Dù sao thọ nguyên sắp hết, chuyện gì hắn cũng dám làm.
Sở Ngự Thiên thầm cười trong lòng:
- Vị sư thúc này coi ta như đồ ngốc.
Hắn hiểu rõ, Diệp Xích đưa hắn theo cùng tuyệt đối không có ý tốt. Một khi chiếm được Minh Linh Cổ Thụ, Diệp Xích hơn phân nửa là sẽ giết chết hắn, sau đó hủy thi diệt tích, giá họa tất cả lên đầu hắn.
Bởi vì, tại sao các phe của Ma Quốc biết được vị trí của phân đàn Thái Âm Giáo?
Phải có người gánh tội thay.
Sở Ngự Thiên tỏ vẻ lo lắng nói:
- Sư thúc, lấy tu vi của chúng ta, e là không mang Minh Linh Cổ Thụ đi nổi. Hơn nữa, chắc chắn Thánh Đình Vương có để lại hậu thủ, quá nguy hiểm!
Diệp Xích đáp:
- Đừng lo lắng, ngươi nghĩ sư thúc sống hơn năm trăm năm uổng phí sao? Ta có một ít thủ đoạn ghê gớm.
Diệp Xích trầm tư một lát, phân phó nói:
- Nếu ngươi sợ nguy hiểm, lão phu đi thăm dò thủ đoạn của Thánh Đình Vương trước, ngươi hãy xử lý sạch sẽ những người trong phân đàn, đừng để lại người sống.
Đây chính là đang đào hố cho hắn đây!
Sở Ngự Thiên vờ như không biết, lĩnh mệnh rời đi.
...
- Ầm!
Lồng giam phù văn dạng cầu chấn động mạnh một cái.
Từng phù văn màu vàng nhấp nháy liên tục.
Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm lập tức bay ra khỏi ao suối lốc xoáy Minh Phách Thần Tủy, đáp xuống đất, qua khe hở của phù văn nhìn ra bên ngoài.
Chỉ thấy Huyết Y Chấp Sự đã bị Thiên Hỏa thiêu đốt thành một cái xác khô cháy đen.
Một võ tu Dị Nhân Chủng cao chừng mười một, mười hai mét, tay cầm chiến qua rực lửa bổ mạnh một cái lên lá chắn lồng giam phù văn.
Hắn bị lực lượng phản chấn của lồng giam đẩy lùi, đụng sập một mảng lớn vách đá ngầm dưới lòng đất.
Thương thế của Lý Duy Nhất đã chữa khỏi, tỉ mỉ quan sát võ tu Dị Nhân Chủng kia, cách một màn lá chắn phù văn vẫn có thể cảm thụ được khí tức khủng bố trên người hắn.
Chỉ là pháp khí lửa tỏa ra trong cơ thể võ tu Dị Nhân Chủng đã có thể hòa tan đất đai dưới chân thành dung nham.
Thanh Tử Khâm giật mình nói:
- Võ tu Ma Quốc tìm đến chỗ này rồi sao?
Lý Duy Nhất lắc đầu:
- Không giống! Sao võ tu Ma Quốc biết cứ điểm dưới lòng đất của Thái Âm Giáo được? Hơn nữa, hắn không giống như là Siêu Nhiên. Không phải Siêu Nhiên, nhưng lại tìm đến nơi này trước cả Siêu Nhiên? Ta không tin!
Thanh Tử Khâm nói:
- Hay là Minh Đồ của Thái Âm Giáo? Nhưng sao hắn dám làm vậy? Thái gia gia chính là Thánh Đình Vương...
Lý Duy Nhất nói:
- Chuẩn bị chiến đấu đi, kẻ trước mắt này nguy hiểm hơn cả thái gia gia của ngươi đấy!
Lý Duy Nhất không lo lắng, trái lại thầm mừng. Hắn kéo Thanh Tử Khâm lui về phía Bạch Cốt Ma Điện, có lẽ đây sẽ là cơ hội thoát thân.
Trốn vào Bạch Cốt Ma Điện, Lý Duy Nhất lập tức lấy ra Linh Phù thượng phẩm mà Trang Sư Nghiêm đã đưa, dán lên người.
Phù này có thể tự động hình thành màn sáng phòng ngự. Trong lúc bị ám sát ở Xích Minh Thánh Thành, hắn đã dùng nó một lần.
Trước khi đến Mạnh Thanh Viên ăn Bách gia yến, hắn đã cất phù này đi, không muốn lãng phí, định sẽ dùng vào những thời khắc quan trọng.
Một bên khác, Thanh Tử Khâm lập tức đi điều khiển tàn trận trong Bạch Cốt Ma Điện, từ mi tâm phóng ra Thái Dương Thánh Hà, lập tức từng trận văn lấy nàng làm trung tâm chậm rãi tràn ra.
Trận pháp này do hoàng tộc Ma Quốc dựng lên để bảo vệ Minh Linh Cổ Thụ.
Tuy trận pháp đã bị Thanh Từ phá đi, nhưng uy lực vẫn không thể khinh thường.
Lý Duy Nhất nói:
- Tình hình bên ngoài chưa rõ, ngươi đừng cách ta quá xa. Nếu như không ngăn nổi, ta có cách thoát thân khác.
Lý Duy Nhất biết rõ lão nhân tóc trắng Dị Nhân Chủng ở bên ngoài có tu vi không hề đơn giản, phải cẩn thận đối phó. Bởi vậy, hắn chuẩn bị xuất ra mọi thủ đoạn, lấy từng món Pháp khí ra.
...
Bên ngoài lồng giam phù lục.
Diệp Xích lẩm bẩm:
- Vậy mà ẩn chứa lực lượng phản kích? Phù trận bố trí ra trong thời gian ngắn lại có uy lực như vậy, không hổ từng là Tiêu Tôn của Động Khư Doanh.
Diệp Xích lùi lại đến ba mươi trượng, cầm chiến qua cắm xuống đất như một cột cờ.
Sau đó từ trong Tổ Điền của hắn bay ra một tấm cổ phù dài chừng hai thước, tựa như một tấm biển bằng ngọc đỏ.
Cổ phù này là do hắn tìm được trong một tòa bí cảnh, hai trăm năm gần đây luôn để nó hấp thu lôi điện trong thiên địa. Đây là thủ đoạn mạnh nhất của hắn, dùng để bảo vệ Tổ Điền.
Diệp Xích trước tiên là thả ra đạo tâm ngoại tượng, từng luồng pháp khí lan tràn ra ngoài, chui vào trong bùn đất, bao phủ toàn bộ không gian lòng đất bao gồm cả phân đàn Thái Âm Giáo, nhằm đề phòng động tĩnh quá lớn bị người trên mặt đất phát hiện.
- Xoẹt xoẹt!
- Ầm!
Cổ phù bay ra ngoài, phóng ra từng luồng ánh sáng lôi điện, đánh lên trên lồng giam phù văn.
Cổ phù xuất hiện vài vết nứt, phóng ra lôi điện màu đỏ rực.
Mỗi một tia lôi điện đều đỏ rực như máu, ngưng tụ thành quang ảnh rồng rắn, tiếng nổ như tiếng long ngâm, không ngừng công kích vào khu vực lõm xuống của lồng giam phù văn.
Diệp Xích bấm chỉ quyết, khống chế chặt chẽ cổ phù, lông mày cau chặt, lui về phía xa.
- Bùm!
Cổ phù nứt nhiều hơn, sau đó hóa thành mảnh vỡ trong suốt như pha lê.
Lôi điện đỏ rực trút xuống.
Cổ phù vỡ nát, cũng đại biểu sức mạnh lôi điện tích lũy hai trăm năm trong phù của Diệp Xích đã tiêu hao sạch tại đây.
Vang tiếng nổ, lồng giam phù văn rốt cuộc không chống đỡ nổi, bị lôi điện mài mòn một mảng rộng chừng trượng, xuất hiện một cái hố to đầy vết rạn nứt.
Phía bên trong cửa điện của Bạch Cốt Ma Điện, Lý Duy Nhất cầm kiếm đứng thẳng, Tử Tiêu Lôi Ấn và Kim Tiêu Lôi Ấn trôi nổi ở hai bên người.
Nhìn thấy tia sáng chớp rồng rắn đỏ rực từ bên ngoài xông vào, trái tim hắn chìm thẳng xuống đáy vực.
Hắn lẩm bẩm:
- Long Xà Xích Lôi... người đến chẳng lẽ là Siêu Nhiên?
Nên biết, Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm tầng sáu cũng chỉ là Bích Lạc Thanh Lôi, có thể giết Đại Trường Sinh.
Đến nay Lý Duy Nhất còn chưa tu luyện ra nó, chỉ thu được một chút từ Lôi Tiêu Tông để trong trận kỳ, rất khó khống chế nó.
Mà Long Xà Xích Lôi còn đáng sợ hơn cả Bích Lạc Thanh Lôi. Bất cứ võ tu Trường Sinh cảnh nào, kể cả Đại Trường Sinh thất trọng gặp nó cũng phải lập tức chạy trốn.
Nhìn thấy luồng lực lượng này, ai mà chẳng giật mình sợ hãi?
Diệp Xích kêu lên:
- Quả nhiên là Minh Linh Cổ Thụ, trời ơi, ông trời rủ lòng thương, để cho lão phu lấy được chí bảo như vậy. Thu thập lôi điện hai trăm năm dùng trong ngày hôm nay cũng đáng giá, rất đáng giá...
Giọng nói già nua của Diệp Xích bỗng nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm về phía Bạch Cốt Ma Điện, quát lớn một tiếng:
- Là kẻ nào?
Bên dưới Minh Linh Cổ Thụ, Bạch Cốt Ma Điện cao gần hai mươi trượng, rất hùng vĩ, tràn ngập âm khí cùng ma văn.
- Xuy ào!
Trong cửa điện tràn ngập ma khí, một luồng kim lôi, một luồng tử lôi thô như thùng nước cuồng bạo lao tới. Lý Duy Nhất điều động pháp lực thể lỏng, làm cho căn nguyên của hai món Vạn Tự Khí thức tỉnh.
Điện quang tựa như hai con sông chói lóa, nương theo từng tiếng nổ sấm dậy.
Diệp Xích nhấc bàn tay lên.
Phía trước lòng bàn tay kết thành một lá chắn pháp khí hình vòng cung, nhẹ nhàng chặn lại sức mạnh lôi điện của Kim Tiêu Lôi Ấn và Tử Tiêu Lôi Ấn, cùng với uy năng căn nguyên của Vạn Tự Khí.
Giây tiếp theo.
Diệp Xích ném cây chiến qua rực lửa thô như cây cột trong tay, men theo hai chùm lôi điện sáng chói đâm về phía bóng lưng trẻ tuổi thẳng tắp đang đứng ở cửa ma điện.
- Bùm!
Một tấm lưới ánh sáng trận pháp cùng một lượng lớn sương mù ma khí ngưng tụ ra, chặn lại chiến qua rực lửa.
Một nửa chiến qua đâm vào màn lưới ánh sáng trận pháp, một nửa nằm bên ngoài. Kinh văn bên trong Pháp khí liên tục hiện ra, rung bần bật.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Kẻ đến là ai?
Lý Duy Nhất nhìn ra đối phương không phải là Siêu Nhiên, sự lo lắng trong lòng cũng vơi bớt phần nào.
Thế là hắn ném Tử Tiêu Lôi Ấn ra ngoài, phát ra một tiếng nổ, đập cho chiến qua đang cắm trên màn lưới ánh sáng trận pháp văng ngược ra sau.
Lý Duy Nhất hiện tại không phải là hạng vô danh tiểu tốt gì.
Diệp Xích nhận ra Tử Tiêu Lôi Ấn, nhiều suy nghĩ lóe lên, lập tức hiểu rõ chuyện gì xảy ra.