Tả Khâu Hồng Đình đã sớm suy xét, nắm chắc nói:
- Nguyên nhân sâu xa thực sự khiến ta đề nghị đến Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa là để mượn thế.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Mượn thế của ai?
Tả Khâu Hồng Đình đáp:
- Mượn thế của Tông Thánh Học Hải.
Đôi mắt Tả Khâu Hồng Đình lấp lánh ánh sáng trí tuệ:
- Chỉ dựa vào sức của một mình ngươi, dù có phá thêm một cảnh đi nữa thì cũng sẽ kiệt sức chết trong vòng vây. Nếu kéo được Tông Thánh Học Hải vào, hình thành thế chân vạc ba bên kìm hãm lẫn nhau thì tình hình sẽ hoàn toàn khác biệt.
Lý Duy Nhất nheo mắt lại, nháy mắt đã hiểu được sách lược của nàng:
- Ý của ngươi là, nói cho Mạnh Thủ Nghĩa biết về Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa?
Tả Khâu Hồng Đình gật đầu:
- Đúng rồi. Mấy ngày qua, khắp nơi trong Tiêu Dao Kinh nổi lên lời đồn đãi, nói Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên trong Địa Thư của ngươi là do giết Mạnh Hóa Long và Phục Văn Ngạn mà có được. Việc này là có kẻ ở phía sau thúc đẩy, một khi mọi người đều công nhận cách nói này, Tông Thánh Học Hải cũng sẽ có danh nghĩa quang minh chính đại đối phó với ngươi.
- Tại sao chúng ta không thuận nước đẩy thuyền, nhân cơ hội này chuyển hướng mâu thuẫn đến Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa?
- Về phần điều ngươi lo lắng, cao thủ Trường Sinh cảnh thất trọng, thậm chí là Ma Quân đích thân mai phục trong U Cảnh cũng có thể dễ dàng giải quyết. Bởi vì Học Hải Đế Niệm giờ phút này đang ở ngay trong Tiêu Dao Kinh!
- Dụ Trường Sinh Nhân của Tông Thánh Học Hải đi tới Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, Ma Quân dám tùy tiện hành động sao? Không sợ Học Hải Đế Niệm đang nấp trong tối à?
- Ngoài ra, Ma Quân cực kỳ kiêng kỵ Quan Chủ của Độ Ách Quan, sẽ không dám đến bên đó đâu.
- Nếu chúng ta có thể kéo cả Học Hải Đế Niệm, Ma Quân, Quan Chủ, những nhân vật cao cao tại thượng này vào trong cục diện, bọn họ ở trên tầng cao nhất, chưa biết chừng lại tạo ra một hình thế kiềm chế lẫn nhau? Ai dám làm ra những chuyện phá vỡ quy củ ngay dưới mí mắt của bọn họ chứ?
Ánh mắt nàng rực cháy, giọng điệu mang theo sự dứt khoát quyết tử không lùi bước:
- Duy Nhất huynh đệ, cục diện mà chúng ta đang phải đối mặt hiện tại, nếu đánh theo cách bình thường thì chín chết một sống. Phải xuất kỳ bất ý, mới có thể phá giải thế cục. Phải mạo hiểm, mới có thể ném sự bị động và rắc rối về phía kẻ thù.
Lý Duy Nhất ngược lại không sợ đám người Học Hải Đế Niệm tự mình xông vào Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, bởi vì hắn có thể nghĩ đến sự bất thường và mối hiểm họa có thể tồn tại bên trong cổ địa, chẳng lẽ Đế Niệm và Thiên Tử không nghĩ ra? Bọn họ tùy tiện dấn thân vào nguy hiểm mới là chuyện lạ.
Đúng như lời Tả Khâu Hồng Đình nói, năm đầu tiên của Trường Sinh tranh độ, chỉ có thể xuất kỳ bất ý, phải mạo hiểm mới có thể lật ngược được cục diện chín chết một sống này.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta bị ngươi thuyết phục rồi...
Lý Duy Nhất nhìn về phía khuôn mặt ngọc tuy có chút mệt mỏi nhưng thần thái vẫn không giảm của nàng:
- Mưu tính tường tận đến vậy, chắc hẳn ngươi đã phải tốn rất nhiều tâm tư phải không?
Tả Khâu Hồng Đình nhìn về phía cửa lớn, làm ra vẻ lắng nghe, nói:
- Quả nhiên không ngoài dự liệu, người của Tông Thánh Học Hải vẫn là tới rồi!
Người đi vào hội quán liên minh ba nhà là Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương.
Trên lầu hai, tiếng “kẽo kẹt” vang lên, Lý Duy Nhất đẩy cửa ra, cùng Tả Khâu Hồng Đình kẻ trước người sau bước ra. Hai người đứng tựa lan can, nhìn xuống tiểu viện thanh u.
Mạnh Thủ Nghĩa và Thanh Tương đứng trong cửa, Nam Cung đứng đối diện với bọn họ.
Mạnh Thủ Nghĩa chắp hai tay sau lưng, nói thẳng vào vấn đề:
- Cách lúc Trường Sinh tranh độ bắt đầu chỉ còn lại hai khắc, không nói nhảm nhiều. Lý Duy Nhất, chúng ta mang Pháp khí phá chiến trận Phù Đồ Tháp tới cho ngươi đây!
Tay áo tỏa hương của Thanh Tương nhẹ phất, linh quang nở rộ. Một chiếc hộp kim loại to cỡ cánh cửa xuất hiện trong đôi bàn tay ngọc thuôn dài, sau đó ầm ầm rơi xuống, vững vàng dựng đứng trên mặt đất.
Chiếc hộp kim loại dẹt rộng được mở ra.
- Vù!
Một cây bảo cung màu đỏ sẫm dài năm thước hiện ra trong hộp.
Trên thân cung khảm mười viên Linh Tinh và mười viên Trường Sinh Kim Đan. Lại có mười mũi tên cũng khảm những viên Linh Tinh nhỏ hơn.
- Cộp cộp!
Lý Duy Nhất nhanh bước xuống lầu, liếc nhìn Nam Cung một cái.
Nam Cung ngầm hiểu, thả ra Quang Minh Tuyền Nhãn, chống lên Quang Minh Tràng Vực do pháp khí Siêu Nhiên xây thành, ngăn cách với bên ngoài.
Đôi mắt Mạnh Thủ Nghĩa thu liễm thần thái:
- Không phá được chiến trận Phù Đồ Tháp thì ngươi thua chắc. Ngày đầu tiên sau tiết Thượng Nguyên, ngươi sẽ bị đào thải.
- Cây cung này là một món Vạn Tự Khí vô cùng trân quý, đích thân Học Hải Đế Niệm rèn đúc ra. Điều động lực lượng của mười viên Linh Tinh và mười viên Trường Sinh Kim Đan là có thể xuyên thủng giáp, phá trận từ khoảng cách rất xa.
- Nếu ngươi có được sự trợ giúp của nó, sử dụng cách đánh du kích, hoàn toàn có thể phá cục diện bị vây hãm.
Lý Duy Nhất cất tiếng khen ngợi:
- Cung tốt, quả thực là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi Nhưng, nếu các ngươi cho rằng dựa vào cây cung này là có thể đổi lấy Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên của Địa Thư , thì có phải là hơi thừa nước đục thả câu rồi không?
Thanh Tương cười dịu dàng như ngọc, nói:
- Nếu ôm tâm tư này, chúng ta nhất định sẽ không tới đây làm trò cười cho thiên hạ. Chỉ muốn đổi một chuyện, xin các hạ hãy đặt cược Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên vào Thiên Lý Sơn. Nếu ngươi bại bởi Ma Quốc, Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên sẽ thuộc về chúng ta.
- Nếu ngươi thắng Trường Sinh tranh độ, từ bây giờ trở đi, Thập Tinh Bảo Cung chính là của ngươi. Sau khi tranh độ, nó vẫn thuộc về ngươi. Đương nhiên, Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên vẫn là của ngươi.
Mạnh Thủ Nghĩa bổ sung thêm một câu:
- Dù sao, nếu ngươi nhận thua trong Trường Sinh tranh độ, tất cả Pháp khí trên người, bao gồm cả Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên đều phải giao cho Ma Quốc. Giao dịch này của chúng ta không có bất kỳ tổn thất nào đối với ngươi cả.
Tả Khâu Hồng Đình lập tức nắm được cạm bẫy trong đó:
- Nghe thì là vậy, trên thực tế có đúng như thế không? Các ngươi chọn thời điểm rất tốt, cố tình đến ngay hai khắc trước khi Trường Sinh tranh độ bắt đầu, chính là không muốn cho chúng ta có nhiều thời gian để suy xét.
Lý Duy Nhất bám sát theo nàng, dùng lời lẽ sắc bén nói:
- Muốn lấy được, trước tiên phải cho đi. Bên dưới vẻ bình tĩnh ẩn giấu sát khí. Một khi ta và các ngươi đạt thành giao dịch này, Trường Sinh tranh độ tiếp theo, ta sẽ không chỉ phải đối mặt với Ma Quốc, mà còn phải đối mặt với sự giáp công ngầm của Tông Thánh Học Hải các ngươi. Đó chính là họa vô đơn chí, lòng tham hại chết người.
Thanh Tương đóng chiếc hộp kim loại lại, biết giao dịch đã thất bại, chuẩn bị cáo từ rời đi, nói:
- Mặc kệ các ngươi có tin hay không, chúng ta tuyệt đối không có suy nghĩ này.
Lý Duy Nhất liếc nhìn Tả Khâu Hồng Đình, nói:
- Tranh độ đã bắt đầu từ khoảnh khắc chúng ta bước chân vào Tiêu Dao Kinh. Nếu ta là kẻ ngây thơ tự đại, Đại cung chủ sẽ vì ta mà lấy Mệnh Tuyền ra đặt cược sao?