Một kích tất sát (2)

Hắn liếc nhìn chiến qua văng trở về cắm xuống đất, nói như thật:

- Người bên trong có phải là truyền nhân Đạo Pháp của Ngọc Dao Tử không?

- Lão phu tên Thường Tích dưới trướng Châu Mục Y Châu của Ma Quốc, một đường truy tung khí tức của đám người xấu Thái Âm Giáo đến đây. Nơi này vô cùng nguy hiểm, xin hãy mau mở trận pháp ra, cùng lão phu rời đi ngay.

Lý Duy Nhất liền chắc chắn kẻ này không phải võ tu của Ma Quốc, hắn lười phải nói lời khách sáo nữa:

- Siêu Nhiên của Ma Quốc còn không truy tung được Thánh Đình Vương của Thái Âm Giáo, thế mà ngươi có thể tìm tới đây, vãn bối bái phục. Nhưng nghe lời tiền bối vừa nói thì dường như rất có hứng thú với Minh Linh Cổ Thụ, nếu ta đi ra khỏi trận pháp, chẳng phải là sẽ bị diệt khẩu sao?

Đồng tử Diệp Xích co lại, biết lời nói dối đã bị vạch trần, trầm giọng hừ lạnh:

- Tiểu tử, ngươi thật sự nghĩ dựa vào tạo nghệ niệm lực của ngươi, cộng thêm một tòa tàn trận là có thể cản được lão phu sao?

Diệp Xích sải bước tiến lên, giẫm cho không gian dưới lòng đất rung lắc kịch liệt, chộp lấy chiến qua rực lửa.

- Vút!

Kinh văn rậm rạp trên chiến qua được thả ra, biến thành một chữ Hải, tỏa ra từng vòng uy năng cuồn cuộn làm rung chuyển không gian.

Vẻn vẹn chỉ là kình khí gợn sóng đã khiến lưới ánh sáng trận pháp chấn động liên hồi. Luồng khí phun ra từ miệng hắn như biển cả cổ xưa cuộn trào, thổi cho Bạch Cốt Ma Điện không ngừng lùi về sau, va chạm vào thân cây của Minh Linh Cổ Thụ.

Thanh Tử Khâm thét lên một tiếng.

- Xoẹt!

Lấy Bạch Cốt Ma Điện làm trung tâm, trên mặt đất dâng lên tám sợi xích do trận văn đan dệt thành, to bằng tám con cự long, chém về phía Diệp Xích.

Hai mắt Diệp Xích hóa thành hai vầng mặt trời rực rỡ, sát khí bừng bừng, vung chiến qua đập tan từng sợi xích trận pháp.

Sau đó, thân hình cao lớn bay lên, vung chiến qua bổ mạnh xuống.

- Ầm ầm!

Hai chuỗi xích trận pháp bị đánh gãy.

Màn lưới ánh sáng trận pháp bảo vệ Bạch Cốt Ma Điện bị chiến qua đâm thủng, tựa như một mảnh vải bị xé toạc.

Một luồng tàn kình bạo phát ra từ chiến qua truyền thẳng đến cửa Bạch Cốt Ma Điện, như dòng sông lửa, nóng rát đến cùng cực.

- Bùm!

Lý Duy Nhất chống lên hai Vạn Tự Khí vẫn không thể ngăn được, bị uy lực tàn kình của chiến qua chấn cho bay ngược ra ngoài như một viên đạn pháo, rơi xuống chỗ sâu bên trong điện, phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Lý Duy Nhất nghĩ thầm:

- Thất trọng! Nhất định là Đại Trường Sinh thất trọng, chiến uy này quá mạnh mẽ, lấy tu vi hiện tại của ta và Thanh Tử Khâm, dù liên thủ lại cũng chết chắc.

Lý Duy Nhất nằm dưới đất, trong lòng đưa ra một phán đoán như vậy.

Đây xem như là lần đầu hắn giao đấu cùng cường giả tầm cỡ Dương Thần Cảnh, An Nhàn Tĩnh, cho dù chỉ là một luồng tàn kình cũng đủ đánh bay hắn.

Nhưng hắn đã đỡ được!

Trước kia, thấy cường giả cấp bậc này, hắn chỉ cảm thấy tựa núi cao vời vợi, như phàm nhân nhìn ngắm núi thần.

Tiếng bước chân vang lên.

Từ phương hướng cửa lớn Bạch Cốt Ma Điện, thân thể cao hơn mười mét của Diệp Xích xuất hiện. Dưới ánh sáng màu xanh lam rực rỡ của Minh Linh Cổ Thụ chiếu ra một bóng người khổng lồ trong đại điện, bao phủ Lý Duy Nhất đang nằm dưới đất, tạo áp lực không gì sánh kịp.

Diệp Xích nhìn Thanh Tử Khâm đang vô cùng hoảng loạn, cất tiếng cười khàn khàn:

- Thiên chi kiêu tử thì sao chứ, chiến lực mạnh trong cùng cảnh giới thì sao? Đứng trước cường giả thực sự, bất kỳ thủ đoạn nào của các ngươi cũng không thể đỡ được một đòn, bao gồm cả dựa vào trận pháp. Chỉ có cảnh giới tu vi đủ cao mới làa ạnh thật.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nói đủ chưa?

Diệp Xích đã đi vào trong đại điện, thấy Lý Duy Nhất bình tĩnh như vậy, trong lòng sinh ra một loại cảm giác nguy hiểm. Hắn đẩy hai tay về phía trước thành từng tầng màn sáng pháp khí cùng với thủy triều Trường Sinh kinh văn, còn thân hình thì lùi nhanh.

Từ giữa ngón tay của Lý Duy Nhất bay ra một bức thư màu trắng.

Trên bức thư, nổi lên một tầng lưu ly tỏa sáng rực rỡ.

Thần Kiếm Phù của Ngọc Dao Tử bay ra từ bức thư, bay ra khỏi tầng lưu ly rực rỡ, hóa thành một thanh thần kiếm thật sự.

Tiếng kiếm rít làm chấn động Bạch Cốt Ma Điện như sắp vỡ nát, thế như chẻ tre xuyên qua hết thảy màn sáng pháp khí và Trường Sinh kinh văn.

Diệp Xích hoảng hốt:

- Không... Ngọc Dao Tử...

Thần kiếm đâm thủng lồng ngực Diệp Xích, bay xuyên qua thân thể, sau đó va vào trong lồng giam phù văn, nổ ra thêm một lỗ thủng thứ hai.

Kiếm quang xé rách bùn đất sâu trong lòng đất, từng luồng kiếm khí chạy lên mặt đất, phóng thẳng lên bầu trời Hắc Thổ Yêu Lâm.

Lý Duy Nhất dụ Diệp Xích vào sâu trong Bạch Cốt Ma Điện mới ra tay, là bởi vì hắn đã thấy được sự đáng sợ của võ tu Trường Sinh cảnh thất trọng.

Lúc trước, cho dù hắn cầm phù lục trốn chạy do Siêu Nhiên ban cho, cũng không cách nào trốn thoát khỏi tay của An Nhàn Tĩnh. Thậm chí, khi ấy chân thân của An Nhàn Tĩnh còn bên ngoài vùng biển xa xôi.

Phải dụ Diệp Xích tiến vào trong đại điện, không gian né tránh của hắn sẽ thu hẹp lại, lúc đó mới đảm bảo có thể một kích giết chết hắn.

Dĩ nhiên, Lý Duy Nhất hiện tại đã khác xưa. Lúc trước hắn chẳng qua chỉ mới là tu vi Đạo Chủng cảnh, bây giờ đã là Đại Thánh Linh Niệm Sư, đương nhiên nắm chắc hơn nhiều.

- Xoẹt!

Lý Duy Nhất từ dưới đất nhảy lên, thu lại bức thư đang tỏa ra ánh sáng lưu ly rực rỡ vào tay áo, cùng với Thanh Tử Khâm một trước một sau chạy ra khỏi Bạch Cốt Ma Điện.

Cho dù trước lồng ngực của Diệp Xích đã bị thủng một lỗ máu dài chừng một mét, nửa người trên dường như đã bị xé toạc ra, Lý Duy Nhất vẫn lấy tốc độ nhanh nhất một kiếm chém đứt đầu hắn.

- Phập xoẹt!

Thanh Tử Khâm ấn tay lên Tổ Điền của Diệp Xích, từng luồng pháp khí tụ tập chui vào trong đó, bóp nát chiến pháp ý niệm của Diệp Xích. Tiếp đó, nàng móc Trường Sinh Kim Đan ở bên trong ra, nâng nó giống như nâng viên minh châu trên lòng bàn tay.

Lý Duy Nhất nhanh chóng cầm lấy kiếm xông ra khỏi lồng giam phù văn.

Hắn đứng im trên mặt đất, thả ra niệm lực linh quang thăm dò tứ phía. Đặc biệt là tra xét quần thể kiến trúc ngầm của phân đàn Thái Âm Giáo ở phía xa.

Hắn phát hiện ra, cả một phân đàn đều tĩnh lặng.

Tất cả tín đồ Thái Âm Giáo đã bị năm cỗ Thệ Linh Huyết Thi tiêu diệt.

Trong miệng năm Huyết Thi phát ra tiếng hú khủng bố, tốc độ thân pháp rất nhanh nhảy giữa vách đá hai bên, đánh úp về phía Lý Duy Nhất.

...

Một chiếc ngọc Chu dài hơn ba mươi mét đang bay giữa những tầng mây.

Ký Xuân Quân đứng ở mạn thuyền. Nàng là một phụ nhân xinh đẹp trên ba mươi tuổi, mặc cung trang màu đỏ sẫm, hai mắt bắn ra ánh sáng lộng lẫy. Nàng nhìn xuống mảnh đất trong lãnh thổ Ma Quốc này.

Sau lưng nàng, Quán sư phụ đang bưng một chiếc Huyết Ngọc La Bàn, không ngừng đổi phương hướng, lâu lâu lại nhỏ một giọt máu lên la bàn.

Quán sư phụ đã không còn là bộ dáng huyết nê nhân nữa, không biết lấy ở đâu ra một tấm da người có dung mạo giống với lúc còn sống, thân thể to lớn vạm vỡ, để râu, lông mày rậm rạp, toát ra khí phách dương cương.

Ký Xuân Quân là sư muội của hắn, cũng là sư tôn của Hạ Cẩn, một trong Tứ Đại Yêu Vương của Lăng Tiêu Sinh Cảnh ngày trước.

Ngàn năm trước, Ký Xuân Quân thần phục Thiền Hải Quan Vụ, là người phát ngôn của toàn bộ Hoa Yêu Thực tộc tại Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Đông Hải.

Khoảng ngàn năm gần đây, nàng đã hoàn toàn thoát ly, căn bản không nghe theo sự điều động và pháp lệnh của ba vị cung chủ Lăng Tiêu Cung.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters