Nhưng Lý Duy Nhất đã khác xưa, trên phương diện tốc độ, hắn còn nhanh hơn Sở Ngự Thiên một đường, theo sát không buông, không cho đối phương một cơ hội thi triển độn thuật.
Hắn lại chém một kiếm, Như Ý Càn Khôn Kiếm.
Kiếm ảnh trùng điệp, tiếng kiếm reo từ bốn phương tám hướng, gọt mảng lớn đá nhô ra từ vách đá.
- Bùm! Bùm...
Sở Ngự Thiên tung ra hết đòn này đến đòn khác, ép sát vào vách đá, liên tục lùi ra sau.
- Thi Hoàng Quyền!
Thi khí của Thi Hoàng trào ra từ Tổ Điền của Sở Ngự Thiên, hóa thành một mảnh thi khí mây mù, thi triển ra đế thuật quyền pháp tầng năm đại thành.
Lý Duy Nhất đã chuẩn bị từ trước, miệng đọc chữ Đấu, sử dụng bí thuật võ niệm kết hợp ngưng tụ ra một bộ áo giáp bốn màu, vỗ ra Phiên Thiên Chưởng Ấn.
Quyền và chưởng chạm nhau.
- Ầm!
Sở Ngự Thiên bị đánh văng ngược ra sau, rơi xuống mặt đất, cười lớn:
- Lý Duy Nhất, ngươi trúng kế rồi! Ngươi thật sự nghĩ rằng ta sẽ bị thù hận che mờ tâm trí mà quyết đấu sinh tử với ngươi? Ta vẫn luôn đợi lúc ngươi dùng rbí thuật võ niệm kết hợp, như vậy ngươi thi triển Địa Độn Thuật sẽ chậm đi nhiều, đừng hòng đuổi kịp ta.
Trong khoảnh khắc rơi xuống đất, Sở Ngự Thiên thi triển ra Địa Độn Thuật, chui vào lòng đất.
Lý Duy Nhất đánh ra Tử Tiêu Lôi Ấn đuổi theo sát, lấy lôi điện hóa giải độn thuật.
Sở Ngự Thiên là một đối thủ có tâm trí rất cao, tuyệt đối không phải loại người bình thường. Tiếc là cao thủ của Ma Quốc có thể đến bất cứ lúc nào, càng kéo dài thời gian chiến đấu sẽ càng bất lợi với hắn.
Ngược lại, Lý Duy Nhất không có mối lo này.
Cho dù hắn và Thanh Tử Khâm rơi vào tay cao thủ của Ma Quốc, cũng có cách nói có thể bảo toàn tính mạng.
Có thể nói, so với lúc ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, Lý Duy Nhất khó khăn đối mặt với sự truy sát từ Thái Âm Giáo. Hiện tại, tình cảnh của hai người đã hoàn toàn đảo ngược.
Tử Tiêu Lôi Ấn đập mạnh xuống mặt đất.
Mặt đất chấn động liên hồi, từng tia lôi điện chui xuống lòng đất, áp chế độn thuật của Sở Ngự Thiên.
Giây tiếp theo, bộ giáp linh quang trên người Lý Duy Nhất tán đi, hắn thi triển ra Địa Sư Hành, lao thẳng xuống lòng đất, ngưng tụ ra một con sư tử đất khổng lồ vô cùng oai dũng dưới thân mình.
Tinh khí bản nguyên đại địa cuồn cuộn trào dâng tụ về phía hắn, chỉ trong nháy mắt, hắn đã đuổi kịp Sở Ngự Thiên.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta cho ngươi cơ hội quyết đấu công bằng không phải vì ngươi, mà là vì Tình Tảo. Tình Tảo bất chấp mọi thứ, vội vã đi cứu ngươi, khiến ta khá cảm động. Đương nhiên, chỉ có vậy, hôm nay ngươi phải chết!
Lý Duy Nhất đánh ra chữ trong sáu bài của Địa Thư, tựa như sáu tầng ấn trấn áp Sở Ngự Thiên.
- Ngươi đang thương xót cho ta sao?
Sở Ngự Thiên lạnh lùng quát, từ Trung Khu Tuyền sau lưng thả ra Thái Âm Chiến Hồn, đưa lưng với chân thân hắn, biến hóa thành dạng hai đầu bốn tay.
Thái Âm Chiến Hồn được luyện từ tàn hồn trong thi hài Võ Đạo Thiên Tử, bằng cách nuốt sinh hồn để lớn mạnh, tựa như Đạo Chủng thứ hai, viên Trường Sinh Kim Đan thứ hai của Sở Ngự Thiên.
- Ầm! Ầm...
Thái Âm Chiến Hồn cũng thi triển ra Thi Hoàng Quyền, đánh nát chữ của sáu thiên Địa Thư.
Dưới sự gia trì của Thái Âm Chiến Hồn, chiến lực của Sở Ngự Thiên thoáng mạnh hơn Mạnh Thủ Nghĩa và Mạc Đoạn Phong một bậc.
Lý Duy Nhất nhảy khỏi lưng sư tử đất, đạp quang ảnh Ngọc Đỉnh, một cước giẫm lên Sở Ngự Thiên, phá vỡ Địa Độn Thuật của hắn, đè Thái Âm Chiến Hồn cùng hắn lún sâu dưới lòng đất.
Ở trong tầng đất sâu không thể thi triển kiếm thuật.
Hai người áp sát, tung nắm đấm và chưởng vào.
- Bùm bùm!
Sau khi va chạm mấy chục lần, Lý Duy Nhất ngưng tụ ra Thi Y Ấn, đánh ra Lưu Ly Tịnh Hỏa của Lục Như Phần Nghiệp Thuật tầng năm, một chưởng đánh vỡ mặt đất, tạo ra một hố rỗng dài.
- Ầm!
Sở Ngự Thiên bị đánh khảm vào vách đá cuối hố, máu chảy ròng ròng từ mũi, miệng, bốn cái xương sườn bị gãy. Còn Thái Âm Chiến Hồn vỡ nát hóa thành hồn vụ.
Sau khi đạt tới tam trọng đỉnh phong, tốc độ thi triển đạo thuật của Lý Duy Nhất tăng lên đáng kể.
- Đánh tiếp!
Sở Ngự Thiên tự biết hôm nay khó tránh kiếp nạn, bất chấp đau đớn, thét lớn một tiếng. Hắn nhảy ra khỏi vách đá, hai bàn tay co thành nắm đấm đập thẳng vào mặt đất.
Trên mười ngón tay, mười cái nhẫn thả ra mười luồng sức mạnh kình khí, đồng loạt vươn dài về phía Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất đứng thẳng tại chỗ, ngón tay phải tạo hình thanh kiếm, chạy nhanh về phía Sở Ngự Thiên. Sau lưng hắn xuất hiện liên tiếp mười hai Thần Ảnh, phá vỡ lưới kình khí do mười cái nhẫn phát ra.
Khi hắn đứng trước mặt Sở Ngự Thiên.
Mười hai Thần Ảnh và mười hai cái bóng người chồng lên nhau, hóa thành một thanh chỉ kiếm sáng rực xuyên thủng mi tâm của Sở Ngự Thiên.
- Phập xoẹt!
Thời gian dường như đông lại một cái chớp mắt, kiếm khí của thanh chỉ kiếm lúc này mới xuyên thủng sau đầu Sở Ngự Thiên, kéo ra một vệt máu bay ra.
Mi tâm Sở Ngự Thiên xuất hiện nhiều vết rách máu, loạng choạng lui về phía sau một bước, trong miệng không thốt ra được lời nào, cơ thể mềm nhũn ngã xuống.
Lý Duy Nhất đứng yên dưới lòng đất một hồi lâu, không biết trong đầu đang suy nghĩ chuyện gì, cho tới khi từ hướng phân đàn Thái Âm Giáo ở sau lưng hắn truyền đến trận chấn động mãnh liệt, mới vội vàng thu xác của Sở Ngự Thiên vào Túi Càn Khôn, chạy về phân đàn.
Trên dãy núi Hắc Thổ Yêu Lâm, một bóng người mập mạp toàn thân tỏa ra ma khí, khoác áo đen, che kín khuôn mặt và đầu.
Hắn từ trên mây bay xuống, ầm một tiếng, giơ tay chẻ đôi một thung lũng, để lộ khe núi và phân đàn Thái Âm Giáo dưới lòng đất.
Khu yêu lâm này lập tức hỗn loạn ồn ào.
Toàn bộ đại yêu, tiểu yêu đều chạy trốn tứ tán.
Cầm điểu kinh hãi bay đi, tẩu thú chạy thành đàn.
Bên dưới, Thanh Tử Khâm đứng cạnh thi thể Diệp Xích, ngẩng đầu nhìn lên, bị khí tức ma sát trên người đối phương làm khiếp sợ, vội vã la lớn:
- Vãn bối là Ngu Thanh Thanh, tôn nữ đích tôn đời thứ tư của Đại Tông Chính thuộc Tông Nhân Phủ, bị kẻ gian bắt đến đây, không biết tiền bối Ma Quốc là ai?
Vừa nói ra lời này, nàng liền thi triển thân pháp lui ra xa.
Kẻ ngụy trang thành Siêu Nhiên Ma Quốc đứng trên mặt đất chính là Mã Gia, hắn chỉ lộ ra đôi mắt to tướng dưới lớp áo đen.
- Thật sự là Minh Linh Cổ Thụ! Hoàng tộc Ma Quốc thế mà che giấu một gốc tiên thụ thần mộc có khả năng bẻ cong thời gian như thế này, chẳng trách Ngu tộc nhiều đời đông đúc nhân tài, thiên kiêu xuất hiện lớp lớp, cao thủ hoàng thất tụ tập như mây. Có thể giấu giếm được bí mật này đã rất ghê gớm.
Hắn lẩm bẩm trong miệng, lòng vô cùng rạo rực.
Biết có tiểu bối Ma Quốc ở đây, trong lòng hắn càng thêm phấn khởi.
Vừa hay mượn miệng của nàng truyền tin cho đám người Ngu Bá Tiên, Ngu Đạo Nhàn, Ngu Đạo Chân, để mặc họ tự suy đoán nghi ngờ lẫn nhau.
Mã Gia bay từ mặt đất xuống chỗ Minh Linh Cổ Thụ.
Túi Càn Khôn thiên phẩm được giấu trong tay áo bị pháp khí kích hoạt, phóng ra một luồng phong kình cuồng bạo và lực lượng không gian, tựa như muốn thu lấy thiên địa, bao trùm lên gốc cổ thụ xanh biếc dưới kia.
- Muốn chết!
Cách đó hàng trăm dặm, một tiếng quát ý niệm truyền đến với tốc độ khó tin, nổ vang bên tai Mã Gia.
Tiếp theo đó, một lưỡi đao cổ Pháp khí hình bán nguyệt vừa xoay tròn phát ra tiếng rít, vừa xé gió chém tới.
Thanh Từ cảm nhận được Huyết Y Chấp Sự bị thiêu rụi, lồng giam phù văn bị phá vỡ, lập tức quay trở lại ngay.
Vừa đúng lúc bắt gặp một Siêu Nhiên toàn thân đằng đằng ma khí xẻ mặt đất. Trong lòng hắn vừa lo âu vừa dâng trào sát khí ngút trời, cơn thịnh nộ hóa cuồng loạn.
Mã Gia nào dám đối chọi với Thanh Từ, hú một tiếng, tăng tốc lao thẳng xuống lòng đất.
Lưỡi đao cổ hình bán nguyệt dài mười trượng, tựa như một vầng trăng sáng thực sự, xoay vòng bay lượn, ánh sáng sắc lẹm lấp lóe bám chặt đằng sau Mã Gia, chém thẳng xuống lòng đất.
- Ầm!
- Rầm!
Thân Minh Linh Cổ Thụ bị lưỡi đao chém đứt thành ba đoạn.
Cuối cùng, lưỡi đao chém mạnh xuống lòng đất, xé toạc mặt đất tạo thành một hẻm núi dài mười mấy dặm, sâu đến cả trăm mét.