Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa (1)

Tiết Định có thể lọt vào mười hàng đầu của Trường Sinh Địa Bảng, có một phần nguyên nhân không nhỏ là vì hắn đã nắm giữ được một luồng Ngũ Sát Thiên Phong lợi hại.

Lý Duy Nhất nhìn chăm chú vào hắn một lúc lâu, hỏi:

- Ta có lựa chọn khác sao?

Tiết Định lập tức hiểu ra:

- Được rồi! Ba luồng Ngũ Sát Thiên Phong thì phải nhờ Siêu Nhiên trong tộc mới lấy ra được. Sau rạng sáng, ta đi đâu tìm ngươi?

- Mệnh Số Đổ Phường.

Sau khi bàn bạc ổn thỏa với Tiết Định, Lý Duy Nhất bước ra khỏi thuyền, nhìn về phía Tả Khâu Hồng Đình đang đứng ở đầu thuyền.

Nàng chống hờ chiếc cằm ngọc trắng muốt, ánh mắt thu liễm, hàng lông mi dài cong vút, đang trầm tư điều gì đó, dường như đã thu hoạch được gì, trong mắt ánh lên ý cười.

Dưới ánh đèn của thuyền hoa, dáng vẻ đó vô cùng sống động, mang một loại ý vị tĩnh mịch lại tràn đầy linh khí.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Hồng Đình huynh, đang nghĩ đến chuyện gì vui sao?

Tả Khâu Hồng Đình tự tin và đắc ý, cười nói:

- Ta đã có một ý tưởng chín muồi, liên quan đến trận chiến đầu tiên của Trường Sinh tranh độ. Có hứng thú nghe một chút không?

Hai người rời thuyền lên bờ.

Lý Duy Nhất hiểu rõ tài tình và trí tuệ của Tả Khâu Hồng Đình, nói:

- Ta rất có hứng thú với cao kiến của ngươi, cứ việc nói thử xem.

- Thần Tịch sư huynh.

Tả Khâu Hồng Đình vừa định mở miệng, một bóng người mặc đạo bào chợt lóe lên, xuất hiện ở phía đối diện bọn họ.

Ánh mắt Lý Duy Nhất rơi vào bóng người đối diện, đệ nhất cao thủ của thế hệ trẻ Độ Ách Quan, người mà hắn từng có duyên gặp mặt một lần ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

Trên người Thần Tịch toát ra khí chất ẩn thế thoát tục, ánh mắt đục ngầu, không còn nhuệ khí như lần gặp mặt trước.

Hắn nói:

- Ta tới để tuyên chiến, cứ cảm thấy, trước khi khai chiến vẫn nên gặp mặt một lần. Lý Duy Nhất, sư mệnh khó cãi, ta không có lựa chọn nào khác.

Lý Duy Nhất nói:

- Các hạ không cần phải vướng mắc như vậy, cũng không cần mang lòng áy náy gì cả, lại càng không cần hạ thủ lưu tình. Bởi vì, ta nhất định sẽ không nương tay! Tranh độ, không chỉ là tranh, mà còn là độ, vượt qua tất cả những nhược điểm và cảm xúc tiêu cực trong nội tâm chúng ta.

Thần Tịch nói:

- Vậy thì ai cũng đừng nương tay.

Sau khi tâm cảnh Thần Tịch thông suốt, trên mặt không còn bất kỳ vẻ do dự nào nữa:

- Đường Vãn Châu và Cổ Chân Tướng đều trọng thương, ngươi nên đi thăm nàng. Nàng vì ngươi mà trả giá rất lớn, ngươi nhất định phải trân trọng tình cảm này.

Nói xong, hắn quay người sải bước rời đi.

Ánh mắt Lý Duy Nhất lóe lên một tia đau khổ, rất nhanh liền chặt đứt tạp niệm, khôi phục sự bình tĩnh.

Nhưng hắn nhận thấy ánh mắt Tả Khâu Hồng Đình bên cạnh có gì đó không ổn, thầm than một tiếng:

- Vị Thần Tịch công tử này nói là không nương tay, quả nhiên xuống tay ác thật. Một kiếm đâm thẳng vào tim ta, lại một kiếm chém vào giữa ta và Hồng Đình, muốn xé ra một vết nứt. Hai kiếm này vô cùng chuẩn xác, đều nhắm vào điểm yếu của ta.

Tả Khâu Hồng Đình hỏi:

- Ngươi nhất định phải trân trọng tình cảm này... là tình gì?

Đôi mắt sáng của Tả Khâu Hồng Đình tựa như làn nước thu phản chiếu những vì sao. Trong ánh mắt đó, ngoại trừ tò mò, còn có một tia dò xét, dường như muốn xuyên qua vẻ ngoài bình tĩnh của Lý Duy Nhất, nhìn thấu những gợn sóng sâu thẳm trong đáy lòng hắn.

Lý Duy Nhất nói:

- Tình chiến hữu của Tiêu Linh Quân, tình đồng đội, tình tương trợ... Rất nhiều, không có cách nào kể hết từng cái được, cũng giống như ngươi và ta. Giao tình giữa hai ta đâu phải dăm ba câu là nói rõ được?

Lý Duy Nhất không để bản thân rơi vào cái bẫy tâm tư do Thần Tịch giăng ra, cố nén tâm trạng muốn đi thăm Đường Vãn Châu ngay lập tức.

Hắn nhìn về phía Nam Cung và Liễu Diệp đang rảo bước về phía này.

Hắn như gặp được cứu tinh, vội vàng tiến lên đón:

- Hai người các ngươi đến đúng lúc lắm, ta có chuyện quan trọng muốn bàn với các ngươi.

Dưới sự dẫn dắt của Nam Cung, Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình rất nhanh đã đến hội quán mà các võ tu trẻ tuổi thuộc liên minh ba nhà tụ tập.

Bầu không khí trong căn phòng đã được bố trí trận pháp cách ly vô cùng nghiêm túc.

Bốn bức tường dán đầy bản đồ.

Bách Cảnh Sinh Vực, khu vực hỗn độn, Ma Quốc, Lang Độc Hoang Nguyên... Vị trí sông núi, phân bố thế lực, tất cả đều ở trên đó. Đủ loại tài liệu chất cao như núi, đều do Nam Cung mang theo bên người.

Nam Cung nói ra toàn bộ kế hoạch, sau đó ánh mắt chuyển về phía Lý Duy Nhất, hỏi dự định của hắn.

Lý Duy Nhất nói:

- Lúc rạng sáng, ta sẽ không đi cùng các ngươi, mà sẽ nán lại Tiêu Dao Kinh vài ngày. Ước chừng có một nửa Trường Sinh Nhân đời thứ chín của phe Ma Quốc bị ta giữ chân.

Nam Cung sớm đã đoán được, chắc chắn hắn sẽ đi một mình.

Đi một mình mới dễ thoát khỏi kẻ địch hơn, và ẩn nấp, từ đó biến bị động thành chủ động.

Nàng hỏi:

- Vậy ngươi có đến Lang Độc Hoang Nguyên không? Bao lâu thì đến?

Lý Duy Nhất trầm ngâm một lát rồi đáp:

- Dù ta có đến thì nhất định cũng là sau khi đã cắt đuôi kẻ thù, rồi mới lén lút sang đó. Nghe nói Cổ Chân Tướng bị trọng thương? Theo ngươi thấy, trước khi hắn lành vết thương, ai sẽ là người chủ trì đại cục của Ma Quốc?

Nam Cung đáp:

- Cổ Chân Tướng và Đường Vãn Châu đều bị nội thương nghiêm trọng, hơn nữa, mỗi người còn bị đối phương chém đứt một cánh tay, muốn nối lại và hồi phục như lúc đầu chí ít cũng cần một tháng.

- Chỉ có Cổ Chân Tướng mới có thể áp đảo toàn bộ Trường Sinh Nhân đời thứ chín, hắn bị thương như vậy, một tháng quan trọng tiếp theo, các phe trong Ma Quốc hơn phân nửa chỉ có thể hành động dựa trên tinh thần hợp tác. Một khi xảy ra biến cố ngoài dự đoán, vào lúc cần nhanh chóng đưa ra phản ứng, nhất định sẽ xảy ra chia rẽ và hỗn loạn.

- Nhìn cục diện hiện tại, Trường Sinh Nhân đời thứ chín của Ma Quốc chủ yếu chia thành bốn phe.

- Phe thứ nhất do Khúc Dao và Văn Nhân Thính Hải dẫn đầu, tập hợp nhiều cao thủ Yêu tộc. Trong đó người mạnh nhất chính là Thiện Tiên Chí. Bọn họ hẳn là lực lượng chủ lực đối phó với ngươi, bao gồm khoảng mười cao thủ cỡ danh sách thứ nhất. Hơn nữa còn triệu tập cường giả giỏi theo dấu đến từ Hùng tộc, Bức tộc, Khuyển tộc, Trùng tộc...

- Phe thứ hai do Thường gia và hai Ma Khanh Ức Tộc kêu gọi, cao thủ đỉnh phong của Độ Ách Quan đều ở trong trận doanh này. Người mạnh nhất là Thần Tịch. Người đứng đầu là Thường Ngọc Kiếm, tài trí của hắn thế nào chắc ngươi hiểu rõ. Hắn cũng vô cùng hiểu ngươi.

- Phe thứ ba là Ma Hậu, Thần Thánh Hắc Ám gia tộc và Thái Tử, do Ngu Huyền và Tào Lâm chỉ huy. Phe này không phô trương lắm, nhưng lấy tâm cơ của Ma Hậu và Ma Quốc Thái Tử, càng không nhìn ra manh mối thì càng đáng sợ.

- Phe thứ tư là do Cửu Phân Long đứng đầu Ma Tướng và hai gia tộc Ma Khanh, cùng với nhiều Đại Ma Quan tập hợp lại, do Long Thất thống lĩnh. Bên trong chủ yếu là cao thủ Biên Quân, còn có số lượng lớn tu giả Tà Đạo và Âm Dương Đạo. Chiến thú và Thệ Linh dưới tay họ vô cùng cường đại.

- Vốn dĩ còn có phe thứ năm là người của hoàng tộc, đáng tiếc đã chết hơn phân nửa ở Tông Nhân Phủ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters