Tin tức về Già Nam sư tỷ

Cảnh Huyền Hoàng Tử lộ vẻ mặt trầm ngâm, thở dài một hơi não nề:

- Chuyến về Lê Châu tế tổ lần này, quả thực khiến người ta phải giật mình khiếp sợ. Các hang hốc trộm mộ trong Mãng Sơn Sơn Mạch dày đặc, lũ trộm ngang ngược vô cùng. Lại thấy, lão tổ khi còn sống uy chấn tứ hải, sau khi mất thì cỏ dại mọc đầy mộ, chẳng ai chăm lo cúng bái cho, trông hệt như một nấm mồ hoang.

- Khổ nỗi đường từ Trung Thổ đến Lê Châu xa xôi, chỉ riêng nhiều lần Không Gian Truyền Tống đã cần số lượng Linh Tinh khổng lồ. Lại càng phải qua các U Cảnh, nguy hiểm tột cùng. Một chuyến đi và về tốn chi phí cực lớn.

- Nếu Duy Nhất huynh có thể phái người canh giữ mộ tổ, hằng năm chăm sóc, chính là giúp bản hoàng tử một đại ân. Giá trị của việc này không biết lớn hơn bao nhiêu lần so với ba viên Thân Độ Đan.

Lý Duy Nhất không ngờ vị Cảnh Huyền Hoàng Tử này là một người thú vị như vậy, nói:

- Chuyện canh giữ, cúng bái, dọn dẹp thông thường tự nhiên là việc nhỏ, chỉ sợ bị mấy nhân vật lợi hại nhắm đến.

Cảnh Huyền Hoàng Tử nói:

- Lần tế tổ này đã có Thái Sư Tiên Triều thiết lập lại trận pháp, đoán chừng bọn trộm cướp có đi cũng không có về.

- Nếu đã như vậy, Lý mỗ xin đa tạ ân tình tương trợ của hoàng tử điện hạ, tương lai đến Lê Châu, chúng ta cùng nhau uống rượu tâm sự.

Lý Duy Nhất nâng ly uống cạn.

Cảnh Huyền Hoàng Tử cũng uống liền ba ly, sau đó cười nói:

- Không có ân tình tương trợ gì cả, đều là gặp phải khó khăn của riêng mình, vừa vặn có thể giúp đỡ lẫn nhau. Về sau, cứ gọi ta là Cảnh Huyền.

Theo Cảnh Huyền Hoàng Tử thấy thì đây là việc thiết lập mối giao tình lâu dài với Cửu Lê Tộc, chỉ lời chứ không lỗ.

Còn theo Lý Duy Nhất thấy, chuyện này giao cho Thương Lê là có thể lo liệu ổn thỏa, còn kết được một phần thiện duyên với Ngọc Hoành Tiên Triều.

Lý Duy Nhất đặt ly rượu xuống, chợt nhớ tới một chuyện, vẻ mặt hơi thay đổi hỏi:

- Các vị bằng hữu Trung Thổ kiến thức rộng rãi, đã từng nghe nói qua một nữ tử tên là Già Nam chưa?

Già Nam là tên đại sư tỷ của Xiển Môn.

Khi Lý Duy Nhất còn nhỏ, nàng từng ở sư môn ba năm.

Ngôn ngữ mà Già Nam đại sư tỷ sử dụng lúc đó chính là ngôn ngữ của Doanh Châu, nàng cũng từng dạy hắn chữ Doanh Châu.

Vài tu giả trẻ tuổi của Trung Thổ lục lọi trí nhớ, cẩn thận nhớ lại. Cuối cùng, toàn bộ đều khẽ lắc đầu.

Lý Duy Nhất âm thầm thất vọng, mối liên hệ giữa đại sư tỷ và Doanh Châu, vẫn luôn là một trong những động lực để hắn muốn từng bước đi ra ngoài.

Thái Sư của Ngọc Hoành Tiên Triều mặc một bộ đạo bào màu vàng đất, từ Trường Sinh Lâu trở về, xuất hiện ở tầng ba, nói:

- Già Nam sao? Rất lâu trước đây lão phu dường như từng đọc qua truyện ký của người này trên một cuốn cổ tịch, nghe rất quen tai, nhưng nhớ mãi không ra, thật là kỳ lạ.

Đám tu giả trẻ tuổi đứng dậy, đồng loạt bái kiến.

Thái Sư của Ngọc Hoành Tiên Triều đưa tay ngăn đám người lại, nói:

- Trở về Trung Thổ, lão phu sẽ cất công tìm kiếm một phen. Nếu có tin tức gì sẽ phái người báo cho Lý tiểu hữu.

Ra khỏi Thiên Khu Hội Quán đã là giờ Hợi bốn khắc.

Cách lúc Trường Sinh tranh độ bắt đầu chỉ còn lại một canh giờ.

Bốn người bước nhanh trên con đường tuyết bay rợp trời.

Mạc Đoạn Phong nói:

- May mà tên họ Ngọc kia không dùng một vạn năm ngàn Linh Tinh, hoặc ba vạn Linh Tinh để tống tiền ngươi. Nếu không, ta sẽ nghi ngờ nhân phẩm của hắn, và tác phong làm việc của Tiên Triều Trung Thổ. Bây giờ xem ra, ngược lại rất đáng để kết giao.

Lý Duy Nhất đáp:

- Đâu chỉ là đáng kết giao, quả thực là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Tương lai, nhất định phải trả ân tình này.

Lý Duy Nhất nhìn về phía chiến trường trên mặt hồ, bên trong đã đổi thành hai Trường Sinh Nhân đang giao phong, trận chiến của Đường Vãn Châu và Cổ Chân Tướng đã kết thúc.

Tả Khâu Hồng Đình hỏi:

- Thân Độ Đan rốt cuộc là vật gì mà ngươi chấp nhận mua với cái giá cao ngất trời?

Lý Duy Nhất đảo mắt nhìn quanh, lập tức truyền âm, báo cho ba người tin tức mình biết.

Thánh Triều và Dực Vương Triều tiếp giáp với Ma Quốc, đều có tranh chấp Trường Sinh tranh độ.

Nghe xong tin tức này, Mạc Đoạn Phong và Tiết Định tê rần cả da đầu, không thể khống chế được sự khiếp sợ và hoang mang của mình.

Mạc Đoạn Phong nín thở hồi lâu, mới vô cùng nghiêm túc nói:

- Chỉ riêng tin tức này, đối với Thánh Triều đã có giá trị hơn ba vạn Linh Tinh. Nếu để một nhân vật lợi hại nào đó trong số Trường Sinh Nhân đời thứ tám dùng đan này, lặng lẽ phá cảnh đến thất trọng thì sẽ đánh cho Thánh Triều trở tay không kịp.

Vẻ mặt Tiết Định vô cùng nghiêm túc, gật đầu đồng ý:

- Duy Nhất huynh, lần này Dực Vương Triều nợ ngươi một ân tình lớn bằng trời rồi! Biết chuyện và không biết là khác biệt một trời một vực, biết chuyện thì có thể lập tức chuẩn bị để đối phó. Nếu không phải người Trung Thổ muốn kết giao với ngươi, chắc chắn sẽ không tiết lộ tin tức này ra ngoài.

Mạc Đoạn Phong rất gấp gáp, bởi vì thời gian còn lại để Thánh Triều điều chỉnh bố cục tranh độ của Trường Sinh Nhân đời thứ bảy, đời thứ tám và đời thứ chín chỉ còn một canh giờ, phải lập tức đi gặp Siêu Nhiên của Thánh Triều.

Mạc Đoạn Phong nói:

- Lời cảm tạ không nói nhiều nữa, ngươi hãy nhận cái này.

Mạc Đoạn Phong lấy ra một chiếc Túi Càn Khôn, đưa cho Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Đây là gì?

Lý Duy Nhất tò mò nhận lấy Túi Càn Khôn.

Mạc Đoạn Phong truyền âm mật ngữ:

- Là một thân phận ở bên phía Lang Độc Hoang Nguyên! Lệnh bài, y phục, linh quang họa tượng, các mối quan hệ, bối cảnh thế lực đều được ghi chép chi tiết. Tuy ngươi tinh thông Dịch Dung Quyết, nhưng tu vi và chiến lực rất khó che giấu, cần phải có một thân phận khác đã sớm thành danh ở vùng đất đó làm vỏ bọc.

- Ngoài ra, người của Thánh Triều sẽ lục tục rời đi vào rạng sáng. Đến lúc đó, Nghiêu Thanh Huyền sẽ dịch dung thành dáng vẻ của ngươi đi cùng chúng ta, hy vọng có thể lừa đi một số nhân vật lợi hại của Ma Quốc.

- Thời gian cấp bách, ta chỉ nói bấy nhiêu thôi, hẹn gặp lại ở Lang Độc Hoang Nguyên.

Nói xong, Mạc Đoạn Phong sải bước rời đi.

Tiết Định đứng bên cạnh, không ôm hy vọng gì, thăm dò hỏi:

- Duy Nhất huynh, có thể bán một bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ cho Dực Vương Triều không? Ta ra giá giống như Thiên Lý Sơn.

Lý Duy Nhất đề nghị:

- Chúng ta lên thuyền hoa nói chuyện nhé?

Vẻ mặt Tiết Định mừng rỡ, kéo tay Lý Duy Nhất bay vút đi, vừa đi vừa rỉ tai:

- Đi nào! Thực ra ta cảm thấy, thực lực của các thế lực bản địa ở Lang Độc Hoang Nguyên rất mạnh, một vài nhân vật lợi hại trong đó thì ngay cả Ma Quốc và Thánh Triều cũng không giải quyết được. Liên minh ba nhà các ngươi không có gốc rễ ở đó, lạ nước lạ cái, rất dễ chịu thiệt thòi lớn.

- Lão Mạc đương nhiên không có gì để chê, nhưng Trường Sinh tranh độ là ba thế hệ trẻ đều phải tham gia. Tuy hắn là Trạng Nguyên Thánh Triều của đời thứ chín, khó tránh khỏi bị một số môn sinh Thiên Tử của Thánh Triều đời thứ bảy, đời thứ tám cản trở, không thể làm chủ hoàn toàn.

- Trường Sinh tranh độ, lợi ích của Sinh Cảnh được đặt lên hàng đầu, đằng sau dính líu rất nhiều, lòng người càng phức tạp.

- Hay là ngươi đến khu vực tranh chấp của Ma Quốc và Dực Vương Triều, Tư Qua Nhĩ Sơn Mạch? Giao phong bên chúng ta thuần túy hơn nhiều. Hơn nữa, trong số Trường Sinh Nhân đời thứ chín, thực lực của chúng ta không bằng các ngươi, sẽ không ép buộc các ngươi, bắt các ngươi làm những việc không muốn làm.

Tả Khâu Hồng Đình nhìn chằm chằm bóng lưng của hai người phía trước, khẽ cắn đôi môi son, sau đó mới thi triển thân pháp đi theo.

Đến thuyền hoa của Dực Vương Triều đương nhiên không phải vì gặp quận chúa hay đại sư tỷ tông môn gì đó.

Lý Duy Nhất và Tiết Định ngồi trong phòng, mở trận pháp để nói chuyện bí mật.

Tiết Định nghe được điều kiện của Lý Duy Nhất thì tinh tế suy tư, hỏi:

- Ngươi cần Ngũ Sát Thiên Phong để làm gì? Luyện chế trận pháp? Hay là phù lục?

Hắn biết Lý Duy Nhất còn có một thân phận khác, đó là Đại Thánh Linh Niệm Sư tứ trọng đỉnh phong.

Lý Duy Nhất nói:

- Nghe nói Dực tộc các ngươi có thể câu thông với Phong Linh, cho nên việc thu phục Thiên Phong dễ dàng hơn nhiều. Ba luồng Ngũ Sát Thiên Phong đổi lấy một bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ, thế nào, không thiệt cho ngươi chứ?

Hạn chế lớn nhất của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận của Lý Duy Nhất chính là ở phong thế.

Hiện tại, hắn chỉ mới nắm giữ hai luồng Tứ Sát Thiên Phong.

Tiết Định đáp:

- Tự nhiên là không thiệt.

Tiết Định thận trọng nhắc nhở:

- Nhưng Ngũ Sát Thiên Phong vô cùng hung mãnh, không chỉ có thể làm bị thương người khác mà còn dễ làm hại chính mình, rất khó khống chế. Uy năng của một luồng Ngũ Sát Thiên Phong, ngay cả Đại Trường Sinh ngũ trọng đỉnh phong cũng cực kỳ kiêng kỵ. Ba luồng, ngươi có khống chế nổi không?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters