- Quả nhiên là vì ngươi! Không phải ngươi rất tín nhiệm Thường gia sao, tại sao không biết Thường gia đã động tay chân trên người ngươi?
Hắn đưa bàn tay lên, từ trên người Lý Duy Nhất rút ra từng luồng khí gần như vô hình vô sắc, ngưng tụ thành một đoàn trong lòng bàn tay.
Thanh Từ nói tiếp:
- Hai ngươi ngoan ngoãn ngoãn ở lại cứ điểm Thái Âm Giáo này, đợi lão phu dụ đám người kia đến nơi khác, sau đó quay lại đón các ngươi.
Thanh Từ bước ra khỏi Bạch Cốt Ma Điện, đột nhiên dừng bước, cười gằn âm hiểm:
- Đừng nghĩ tới chuyện chạy trốn, bên ngoài càng nguy hiểm hơn. Lão phu cũng đã để lại đồ vật trên người ngươi, ngươi có trốn đến chân trời góc bể thì ta vẫn bắt ngươi về được.
- Vút!
Bóng dáng già nua ngoài điện vụt bay đi, biến mất không thấy tăm hơi.
Lý Duy Nhất nhíu mày suy ngẫm, rốt cuộc Thường gia đã động tay chân trên người hắn vào lúc nào?
Vừa rồi, sương mù ngưng tụ trên tay Thanh Từ kia tỏa ra một mùi hương rất nhẹ, tựa hồ hắn từng ngửi thấy trên người Thường Ngọc Thanh.
Lẽ nào Thường Ngọc Thanh mới là con bài tẩy cuối cùng của Ma Quốc dùng để đối phó với hắn?
Nếu Trường Sinh Nhân đời thứ chín thất bại, đời thứ tám sẽ ra tay?
Thường Ngọc Thanh chính là lưỡi kiếm sắc bén then chốt nhất trong đám Trường Sinh Nhân đời thứ tám của Ma Quốc?
Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm lao ra khỏi Bạch Cốt Ma Điện.
Thiên địa xung quanh vô cùng mờ mịt, chỉ có ánh sáng màu lam do Minh Linh Cổ Thụ tỏa ra.
Bước ra khỏi khu vực Linh Thổ mà rễ Minh Linh Cổ Thụ mang theo từ Ma Hoàng Tổ Điền Thế Giới, chân Lý Duy Nhất đáp xuống mặt đất.
- Ào ào!
Mặt đất hiện lên từng phù văn màu vàng cỡ nòng nọc.
Phù văn kéo dài ra phía xa, hình thành một không gian hình cầu khổng lồ, bao phủ Minh Linh Cổ Thụ và khu vực Linh Thổ ba màu.
Lý Duy Nhất nói:
- Xem ra Thanh Từ tiền bối thực sự gặp phải đại địch.
Lý Duy Nhất hiểu rằng, Thanh Từ phong ấn Minh Linh Cổ Thụ và khu vực Linh Thổ ở đây là bởi vì chúng quá nặng, sẽ ảnh hưởng đến tốc độ và chiến lực của hắn.
Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm đi đến ranh giới của không gian phù văn hình cầu, có thể thông qua các khe hở của phù văn màu vàng mà nhìn thấy bên ngoài.
Hai bên đều là vách núi đá dựng đứng, đen ngòm, tựa như đang ở trong một hiệp cốc của không gian dưới lòng đất. Đằng xa, lờ mờ có thể nhìn thấy một vài kiến trúc dưới lòng đất, hẳn là cứ điểm Thái Âm Giáo mà Thanh Từ nói.
Lý Duy Nhất gọi ra Hoàng Long Kiếm.
Thanh Tử Khâm nói:
- Ngươi đừng vội làm loạn, nếu như hắn phát hiện ngươi muốn chạy trốn, chắc chắn sẽ dạy dỗ ngươi. Để ta tới!
Thanh Tử Khâm rút một cây trâm trên đầu xuống, điều động pháp khí kích hoạt.
Nàng phát động công kích về phía lá chắn phù văn.
- Ầm!
Trong cây trâm tuôn ra một lượng lớn kinh văn, dấy lên từng vòng gợn sóng trên lá chắn.
Sau đó, một luồng lực phản chấn bộc phát ra, cây trâm bay sượt qua bên má của Thanh Tử Khâm.
Bên ngoài lá chắn phù văn, bóng dáng của Huyết Y Chấp Sự đi ra từ trong bóng tối, dùng đôi mắt màu máu tro nhìn vào bên trong. Không phát hiện ra khác lạ, mới lại lui về bóng tối.
Lý Duy Nhất đành phải ngoan ngoãn thu Hoàng Long Kiếm vào Tổ Điền, cất tờ giấy của Ngọc Dao Tử vào trong tay áo.
Cho dù hắn sử dụng sức mạnh của tờ giấy phá vỡ lồng giam phù văn, thì vẫn phải đối mặt với Huyết Y Chấp Sự và võ tu ở trong cứ điểm Thái Âm Giáo. Có lẽ đúng như lời Thanh Từ đã nói, bên ngoài càng nguy hiểm hơn.
Thanh Tử Khâm nhìn chằm chằm vào Huyết Y Chấp Sự canh gác trong bóng tối, nói:
- Hắn hẳn là không nhìn thấy được bên trong, là Thái Hư Trùng đang điều khiển ý thức của hắn. Hay là... chúng ta tới Thái Âm Giới đi? Ta luôn cảm thấy, nếu ngươi mà trốn đi, thái gia gia thực sự sẽ ra tay độc ác với ngươi đấy.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi không bảo vệ ta sao?
Thanh Tử Khâm sốt ruột nói:
- Ta tất nhiên sẽ bảo vệ ngươi, nhưng ta sợ ta không bảo vệ được.
Lý Duy Nhất nói:
- Đến lúc đó, ngươi có thể lấy cái chết ra bức ép. Cứ nói là nếu Lý Duy Nhất có mệnh hệ nào, ngươi cũng không sống nữa!
Thanh Tử Khâm cài trâm vào mái tóc, lạnh nhạt đảo mắt, mỉa mai nói:
- Ta thấy, ngươi là thật sự muốn làm tằng tôn nữ tế của hắn, đến lúc đó tìm Ma Quốc và Động Khư Doanh báo thù cũng có một phần công sức của tằng tôn nữ tế là ngươi. Kẻ cặn bã của Nhân tộc, ham vinh hoa phú quý, tham sống sợ chết... Dù sao, người trong thiên hạ đều sẽ phỉ nhổ ngươi.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta tuyệt đối không nói đùa, nếu thực sự đến lúc đó, ngươi buộc phải dùng chiêu này. Ngươi còn quên một tội nữa đấy, là mê muội mỹ sắc.
Lý Duy Nhất quay người đi về phía Bạch Cốt Ma Điện, hắn đã thầm gọi Muộn Hồ Lô nhiều lần, nhưng không thấy bất kỳ phản hồi nào.
Cũng phải, hiện tại hắn cơ bản không gặp nguy hiểm. Chỉ cần hắn không chạy, Thanh Từ thậm chí còn trao cho hắn vinh hoa phú quý, cùng với lượng lớn tài nguyên tu luyện, đi đến Thái Âm Giới cũng có chỗ dựa.
Theo quan điểm của nhiều võ tu, việc này đơn giản chính là cơ duyên lớn được cả tài lẫn sắc.
Biết tìm ai để nói lý lẽ đây?
Bên trong lồng giam phù văn chính là Minh Vực bị Minh Linh Khí bao phủ.
Chờ ở trong Minh Vực rất lâu vẫn không thấy Thanh Từ trở về, Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm đành phải tiếp tục tiến vào lốc xoáy ao suối Minh Phách Thần Tủy để ngưng phách.
Ngày lại ngày trôi qua.
Trung Khu Phách của Lý Duy Nhất cô đọng được một phần, hai phần, ba phần...
Sáu phần, bảy phần, tám phần...
Cứ điểm Thái Âm Giáo ở đây nằm trong lòng đất Hắc Thổ Yêu Lâm cách châu thành Y Châu của Ma Quốc ba trăm dặm về phía nam, là phân đàn Thái Âm Giáo tại Y Châu.
Sở Ngự Thiên và một vị lão nhân Dị Nhân Chủng của Thái Âm Giáo tham gia hành động tiêu diệt mầm non xuất hiện ở bên ngoài phân đàn.
Lão nhân Dị Nhân Chủng kia tên là Diệp Xích, thân cao mười một, mười hai mét, hình dạng con người, trên da mọc đầy vỏ màu vàng sẫm, tóc trắng dài bốn mét.
Tu vi của hắn đạt đến thất trọng, sống hơn năm trăm tuổi, thọ nguyên đã không còn bao nhiêu.
Minh Đồ Diệp Xích nói như thế này:
- Đã tìm qua ba nơi phân đàn, hẳn là ở đây, lão phu đã ngửi thấy khí tức bất thường.
Ánh mắt Sở Ngự Thiên nội liễm, hỏi:
- Sư thúc có chắc làThánh Đình Vương sẽ giấu Minh Linh Cổ Thụ trong một chỗ phân đàn nào đó?
Diệp Xích cực kỳ có tự tin nói:
- Minh Linh Cổ Thụ đâu phải vật phàm, mang theo trên người thì nặng nề cỡ nào? Thánh Đình Vương giao thủ mấy ngày với đám cường giả của Ma Quốc, đi quanh mấy chục châu, trông không giống như mang theo Minh Linh Cổ Thụ trên người.
Sở Ngự Thiên cố ý giả bộ lo lắng nói:
- Chúng ta làm thế này, e là sẽ chọc giận Thánh Đình Vương.
Diệp Xích lộ ra một nụ cười lạnh lẽo:
- Lấy đi Minh Linh Cổ Thụ không phải chúng ta, mà là Siêu Nhiên của Ma Quốc. Sau khi chúng ta lấy Minh Linh Cổ Thụ, liền truyền tin tức cho mấy phe phái của Ma Quốc, dẫn bọn họ chạy tới đây.
- Đến lúc đó, Thánh Đình Vương cho rằng Minh Linh Cổ Thụ rơi vào tay của một thế lực nào đó ở Ma Quốc, còn các phe trong nội bộ Ma Quốc sẽ suy đoán, nghi ngờ lẫn nhau.
- Sư điệt à, chỉ cần chúng ta biến chuyện này thành một vụ án chưa có lời giải, liền có thể đứng ngoài nhìn. Sau đó, bí mật bán Minh Linh Cổ Thụ cho Thiên Lý Sơn, hoặc là bán đi Yêu tộc, bán cho Vong Giả U Cảnh, dù sao... không thiếu chỗ tốt của ngươi.
Diệp Xích mạo hiểm rủi ro cực lớn để làm chuyện này, đương nhiên là để đổi lấy đế dược kéo dài tuổi thọ, cùng với đan dược trùng kích Bỉ Ngạn cảnh.