Trận chiến sinh tử thanh toán ân oán (1)

Mã Gia với cái bụng bự, đầu to nằm ườn phơi bụng ở đuôi thuyền:

- Lão Tất à, rốt cuộc ngươi có được hay không vậy? Vụ Thiên Tử đã truyền tin nói rằng chính là ở quanh Y Châu này.

Quán sư phụ hồi còn sống là bán yêu mang huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú Tất Phương, tên là Tất Phương Đường, hoặc có thể gọi tắt là Đường. Sau này, hắn sử dụng tro cốt và huyết nê trong Không Gian Huyết Nê nặn ra thân thể hình người.

- Được chứ, đương nhiên là được, giữa chúng ta có cảm ứng.

Đây chính là cảm ứng mà hắn đã nói, ự cảm ứng với Không Gian Huyết Nê.

Quán sư phụ nhìn chằm chằm Huyết Ngọc La Bàn, vui mừng quá đỗi:

- Có rồi, có cảm ứng rồi...

Ký Xuân Quân đứng đầu thuyền còn cảm ứng được sớm hơn hắn, chỉ về một hướng:

- Có một tia khí tức kiếm đạo của Ngọc Dao Tử dâng lên từ Hắc Thổ Yêu Lâm, chắc hẳn là ở đó.

Ngọc Chu chuyển hướng, như một vệt sáng lao vút đi.

...

Dưới lòng đất, hai bên đều là vách núi dựng đứng, đá lởm chởm nhô lên.

Năm cỗ Huyết Thi xõa tóc, miệng phát ra tiếng hú quái dị, như vượn khỉ nhảy nhót trên vách đá, nhưng tốc độ thì nhanh hơn loài vượn khỉ nhiều.

Lý Duy Nhất biết uy lực của Thần Kiếm Phù quá mạnh, kiếm khí lao lên khỏi mặt đất, cường giả của Ma Quốc sẽ rất nhanh chạy đến. Bởi vậy, hắn chỉ muốn đánh nhanh thắng nhanh.

- Xoẹt xoẹt!

Một trăm lẻ tám Lôi Cức Trận ngưng tụ ra, ngón tay khẽ động, năm kiếm quang lôi điện bay ra, xuyên qua thân thể của năm cỗ Huyết Thi, hất chúng văng ngược ra sau.

Trong khoảnh khắc hắn xuất thủ, trong lòng chợt dâng lên một luồng cảm giác nguy cơ mãnh liệt.

Không nghĩ ngợi nhiều, hắn lập tức thi triển thân pháp lùi ra sau.

- Vút!

Một luồng Thái Âm Huyền Quang dâng lên từ trong bóng đêm.

Giống như một dải roi sáng thật dài chiếu rọi đáy vực mờ tối còn sáng hơn cả ban ngày.

Thái Âm Huyền Quang là niệm lực linh quang được giáo chủ Thái Âm Giáo tu luyện ra, tuy chỉ là một luồng ánh sáng, nhưng so với thánh chỉ của giáo chủ thì không có gì khác biệt, uy lực vô cùng to lớn. Sở Ngự Thiên tung ra đòn này là vì muốn giết Lý Duy Nhất.

Ra tay bất ngờ, đánh lén.

Dưới chân Lý Duy Nhất, mặt đất không ngừng bị Thái Âm Huyền Quang xé rách ra, Hộ Thân Phù trên người phát sáng, ngưng tụ thành vòng bảo vệ.

Cùng lúc đó, hơn chín ngàn ma văn màu máu của Ma Giáp Huyết Phù Đồ nhanh chóng bao trùm lên da.

- Bùm!

Vòng ánh sáng được ngưng tụ ra từ Linh Phù thượng phẩm đủ để ngăn trở một kích của Đại Trường Sinh thất trọng, vậy mà mới ngăn chặn Thái Âm Huyền Quang một giây liền vỡ nát

Lợi dụng một giây đó, Lý Duy Nhất nhảy sang một bên như cá quẫy đuôi, tránh khỏi huyền quang.

- Rắc rắc!

Thái Âm Huyền Quang chém vào lồng giam phù văn, hoàn toàn cắt đứt lồng giam, để lộ Minh Linh Cổ Thụ ở bên trong.

Thanh Tử Khâm lắc người né thoát, sau đó nhấc lên cây chiến qua rực lửa thô to như cây cột nằm dưới đất, phóng mạnh về hướng Thái Âm Huyền Quang đang bay ra.

Lông mày Sở Ngự Thiên nhíu chặt, thật sự vô cùng cam lòng. Lý Duy Nhất quá khó giết, cả Diệp Xích và Thái Âm Huyền Quang đều không lấy mạng hắn được.

- Ầm!

Chiến qua đánh vào vị trí mà Sở Ngự Thiên vừa mới đứng, hoàn toàn lún sâu vào vách đá, khiến cho một lượng lớn đá sỏi đổ ập xuống.

Một đòn không trúng, Sở Ngự Thiên quả nhiên rút lui.

Lý Duy Nhất thi triển ra Thiên Kiếp Hành, hóa thành một lôi điện hình người bay lướt qua trên đỉnh đầu Sở Ngự Thiên, đón đầu chắn ở phía trước:

- Sở Ngự Thiên, đã đến đây còn muốn đi đâu? Hôm nay ngươi và ta hãy lấy trận chiến sinh tử để thanh toán ân oán.

Sở Ngự Thiên không muốn giao thủ với Lý Duy Nhất, ngay cả Thái Tuế Địa Quân tứ trọng đỉnh phong cũng chết, mà tu vi của hắn còn cách tứ trọng đỉnh phong một đường, thực sự không có đủ lòng tin nắm chắc phần thắng trong cuộc đọ sức chính diện này.

Sở Ngự Thiên chậm rãi từng bước đi về phía vách đá, nói:

- Giữa chúng ta dường như không có ân oán gì sâu nặng, có cần thiết phân định sinh tử không?

Lý Duy Nhất nâng kiếm trong tay, trên làn da đầy rẫy ma văn đỏ thẫm như máu:

- Vụ chặn giết ở Xuân Thành, những lần ám sát tại Xích Minh Thánh Thành và Tiêu Dao Kinh, ta vẫn luôn ghi nhớ rõ. Đối thủ như ngươi quá đáng sợ. Nếu ngươi không chết, ta ăn không ngon ngủ không yên. Đừng hòng địa độn chạy trốn, Địa Độn Thuật của ta cực kỳ cao siêu đấy.

Sở Ngự Thiên dừng chân bên vách núi, nói:

- Ngươi dường như đã bị thương!

Lúc trước đối mặt với Diệp Xích và Thái Âm Huyền Quang, Lý Duy Nhất đều bị một chút thương tích, bị Sở Ngự Thiên nhìn ra khí tức không vững.

Hắn tỏ vẻ thờ ơ:

- Chút vết thương này chẳng đáng là gì. Trừ khi, ngươi còn có Thái Âm Huyền Quang thứ hai!

Sở Ngự Thiên bình tĩnh mỉm cười:

- Sao ngươi biết ta không có cái thứ hai?

Thanh Tử Khâm đạp lên pháp khí lạnh thấu xương từng bước tiến tới, trong tay cầm một cây trường thương, bộ y phục màu đỏ rực lấp lánh phù quang. Nàng dừng lại cách phía sau Sở Ngự Thiên mười trượng.

Sở Ngự Thiên nhìn về phía nàng:

- Lạc Âm Cơ, ngươi đã nói cho hắn biết thân phận và những chuyện làm ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc chưa?

Thanh Tử Khâm nói:

- Không cần đùa giỡn mưu mẹo làm gì, hắn sớm biết bí mật của ta.

Sở Ngự Thiên nói:

- Ta là chân truyền của Thái Âm Giáo, nếu ngươi liên thủ với người ngoài để đối phó ta, ngươi nên biết giáo quy sâm nghiêm, luật pháp vô tình.

Thanh Tử Khâm nói, hàn quang trường thương trong tay lóe sáng.

- Giết ngươi thì ta chính là chân truyền Thái Âm Giáo.

Lý Duy Nhất lên tiếng:

- Tình Tảo chết rồi nhỉ?

Nụ cười trên gương mặt Sở Ngự Thiên hoàn toàn tan biến, trong ánh mắt chỉ còn lại hàn quang.

- Mũi tên kia, là do ta bắn. Ta luôn mang một chút lòng thương hại với những người còn có nhân tính và tình cảm. Vì thế, hôm nay ta sẽ cho ngươi một cơ hội quyết đấu công bằng để báo thù.

Lý Duy Nhất lại quay sang nói với Thanh Tử Khâm:

- Đội trưởng, ngươi qua đó tìm trên người lão gia hỏa kia xem có đồ vật loại không gian như Túi Càn Khôn thiên phẩm không, thu lấy Minh Linh Cổ Thụ đi.

Cho dù là Đại Trường Sinh thất trọng, muốn lay chuyển hay mang đi Minh Linh Cổ Thụ vẫn là việc khó như lên trời. Do đó, Lý Duy Nhất suy đoán lão nhân Dị Nhân Chủng có thể sở hữu một loại bảo vật không gian thu nạp nào đó.

Bảo vật như Minh Linh Cổ Thụ đã bị đánh cắp ra ngoài, nếu để Ma Quốc cướp về thì Lý Duy Nhất sẽ vô cùng xót xa.

Một lý do khác phải đuổi Thanh Tử Khâm đi là vì Lý Duy Nhất thực sự lo lắng Sở Ngự Thiên còn có Thái Âm Huyền Quang thứ hai.

Thanh Tử Khâm lùi về sau từng bước, nói:

- Ngươi cẩn thận một chút.

Sở Ngự Thiên nói:

- Tốt lắm, vậy thì đánh một trận sinh tử giải quyết ân oán! Ta cũng muốn xem thử rốt cuộc Lý Duy Nhất nhà ngươi trưởng thành đến mức nào, dám mang theo thương thế nghênh chiến với ta.

Trong cơ thể Sở Ngự Thiên, Thái Âm Chân Khí bùng nổ ra ngoài, khí thế trong nháy mắt đạt đến đỉnh phong. Trên mười ngón tay hắn, mỗi ngón đều đeo một chiếc nhẫn.

Mười chiếc nhẫn lấp lánh tỏa sáng, kinh văn dày đặc bay ra bao phủ cả hai cánh tay.

Tiếng ve kêu vang lên.

Lý Duy Nhất chỉ trong khoảnh khắc đã đến trước mặt Sở Ngự Thiên, chém ra một kiếm, tạo ra hơn mười kiếm ảnh.

Sở Ngự Thiên trong lòng rùng mình, chỉ cảm giác có mười mấy thanh kiếm chém đến từ mười mấy phương hướng, hoàn toàn bao vây lấy hắn.

- Ầm!

Một quyền đánh ra.

Sở Ngự Thiên bộc lộ phong thái và thực lực của chân truyền Thái Âm Giáo, chuẩn xác tìm được thực thể Hoàng Long Kiếm.

Quyền kình đánh nát tất cả kiếm ảnh, năm chiếc nhẫn trên tay phải ngăn cản kiếm phong của Hoàng Long Kiếm, tia lửa bắn tung tóe.

- Ào!

Hắn lùi ra sau bảy bước, ngay sau đó lướt lên trên.

Tốc độ rất nhanh, ngay cả Mạnh Thủ Nghĩa đã tu luyện Thiên Địa Tự Tại cảnh cũng theo không kịp.

Mạc Đoạn Phong đã từng đánh giá về Sở Ngự Thiên có tốc độ đứng đầu thế hệ trẻ, số lượng Trường Sinh kinh văn chỉ thua Cổ Chân Tướng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters