Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa (2)

- Theo ta thấy, phe thứ tư này chắc chắn sẽ theo dấu ta vào rạng sáng, theo dõi chặt chẽ Trường Sinh Nhân của liên minh ba nhà, sau đó tiến vào Lang Độc Hoang Nguyên. Đằng sau các thế lực lớn của Lang Độc Hoang Nguyên đều có bóng dáng của Biên Quân Ma Quốc.

- Còn cuộc tranh đấu giữa Ma Quốc với Thánh Triều, Dực Vương Triều và Đạo Cung, hẳn là sẽ tập trung bùng nổ ở Trường Sinh Nhân đời thứ bảy và đời thứ tám.

Sau khi bàn bạc xong xuôi mọi chuyện, Lý Duy Nhất nhìn về phía Tả Khâu Hồng Đình vẫn luôn giữ im lặng kể từ khi bước vào phòng.

Lý Duy Nhất lên tiếng, giọng điệu bất giác dịu dàng hơn một chút:

- Hồng Đình! Ý tưởng chín muồi mà lúc nãy ngươi nói là gì vậy?

Tả Khâu Hồng Đình ngước mắt lên, ánh mắt lướt qua Nam Cung và Liễu Diệp:

- Chúng ta nói chuyện riêng được không?

Tiễn Nam Cung và Liễu Diệp ra khỏi phòng.

Ở ngoài cửa, Lý Duy Nhất lấy ra một viên Linh Đan chữa thương lấp lánh ánh sáng, tỏa ra mùi thuốc ngào ngạt, giao cho Liễu Diệp:

- Giúp ta đi một chuyến, đưa tới Trạng Nguyên Lâu của Kiếm Đạo Hoàng Đình.

Liễu Diệp nhận lấy Linh Đan, hỏi:

- Có cần nhắn nhủ gì không?

Lý Duy Nhất truyền âm báo cho hai người về tin tức của Thân Độ Đan:

- Báo tin này cho Đường Vãn Châu, nàng sẽ có thể ăn nói với Kiếm Đạo Hoàng Đình!

Đường Vãn Châu đương nhiên không thiếu Linh Đan chữa thương, nhưng Lý Duy Nhất còn có thể tặng nàng thứ gì khác đây?

Quay về phòng, hắn khởi động lại trận pháp.

Sau khi chỉ còn lại hai “huynh đệ”, không khí trong phòng dường như trở nên khác biệt.

Tả Khâu Hồng Đình đi tới bên bàn, không vội nói chuyện mà đưa tay lên vuốt lọn tóc không hề rối trên thái dương, vô tình để lộ ra tâm trạng không mấy bình tĩnh.

Nàng nói:

- Ta quả thực khó thể tin được, một kỳ nữ có tính cách như Đường Vãn Châu mà có thể động tình? Hơn nữa, còn là với vị hôn phu của người khác. Chúng ta không nói nhiều về chuyện này nữa, sắp thời gian rồi, bàn việc chính trước đã.

Nàng lấy ra một tấm bản đồ bằng da dị thú trải rộng lên mặt bàn, hỏi:

- Còn nhớ tấm bản đồ giành được từ trong tay Phục Văn Ngạn này không?

Lý Duy Nhất đáp:

- Thanh Vân Giới Cảnh.

Lý Duy Nhất tự nhiên nhớ rõ.

Khi đó, hắn và Tả Khâu Hồng Đình mỗi người còn lấy được một trang Địa Thư từ trên người Phục Văn Ngạn. Bọn họ từng suy đoán Phục Văn Ngạn tìm được trang Địa Thư này từ Thanh Vân Giới Cảnh.

Tả Khâu Hồng Đình giải thích:

- Thanh Vân Giới Cảnh chỉ là tên gọi mà Phục Văn Ngạn đặt cho nơi đó, bởi vì hắn phát hiện di vật của Thanh Vân tiền bối ở chỗ đó.

Đầu ngón tay Tả Khâu Hồng Đình đè lên vị trí đánh dấu trên bản đồ:

- Chỗ đó không phải là Sinh Cảnh, mà là một bí cảnh ẩn giấu, cách Độ Ách Quan một vạn ba ngàn dặm.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi đã tới đó rồi?

Tả Khâu Hồng Đình khẽ gật đầu:

- Ta chỉ mới vào được tầng thứ nhất, lúc trước Phục Văn Ngạn chắc cũng chỉ vào được tầng này. Ta không phá nổi trận pháp tầng thứ hai, chỉ đành rời khỏi. Lấy tu vi hiện tại của ta và ngươi, hẳn là có thể làm được.

Lý Duy Nhất gặng hỏi:

- Có thu hoạch gì không?

Tả Khâu Hồng Đình đắn đo một lát, hỏi ngược lại:

- Ngươi không thấy kỳ quái sao? Thanh Vân tiền bối đắc đạo ở Tông Thánh Học Hải, vì sao lại mở ra bí cảnh ở gần Độ Ách Quan cách xa vô số vạn dặm?

Lý Duy Nhất đáp lời:

- Bởi vì lúc đó vẫn chưa có Độ Ách Quan.

Độ Ách Quan được xây dựng vào hai vạn năm trước.

Thời đại mà Tông Thánh Thanh Vân tồn tại còn xa xưa hơn khoảng thời gian này rất nhiều.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Không sai.

Giọng điệu của Tả Khâu Hồng Đình trở nên thâm trầm:

- Ngươi từng nghe nói về Đan Đạo Đại Hành do đám người Thanh Vân tiền bối khởi xướng vào khoảng mười vạn năm trước chưa? Khai phá sự gian nguy hiểm trở của tu hành, phá bỏ hàng rào của Thiên Đạo.

- Dựa vào di tích kiến trúc và năng lượng sót lại mà ta phát hiện được ở tầng thứ nhất của bí cảnh, nơi đó rất có thể chính là mật địa quan trọng của Đan Đạo Đại Hành. Cũng rất có thể là nơi cuối cùng mà Thanh Vân tiền bối dừng chân ở Doanh Châu. Cho nên, ta gọi nơi đó là Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.

Lý Duy Nhất xúc động, vô cùng đồng ý mà gật đầu.

Nhất định là đã xảy ra chuyện khủng khiếp nào đó, Thanh Vân tiền bối mới không kịp mang đi Địa Thư mà đã phải rời khỏi đó ngay lập tức.

Lý Duy Nhất nắm được ý đồ của nàng, hỏi:

- Ngươi muốn lấy Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa làm chiến trường?

Khóe miệng Tả Khâu Hồng Đình cong lên một nụ cười như đã tính toán kỹ:

- Đúng là vậy! Địa hình và trận thế ở đó vô cùng phức tạp, lối vào chật hẹp, một người giữ ải, vạn người khó qua. Chỉ cần trấn thủ được cửa vào, Trường Sinh Nhân của Ma Quốc có đông tới mấy cũng khó phát huy được ưu thế.

- Hơn nữa, không gian bên trong bí cảnh vô cùng rộng lớn, môi trường tu luyện cực kỳ tốt, pháp khí dồi dào. Không giống như những bí cảnh khác, hoặc là tập trung Thệ Linh hung ác, hoặc là không có pháp khí. Chúng ta cố thủ bên trong, không những có thể dưỡng sức chờ kẻ địch mệt mỏi, nói không chừng còn có thể thu được một chút cơ duyên do Tiên Hiền để lại.

Lý Duy Nhất suy tư một lúc, nói:

- Ta có ba điểm lo lắng.

- Thứ nhất, năm xưa vì sao Thanh Vân tiền bối lại chọn nơi đó làm nơi tổ chức Đan Đạo Đại Hành? Có điểm gì đặc biệt? Sau đó, vì sao ngài ấy lại rút lui vội vã như vậy, đến Địa Thư cũng bỏ lại không đoái hoài? Có phải bên trong tồn tại mối hiểm họa khủng khiếp nào đó mà ngay cả ngài ấy cũng không giải quyết được?

- Việc Quan Chủ Độ Ách Quan chọn vị trí dựng sơn môn ở vùng đó, liệu có chung nguyên do hay không?

- Hồng Đình, ta luôn cảm thấy chuyện này quá mức quỷ dị! Một nơi quan trọng như vậy, nếu không phải Phục Văn Ngạn tình cờ phát hiện ra, nói không chừng sẽ bị chôn giấu vĩnh viễn. Trong chuyện này, thực sự có chút mùi bất thường.

Tả Khâu Hồng Đình hiển nhiên đã suy xét qua vấn đề này, đáp:

- Nếu ngươi thực sự lo lắng, vậy chúng ta sẽ không động vào trận pháp ở tầng thứ hai của bí cảnh, không đi xuống dưới. Đã mười vạn năm trôi qua, dù cho thực sự có hiểm họa gì thì đã bị thời gian bào mòn rồi.

Lý Duy Nhất suy nghĩ một lúc, lại đưa ra điểm thứ hai:

- Tiến vào bí cảnh sẽ không vi phạm quy tắc điều lệnh của Trường Sinh tranh độ sao?

Tả Khâu Hồng Đình đã nghiên cứu kỹ lưỡng về quy tắc, giải thích:

- Quy tắc nằm ở hai chữ công bằng. Bí cảnh mà ngươi dám tiến vào, và không bố trí sẵn trận thế bên trong từ trước thì không hề vi phạm quy định. Đó là tìm tòi khám phá, không phải gian lận.

Lý Duy Nhất đã bị nàng thuyết phục một chút:

- Điểm thứ ba, cũng là quan trọng nhất. Sinh Cảnh nơi Độ Ách Quan tọa lạc ở khu vực hỗn độn, phải băng qua một vài Vong Giả U Cảnh chật hẹp. Ở bên trong những U Cảnh này, tầm nhìn của đội chấp pháp sẽ bị nhiễu loạn nghiêm trọng, Ma Quốc sẽ không lợi dụng cơ hội này để sử dụng những thủ đoạn nằm ngoài quy tắc sao?

Tả Khâu Hồng Đình nhướng mày cười nói:

- Ngươi có Đế Phù, còn sợ Siêu Nhiên ra tay với ngươi sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta đương nhiên không sợ Siêu Nhiên! Nhưng dưới và trên Siêu Nhiên thì khó nói.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters