Tông Nhân Phủ biến đổi lớn (2)

Điện vũ và cành lá của Minh Linh Cổ Thụ bị sương mù dày đặc bao phủ, chỉ có thể nhìn xa khoảng bảy, tám trượng.

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng rít chói tai có quy luật.

Giống như tiếng gió, lại giống như hơi thở của người khổng lồ.

Lý Duy Nhất cười khổ:

- Xem ra chúng ta cùng với Minh Linh Cổ Thụ đều bị Thanh Từ tiền bối thu vào Tổ Điền Thế Giới của hắn rồi. Sương mù trước mắt này chính là pháp khí trong Tổ Điền của hắn.

Hiện tại, sống chết coi như bị trói cùng với Thanh Từ.

Chỉ có thể hy vọng hắn có thể sống sót rời khỏi Tiêu Dao Kinh, đừng có điên cuồng báo thù nữa.

Trong Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới, ánh sáng màu lam biến mất theo Minh Linh Cổ Thụ bị Thanh Từ thu vào Tổ Điền, chỉ còn lại bóng tối vô tận, cùng với cái hố khổng lồ ở trung tâm thế giới.

Không phải Thanh Từ không muốn mang toàn bộ Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới đi, mà vì quá nặng, cần phải tiêu hao lượng lớn tu vi để nâng lên.

Một khi nổ ra chiến đấu sẽ tương đối bất lợi cho hắn.

Hơn nữa, Ma Quốc vì để ngăn cản Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới và Minh Linh Cổ Thụ bị trộm, nên cố ý an bài chúng ở bên trong hài cốt Cổ Tiên Cự Thú.

Dù tu vi của Thanh Từ thâm hậu, muốn đồng thời nâng đi Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới và Cổ Tiên Cự Thú Hài Cốt cũng là chuyện không thể nào.

- Vút!

Thanh Từ với thể xác Huyết Y Chấp Sự đi ra khỏi cánh cổng lớn của điện vũ được xây dựng bằng đầu lâu Cổ Tiên Cự Thú Hài Cốt.

Bên ngoài, sau núi Tông Nhân Phủ sóng yên biển lặng, giống như không có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Thế hệ trẻ của Ma Quốc có mấy trăm vị thiên chi kiêu tử Ngũ Hải cảnh, Đạo Chủng cảnh, Trường Sinh cảnh, vẫn còn ở trên bình nguyên Linh Thổ ba màu, đả tọa, thổ nạp, quan ngộ tiên đạo kinh văn, hoàn toàn không biết bên trong đã xảy ra chuyện nghiêng trời lệch đất.

Thanh Từ sải bước rời đi.

Ống tay áo màu đỏ như máu vung lên, đám Thái Hư Trùng vô hình vô chất dày đặc từ trong ống tay áo bay ra, chui vào trong cơ thể của mấy trăm võ tu trẻ tuổi thuộc hoàng tộc Ma Quốc.

Hết thảy đều xảy ra trong im ắng.

Lúc sắp sửa bước ra khỏi cổng lớn Tông Nhân Phủ, Thanh Từ lướt qua một nữ tử trẻ tuổi mặc đạo bào màu trắng. Nữ tử kia mang đến cho hắn một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm, thân hình và dung mạo đều rất mơ hồ, tựa như giấu trong thiên địa pháp tắc.

Thường Ngọc Thanh khẽ nói:

- Đứng lại.

Từ trên người Huyết Y Chấp Sự này, nàng nhận ra một luồng khí tức nhàn nhạt như có như không mà mình đang truy tung.

Thanh Từ lập tức dừng bước, xoay người lại, chắp tay hành lễ nói:

- Xin hỏi quý nhân có gì dặn dò.

Trong mắt Thường Ngọc Thanh nở rộ thần quang, nhìn chằm chằm vào Thanh Từ, không bỏ qua bất cứ một chi tiết nhỏ nhặt nào.

Nàng hỏi:

- Ngươi biết ta là ai sao?

Thanh Từ nói:

- Tu vi của quý nhân cao tuyệt, không phải hoàng tộc họ Ngu, ta chưa từng gặp qua, nên đoán hẳn là người trong cung. Cho nên... Nhị Thập Thất cái gì cũng không biết, cũng không muốn biết.

Nói xong, hắn tiếp tục đi về phía cổng lớn.

Thường Ngọc Thanh cầm phất trần, mày liễu nhíu lại, luôn nhìn chăm chú vào bóng lưng của hắn, nhưng không nhìn ra bất luận sơ hở nào.

Luồng khí tức kia cũng biến mất!

Nếu vội vàng ra tay ở Tông Nhân Phủ, một khi bắt sai người, chắc chắn sẽ rước lấy sự công kích tập thể của đám lão nhân ngoan cố Ngu Tộc, bọn họ đã bất mãn đến cực điểm với nàng và Thường gia từ lâu.

Đúng lúc này.

Sâu trong sau núi của Tông Nhân Phủ, từng tiếng gào rống vang lên, sau đó là tiếng nổ vang vọng không ngớt.

Đám đệ tử hoàng tộc trẻ tuổi bị Thái Hư Trùng khống chế, vẻ mặt điên cuồng lấy ra Pháp khí, như thủy triều tràn về các điện các nha môn của Tông Nhân Phủ, tạo ra sự phá hoại và hỗn loạn.

Trong đó có một số tu vi đạt tới Trường Sinh cảnh, lao ra khỏi Tông Nhân Phủ, đại khai sát giới trên đường phố.

Thường Ngọc Thanh đã sớm rời khỏi Tông Nhân Phủ, tiếp tục truy tìm khí tức của Lý Duy Nhất. Cho dù luồng khí tức đó cực kỳ yếu ớt, khi đứt khi nối.

Nàng lẩm bẩm:

- Ra khỏi cửa liền biến mất, lại thay đổi dung mạo rồi? Thuật tiềm tàng và hoán đổi thân thể thật lợi hại, là Thái Hư Tộc sao?

Phía sau Thường Ngọc Thanh, trong màn đêm phía trên đường phố, ánh sáng pháp khí của Siêu Nhiên giống như từng vì sao băng sáng chói từ Tiêu Dao Cung bay về phía Tông Nhân Phủ.

- Doong! Doong...

Pháp khí Hồng Chung vang lên, truyền khắp cả tòa thành.

Các hướng của Tiêu Dao Kinh, bao gồm cả Hỗn Đồ Đại Tư Không, có mấy vị võ tu Bỉ Ngạn cảnh khí tức mạnh mẽ nhận được tin tức, nhanh chóng tụ tập về phía Thường Ngọc Thanh.

Thường Ngọc Thanh chỉ có thể cảm ứng được phương hướng đại khái, không cách nào khóa chặt.

Sau khi ra khỏi thành, dân cư không còn đông đúc, không còn trận pháp ngăn cản, Thường Ngọc Thanh rất nhanh đã khóa chặt một bóng người cách xa hai trăm dặm.

Ý niệm của nàng vừa mới đặt trên người đối phương.

Đối phương lập tức sinh ra cảm ứng, thi triển ra độn thuật biến mất trên mặt đất.

Trận chiến cấp Siêu Nhiên đỉnh phong sắp bùng nổ.

- Vút!

Phất trần xuyên qua tầng mây, từ trên vòm trời rơi xuống, giống như một thác nước màu trắng treo ở trên chín tầng trời, tung một kích đánh cho mặt đất nơi Thanh Từ biến mất lõm sâu xuống.

Giây tiếp theo, Thường Ngọc Thanh bay xuống đất, phất trần vẫn ở trong tay, cảm nhận truy tung.

Nàng hóa thành một tàn ảnh đi về phía bắc.

Tin tức từ bên phía Tông Nhân Phủ truyền vào tai nàng:

- Minh Linh Cổ Thụ và bảo khố bị trộm, có hoàng tộc Siêu Nhiên bỏ mạng.

Chuyện này quá lớn, đủ để làm chấn động các Sinh Cảnh, khiến cho hoàng tộc Ma Quốc trở thành trò cười. Đồng thời cũng bại lộ sự suy yếu của Ma Quân, và sự hỗn loạn trong nội bộ Ma Quốc.

Thường Ngọc Thanh thầm cảm thấy may mắn vì không ra tay ở Tông Nhân Phủ.

Tông Nhân Phủ bị cướp chẳng có quan hệ gì tới nàng và Thường gia, cũng không có bất cứ tổn thất nào.

Nhưng nếu để cho Ngu Đạo Chân, Ngu Đạo Nhàn, Tào Hi Nguyệt biết, lúc đó nàng ở Tông Nhân Phủ còn ra tay đánh nhau, nhiều chuyện sẽ giải thích không rõ ràng, rất khó thoát ra được.

Quyền lực chính là như vậy, phải để bản thân tránh xa tai họa trước, mới có thể đi làm chuyện đúng đắn.

Tổ Điền Thế Giới, Minh Linh Cổ Thụ.

Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm trốn vào Bạch Cốt Ma Điện, bên ngoài tiếng gió lôi điện vang dội tràn ngập thiên địa, pháp khí điên cuồng tuôn trào, thỉnh thoảng lại vang lên âm thanh long trời lở đất.

Hiển nhiên, Thanh Từ đang giao thủ với người khác.

Hơn nữa, tu vi của đối phương cực kỳ mạnh, hắn đã gặp phải kình địch.

Trên mặt Thanh Tử Khâm viết đầy sự lo lắng, bất luận nói thế nào, trong lòng vẫn có tình thân, nợ ơn chỉ bảo, rất lo lắng Thanh Từ sẽ bỏ mạng tại Tiêu Dao Kinh.

Lý Duy Nhất cũng không cách nào tĩnh tâm lại được, tùy thời chuẩn bị điều động niệm lực kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Ngộ nhỡ Tổ Điền của Thanh Từ bị đánh nát, mình và Thanh Tử Khâm rất khó giữ được tính mạng.

Thực sự không được thì chỉ có thể trốn đi Thang Cốc Hải, lấy tu vi hiện tại của hắn, ở trên biển cũng có được năng lực sinh tồn nhất định.

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Bạch Cốt Ma Điện chấn động kịch liệt, bay ra khỏi Tổ Điền Thế Giới, sau đó ầm ầm rơi xuống mặt đất.

- Xoẹt!

Tốc độ của Thanh Từ nhanh như chớp, giống như một sát thần lao vào trong điện, bắt lấy Lý Duy Nhất, tinh tế thăm dò toàn thân hắn, nói:

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters