Đông Hải Nhị Quân

Mã Gia đứng ở rìa hẻm núi, hai chân run rẩy sợ hãi, kéo Túi Càn Khôn thiên phẩm trong tay áo ra, nhét đoạn thân Minh Linh Cổ Thụ dài chừng năm trăm mét và phần rễ nối liền với đoạn thân cây này vào túi.

- Tu vi của lão thất phu Thanh Từ cao hơn trăm năm trước nhiều, thật đáng sợ!

Vác cái túi căng phồng lên vai, Mã Gia nhanh như chuột chui xuống lòng đất chạy trốn.

- Rầm!

Thanh Từ từ trên trời giáng xuống, đạp cho hẻm núi sụp đổ thêm một lần nữa.

Liên tục chém giết suốt mấy ngày, toàn bộ y phục của hắn đều ướt đẫm máu tươi, tóc tai bù xù, đôi mắt đỏ rực như một vị Ma Thần hung tợn.

Nhìn thấy Minh Linh Cổ Thụ dưới lòng đất bị chém đứt đoạn, hắn siết chặt mười ngón tay, phát ra tiếng gầm chói tai.

Dưới lòng đất, một tiếng kêu cứu yếu ớt vang lên.

- Thanh Thanh... Thanh Thanh...

Ánh sáng đỏ trong mắt Thanh Từ nhạt đi phần nào, vội vã lao xuống lòng đất, cứu Thanh Tử Khâm đang bị thương nặng ra.

Thanh Tử Khâm vốn dùng Địa Độn Thuật trốn đi được mấy chục dặm, nhưng lại bị lưỡi đao cổ hình bán nguyệt do Thanh Từ chém ra gây dịch chuyển đất đá và đè ép, khiến nàng bị thương, người chảy nhiều máu.

Thanh Từ ôm chầm lấy Thanh Tử Khâm khóc òa lên, mặt già đẫm lệ, dùng bàn tay dính máu vuốt ve khuôn mặt nàng, nói:

- Cái tên ác tặc Ma Quốc đáng chết kia, dám làm ngươi bị thương ra nông nỗi này. Thái gia gia tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn, sẽ băm vằm hắn thành vạn mảnh, nghiền xương thành tro.

- Thái gia gia, ta không sao... chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây... rất nguy hiểm...

Sắc mặt Thanh Tử Khâm tái nhợt, thấy Thanh Từ đã khôi phục lại chút lý trí, nàng vội vàng nói, giục hắn đi.

- Đúng, đúng, giết đủ rồi, chúng ta đi, chúng ta cùng về Thái Âm Giới, mặc kệ Ma Quốc tự loạn... ừm...

Thanh Từ nhận thấy khí tức của Lý Duy Nhất, đưa mắt nhìn về phía một hướng trong lớp bùn đất, vươn lòng bàn tay ra giữa không trung.

Từng dải pháp khí phun trào từ lòng bàn tay hắn, len lỏi vào tầng bùn đất, quấn lấy Lý Duy Nhất.

- Bùm! Bùm...

Cơ thể Lý Duy Nhất phá vỡ từng tầng bùn đất, bị sợi tơ pháp khí của Thanh Từ kéo về phía không gian lòng đất nơi có Minh Linh Cổ Thụ, rơi mạnh xuống đất.

Giọng nói của Thanh Từ đinh tai nhức óc:

- Tiểu tử, ngươi quả nhiên muốn chạy trốn!

Hai mắt Lý Duy Nhất tối sầm một lúc, khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, trong lòng cảm thấy cạn lời.

Nếu biết Thanh Từ đã trở lại, mình không nên quay lại đây nữa.

Đây chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao?

Thanh Tử Khâm khó nhọc chống dậy cơ thể đầy thương tích, lắc đầu nói:

- Thái gia gia, không phải hắn muốn chạy trốn, là chúng ta bị Minh Đồ của Thái Âm Giáo tấn công. Có kẻ nhân lúc người không ở đây muốn cướp đoạt Minh Linh Cổ Thụ. Hắn vốn có cơ hội chạy thoát, nhưng vì lo lắng cho ta nên mới quay trở lại.

Những dòng chữ đỏ như máu trên người Lý Duy Nhất như thủy triều lui về Ma Giáp Huyết Phù Đồ, hắn từ từ đứng dậy, nhìn vết nứt dưới lòng đất sâu không thấy đáy bên cạnh, không khỏi thầm nín thở.

Đây là do một đòn bổ ra sao?

Tâm tình Thanh Từ càng bình tĩnh hơn, nhìn xung quanh.

Nhiều chuyện bị hắn hiểu rõ trong chớp mắt.

Hắn khẽ giơ tay, thu hồi lưỡi đao cổ hình bán nguyệt rơi xuống nơi sâu thẳm dưới lòng đất.

