cũng có năng lực cứu hắn đi.
Bởi vậy, vẫn không nên hành động thiếu suy nghĩ, phải lấy bất biến ứng vạn biến!
Lý Duy Nhất thở phào một hơi, đột nhiên tò mò hỏi:
- Đội trưởng, tại sao ngươi ở chỗ này?
Phải biết rằng, trước đó Thanh Từ đã nói, đệ tử hoàng tộc bình thường còn không được hưởng tài nguyên tu luyện của Tông Nhân Phủ.
Thanh Tử Khâm dù sao cũng là người khác họ, sao có thể tiến vào Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới để tu luyện?
Nàng nói:
- Mẫu thân ta là tôn nữ đích tôn của Đại Tông Chính, muốn làm giả một phần ngọc điệp thân phận hoàng tộc cho ta ở Tông Nhân Phủ có khó khăn gì? Hiện tại, ta là tôn nữ đích tôn đời thứ tư của Đại Tông Chính.
Lão gia hỏa sống mấy ngàn năm, con cháu truyền hơn trăm đời cũng không kỳ lạ. Ngu Hòa chỉ mới mấy trăm tuổi, lại là tôn nữ đích tôn của Đại Tông Chính. Thân phận này so với những kẻ đồng dạng là con cháu của Đại Tông Chính, nhưng đã là mấy chục đời sau thì tôn quý và gần gũi hơn nhiều.
Vẻ mặt Lý Duy Nhất lộ ra sự kỳ quái, quay đầu nhìn khuôn mặt nghiêng tựa như ngọc tuyết của nàng.
Vậy suy ra, Thanh Tử Khâm là ngoại tôn nữ đời thứ năm của Ngu Đà Nam?
Thanh Tử Khâm nhận ra ánh mắt của hắn, hỏi:
- May mà mẫu thân không ở Tông Nhân Phủ, nếu không ta cũng không biết nên làm thế nào. Ngươi đang nhìn cái gì?
Lý Duy Nhất nói:
- Ta đột nhiên cảm thấy, duyên phận thật sự kỳ diệu.
Lý Duy Nhất dời ánh mắt, ngẩng đầu lên.
Trong tầm mắt là sương mù màu lam nhạt và Bạch Cốt Ma Điện lơ lửng ở trên không trung cao mấy trăm trượng, cao hơn nữa là cành lá của Minh Linh Cổ Thụ. Dưới mái hiên điện vũ treo đầy từng ngọn Minh Đăng.
Nàng nói:
- Ai có duyên với ngươi chứ? Ngươi rõ ràng là bị bắt tới.
Lúc nói ra lời này, đôi mắt Thanh Tử Khâm trở nên sâu thẳm, âm thầm đưa ra một quyết định. Nàng lại nhìn về phía Lý Duy Nhất ở bên cạnh, phát hiện hắn đột nhiên đứng dậy.
Lý Duy Nhất nói:
- Không biết Thanh Từ tiền bối đi ra ngoài thu tiền lãi gì? Nhưng thời gian của Minh Vực và bên ngoài không giống nhau, không thể chờ đợi vô ích thế này mãi được.
Lý Duy Nhất thả ra pháp khí tiên hà thanh huy, thân hình di chuyển, đạp quang ảnh Hoàng Long bay vút về phía Bạch Cốt Ma Điện.
Hành vi của Thanh Từ quá nguy hiểm, quá to gan, một khi bị cao tầng của Ma Quốc phát hiện sẽ là chín chết một sống, chưa chắc còn có thể sống sót trở về.
Bất luận tiếp theo sẽ phải đối mặt với cái gì, trước tiên cứ thu lấy chỗ tốt, nâng cao tu vi thì không sai được.
Thanh Tử Khâm phát ra một loại pháp khí âm hàn thấu xương, thi triển thân pháp, tựa như xá nữ bơi đi. Nàng chậm hơn Lý Duy Nhất một bước, đáp xuống trên nóc mái hiên của Bạch Cốt Ma Điện giữa không trung.
Thân cây, cành lá của Minh Linh Cổ Thụ gần trong gang tấc, tỏa ra hương gỗ thơm ngát thấm vào ruột gan.
Lý Duy Nhất lần đầu tiên cảm nhận được sự lợi hại trong tu vi võ đạo của Thanh Tử Khâm, pháp khí tinh thuần hùng hậu, cường độ khí tức tuyệt đối là cấp bậc chân truyền.
Hắn liếc nàng một cái, hỏi:
- Lạc Âm Cơ?
Thanh Tử Khâm nói:
- Đừng có đặt tên lung tung cho ta! Lạc Âm là tên Thánh Thành của Thái Âm Giới. Dùng tên giả này là để đánh lừa người trong thiên hạ, tưởng rằng Lạc Âm Cơ đứng đầu Thập Nhị Thái Âm Sứ là một nữ tử đến từ Lạc Âm Thánh Thành.
Thanh Tử Khâm kể lại nguồn gốc của tên giả, sau đó lông mi chớp chớp, nhìn chằm chằm vào suối Minh Phách Thần Tủy hình dạng lốc xoáy ở phía trước.
- Ào ào!
Nó tỏa ra ánh sáng màu lam rực rỡ, một mực xoay tròn, kéo từng luồng sương mù tới, như tơ như lưới, không ngừng dung nhập vào trong đó.
Thanh Tử Khâm đã thèm thuồng ao suối này từ lâu, nhưng trước kia không cách nào tới gần, chỉ có thể nhận được mấy chục giọt.
Nàng nói:
- Ngươi đừng thấy ở đây có nhiều Minh Phách Thần Tủy như vậy, nhưng hoàng tộc Ma Quốc to lớn, thiên tài niệm lực đông đảo. Phát cho mỗi người chỉ có thể tính bằng giọt.
Lý Duy Nhất nói:
- Hiện tại thành đồ trong túi chúng ta rồi.
Lý Duy Nhất nhìn nàng một cái, sau đó, hai người thi triển thân pháp lao vào trong ao suối lốc xoáy màu lam rực rỡ kia.
Cơ duyên thế này, nhìn khắp khắp thiên hạ cũng hiếm thấy. Những vương tôn quý tộc đứng đầu nhất Ma Quốc muốn trực tiếp tiến vào trong đó ngưng phách, dưỡng phách đều khó như lên trời.
- Ào!
Minh Phách Thần Tủy lạnh lẽo thấu xương.
Tiến vào trong đó, thân thể của Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm không khống chế được mà xoay tròn theo lốc xoáy. Hai người vội vàng bắt lấy hai tay của người kia, để tránh bị văng ra ngoài.
Khó khăn lắm mới ổn định được thân hình, từng luồng hàn khí theo đó tuôn về phía thân thể và hồn phách.
Thân thể còn đỡ, tu vi bọn họ cường đại, có thể chống đỡ.
Nhưng hồn và phách lại vô cùng yếu ớt, gặp phải sự trùng kích của Minh Phách Thần Tủy, hồn linh theo đó mà run rẩy.
Lý Duy Nhất lập tức chống lên linh thần Phù Tang Thần Thụ để bảo vệ hồn linh. Sau khi ổn định lại, hắn mới dẫn dắt luồng hàn khí Minh Phách Thần Tủy từ ngoài vào trong kia tuôn về phía phách thứ năm Trung Khu Phách.
Một bên khác, niệm lực linh quang của Thanh Tử Khâm chính là Thái Dương Thánh Hà, cũng chịu được lực lượng của Minh Phách Thần Tủy.
Toàn bộ ao suối màu lam rực rỡ bị ánh sáng trên người bọn họ nhuộm thành màu sắc sặc sỡ, rực rỡ mà duy mỹ.
Thời gian từ từ trôi qua.
- Rào!
Lá chắn không gian ở lối vào Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới chấn động một cái.
Thanh Từ trong bộ dáng Huyết Y Chấp Sự đi vào. Hắn nhìn về phía hai người đang lơ lửng trong lốc xoáy màu lam rực rỡ, lộ ra một nụ cười, không quấy rầy bọn họ.
- Ầm ầm!
Bàn chân hắn đột nhiên đạp mạnh xuống mặt đất.
Pháp khí như sông lớn trút vào lòng đất, ngay sau đó, đất bị xé rách ra từng vết nứt sâu hoắm, lộ ra rễ của Minh Linh Cổ Thụ giấu ở lòng đất.
Rất nhanh, toàn bộ Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới đều bị pháp khí của hắn bao phủ, ngưng tụ thành từng chuỗi xích dày đặc quấn quanh Minh Linh Cổ Thụ.
Lực lượng không gian cuồng bạo bùng phát ra từ vị trí Tổ Điền của Thanh Từ.
Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm đang ở trong lốc xoáy ao suối Minh Phách Thần Tủy bỗng nhiên mở bừng mắt, định xông ra ngoài. Lại phát hiện, Minh Linh Cổ Thụ, Bạch Cốt Ma Điện, cùng với hai người bọn họ bị cuốn vào trong sương mù pháp khí đang chấn động kịch liệt.
Một lát sau, thiên địa yên tĩnh lại.
- Ào!
Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm lao ra khỏi ao suối, rơi xuống trên mái hiên của Bạch Cốt Ma Điện, trên người ướt đẫm Minh Phách Thần Tủy màu lam trong suốt. Mi tâm của hai người lần lượt thả ra niệm lực linh quang, chiếu sáng thế giới mờ mịt này.