Hắn nhìn về phía Minh Linh Cổ Thụ bị chém đứt, nhíu mày nhìn lưỡi đao cổ trong tay, sau đó lẳng lặng phóng ra một đống xích pháp khí, thu hai đoạn thân cây đang tỏa ra ánh sáng xanh lam vào trong Tổ Điền.

Thanh Từ nói:

- Chúng ta đi!

Thanh Từ dùng pháp khí bọc lấy hai người, chuẩn bị rời đi.

- Ào ào!

Nhiều sợi tơ pháp khí từ trên trời giáng xuống, tựa như một màn mưa lấp lánh ánh sáng bao phủ ba người phía dưới.

Một giọng nữ du dương truyền đến từ mặt đất:

- Thanh Từ, để lại Lý Duy Nhất, ngươi có thể đi. Nếu không, chưa đầy nửa khắc, ba vị Ma Tướng của Ma Quốc sẽ đến, ngươi vĩnh viễn đừng hòng đi được nữa.

Ký Xuân Quân và Tất Phương Đường điều khiển Ngọc Chu vạch ra một vệt sáng bay xuống lòng đất.

Ngọc Chu lơ lửng đối diện với Thanh Từ, Lý Duy Nhất, Thanh Tử Khâm, được bao phủ trong bốn tầng màn sáng trận pháp, khí thế giằng co.

Thanh Từ đã hoàn toàn lấy lại lý trí, thân hình già nua vững chãi như được đúc bằng Tiên Thiết, ánh mắt sáng ngời, nhận ra hai người đang đứng trên chiếc Ngọc Chu, hỏi:

- Đông Hải Nhị Quân, Ký Xuân Quân, Tất Phương Quân? Ngươi là Tất Phương Quân sao?

Tất Phương Đường nói:

- Đúng, chính là bản tọa, Thanh Từ có trí nhớ tốt thật đấy! Ngàn năm trước, chúng ta chỉ gặp nhau có vài lần nhỉ?

Tất Phương Đường vừa lên tiếng, Lý Duy Nhất đứng phía sau Thanh Từ lập tức cảm thấy vô cùng quen thuộc, dò xét Tất Phương Đường từ trên xuống dưới, lộ vẻ mặt kỳ lạ.

Thanh Từ cất giọng trầm thấp:

- Bây giờ ngươi yếu đến mức này rồi sao?

Tất Phương Đường chẳng hề cảm thấy bị xúc phạm, cười đáp:

- Ngàn năm trước, nếu ngươi bị mộ binh đưa đi, chắc chắn sẽ chết không còn chỗ chôn, và nhất định sẽ chẳng bao giờ dám trêu chọc hóa thân thứ hai hiện tại của bản quân.

Thanh Từ hỏi:

- Ngàn năm trước, rốt cuộc các ngươi đã đi đâu?

Ký Xuân Quân lộ vẻ mặt không kiên nhẫn, nói với giọng lạnh lùng:

- Chẳng còn nhiều thời gian, các ngươi định nói chuyện đến bao giờ? Thanh Từ, thả người, ngươi không thể mang Lý Duy Nhất đi.

Thanh Từ nói:

- Nếu Tất Phương Quân vẫn còn ở tu vi đỉnh phong, với thanh danh của Đông Hải Nhị Quân các ngươi, lão phu quả thực sẽ phải kiêng dè. Nhưng hiện tại, chỉ dựa vào một mình Ký Xuân Quân ngươi, còn phải bảo vệ Tất Phương Quân, sao có thể giữ chân ta được?

Ánh mắt Thanh Từ lại hướng về phía Tất Phương Đường, muốn hỏi bí mật lớn của ngàn năm trước.

Lòng Thanh Tử Khâm nóng như lửa đốt, biết rằng mỗi một chớp mắt kéo dài, nguy hiểm lại đến gần thêm một phần, vì thế, quỳ dưới chân Thanh Từ nói:

- Thái gia gia, Thanh Thanh đã suy nghĩ thông suốt rồi, ta sẽ theo người đến Thái Âm Giới. Nhưng người phải hứa với ta một điều kiện!

Thanh Từ lộ ra vẻ vui mừng, nói:

- Đừng nói một điều kiện, mười hay một trăm cái cũng được.

Thanh Tử Khâm ngẩng đầu lên:

- Xin thái gia gia tha cho Lý Duy Nhất.

Ánh mắt Thanh Từ sắc bén, quát nạt:

- Sao ngươi lại ngu ngốc như vậy! Ta bắt giữ hắn không phải là vì ngươi sao?

- Thanh Thanh chỉ có điều kiện này, chỉ cần thái gia gia đồng ý, sau này mọi chuyện đều nghe theo sự sắp đặt của người.

Thanh Tử Khâm cúi gằm mặt xuống, không nói thêm lời nào, dáng vẻ rất bướng bỉnh.

Nàng rất rõ ràng, đi Thái Âm Giới tuyệt đối không phải lựa chọn tốt, nghĩa là từ nay về sau sẽ không thể tự chủ, sẽ đối địch với cả Nhân tộc.

Có lẽ sẽ giết nhiều người, làm nhiều chuyện mình không muốn nhưng lại buộc phải làm, sa vào vòng xoáy của tà và ác, mãi mãi không thể quay đầu lại.

Nàng không còn sự lựa chọn nào khác, định sẵn sẽ bị Thanh Từ kéo xuống vực thẳm.

Nhưng Lý Duy Nhất vẫn có thể sống dưới ánh mặt trời, không cần phải phản bội chủng tộc, thân bằng quyến thuộc của mình.

Thanh Từ nói:

- Ngươi...

Thanh Từ tức giận đến mức nổi gân xanh trên mặt, không biết nên nói thế nào, sau đó quay người giận dữ trừng Lý Duy Nhất, muốn dùng ánh mắt bức ép Lý Duy Nhất tự nguyện đi Thái Âm Giới.

Lý Duy Nhất nhìn Thanh Tử Khâm, vội vã tiến lại gần, định đỡ nàng đứng dậy.

Nàng lắc mạnh đầu, nhất quyết không chịu đứng dậy.

Lý Duy Nhất trong lòng chua xót, môi khẽ nhúc nhích, cuối cùng không biết nên mở lời thế nào.

Bản thân không thể thay đổi quyết định của nàng, cũng không cách nào giữ nàng ở lại. Hơn nữa, Thanh Tử Khâm vẫn còn mẫu thân, vẫn còn nhân quả và sự ràng buộc của chính mình.

Hắn rất thấu hiểu nỗi đau đớn trong lòng Thanh Tử Khâm, nếu không lúc ở Động Khư Doanh, tại sao nàng đưa ra quyết định một mình gánh chịu Thiên Hỏa?

Khó khăn lắm mới giúp nàng giả chết trốn thoát, muốn để nàng thoát khỏi gông cùm số phận, kết quả là dã tràng xe cát, lại trở về quỹ đạo cuộc đời cũ.

Tất Phương Đường nhìn không nổi nữa, bèn lên tiếng:

- Thanh Từ à, ngươi thấy tằng tôn nữ của mình hiểu chuyện chưa? Ngươi tưởng rằng nàng đang cầu xin cho Lý Duy Nhất sao? Nàng đang lo lắng cho sự an nguy của ngươi đấy, sợ ngươi liều chết chống lại chúng ta, rơi vào vòng vây công của cao thủ Ma Quốc.

Nghe những lời này, ánh mắt Thanh Từ dịu lại và ánh lên vẻ xúc động, hắn vươn hai tay nâng Thanh Tử Khâm đứng lên.

Tất Phương Đường truyền âm cho Thanh Từ, kể về bí mật kinh thiên động địa ngàn năm trước.

Nghe xong, Thanh Từ trợn to mắt, vô cùng chấn động, hỏi lại:

- Có thật không?

Tất Phương Đường đáp:

- Không đảm bảo là thật, nhưng U Cảnh rộng lớn nơi Động Khư Quỷ Thành ẩn mình rất có thể có vết nứt không gian tồn tại. Dù sao thì ngươi đã gia nhập Thái Âm Giáo, được tiện lợi mà bọn ta không có, chi bằng tới đó thám thính thử đi. Bí mật này đủ để đổi lấy Lý Duy Nhất chứ?

Lần ly biệt này, trong lòng Lý Duy Nhất dâng lên niềm cảm xúc không hề nhẹ.

Thái Âm Giới xa xôi và nguy hiểm khôn lường, e rằng cả đời này hắn sẽ không đặt chân đến, còn chuyện tương lai có thể gặp lại nhau hay không đã thành một ẩn số mà không ai có thể dự đoán được.

Thanh Từ dẫn theo Thanh Tử Khâm rời khỏi lòng đất.

Thấy nàng thất thần, đầy ưu tư, Thanh Từ khẽ thở dài:

- Thân thế của tiểu tử Lý Duy Nhất này tuyệt đối không đơn giản, chỉ riêng thiên phú tu luyện mà hắn thể hiện ra cho đến nay có thể nói là mấy ngàn năm qua lão phu không thấy được vài lần. Minh Linh Cổ Thụ thực chất không có nhiều tác dụng với thái gia gia, tất cả đều là cướp về cho ngươi. Không nhờ vào Minh Vực, sao ngươi có thể bắt kịp tốc độ tu luyện của hắn? Chăm chỉ tu hành, tiến vào Bỉ Ngạn cảnh, thiên hạ này còn nơi nào không thể đi?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters