Tả Khâu Hồng Đình tiến lên một bước nhỏ:
- Khoảng thời gian gần đây, luôn có tiểu nhân vô danh gán ghép Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên với cái chết của Mạnh Hóa Long và Phục Văn Ngạn, dám hỏi có ý định gì?
Thanh Tương khẽ nói:
- Nếu đã là ngôn luận của kẻ tiểu nhân vô danh thì cần gì phải để tâm?
Màn giao phong giữa hai vị hôn thê thông tuệ tuyệt luân chính thức mở màn.
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Học Hải Đế Niệm và Trình phu tử đều ở Tiêu Dao Kinh, chúng ta bắt buộc phải nói rõ ràng mọi chuyện. Chân kinh bảo vật như Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên, đâu phải là thứ mà hai tiểu bối Đạo Chủng cảnh như Mạnh Hóa Long và Phục Văn Ngạn có thể sở hữu?
Lời lẽ của Tả Khâu Hồng Đình khẩn thiết, hành lễ Nho gia, nghi thái đoan trang hướng về phía Trường Sinh Lâu, bày tỏ thân phận mình cũng là đệ tử Nho Đạo.
Đôi mắt Thanh Tương lóe lên tia sáng kỳ lạ:
- Nếu đã muốn làm rõ mọi chuyện, cớ sao không nhờ Nam Long nói một chút về lai lịch của Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên trong Địa Thư? Thanh Tương ắt sẽ vô cùng cảm kích. Nhưng nếu là thuận miệng thêu dệt những lời dối trá, bị người ta vạch trần, vậy chính là tự biến mình thành trò hề, thà không nói còn hơn.
Tả Khâu Hồng Đình đáp:
- Không cần hắn mở miệng, ta cũng có thể cho ngươi biết.
Vị trí Tổ Điền của Tả Khâu Hồng Đình, không gian chấn động. Một luồng Thanh Vân Khí bao bọc một trang Địa Thư bay ra, giống như lưỡi dao Pháp khí lượn vòng quanh nàng.
- Vù!
Chữ Địa Thư dày đặc trải ra phía sau Tả Khâu Hồng Đình, hóa thành những đợt sóng nước ngập trời.
Thanh Tương không nhịn được kinh hô lên:
- Thủy Ý Thiên trong Địa Thư.
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Không sai! Chính là Thủy Ý Thiên, trong bí cảnh đó, ta và Lý Duy Nhất mỗi người lấy được một thiên, và đều tu luyện có thành tựu.
Thanh Tương vội vã truy hỏi:
- Bí cảnh nào?
Tả Khâu Hồng Đình nắm chắc nhịp độ của cuộc trò chuyện, thu Thủy Ý Thiên của Địa Thư vào Tổ Điền, ung dung mỉm cười:
- Đều nói Thanh Tương nhà ngươi có một thất khiếu linh lung tâm, muốn biết đáp án, chẳng lẽ không cần phải trả giá thứ gì sao?
Nàng liếc về phía chiếc hộp kim loại chứa Thập Tinh Bảo Cung.
Thanh Tương không mắc bẫy, nói:
- Tả Khâu cô nương ra giá quá cao rồi! Nếu ngươi bằng lòng tiết lộ bí địa kia, thì chứng minh những cái lợi trong đó đã bị các ngươi vét sạch, hoặc là có hiểm họa mà các ngươi không thể ứng phó. Chuyện này sao có thể đáng giá một món Vạn Tự Khí vô cùng trân quý?
Tả Khâu Hồng Đình không úp mở với nàng nữa, trực tiếp từ trong Túi Càn Khôn lấy ra một tấm bia gãy nhặt được từ Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa đặt ở giữa sân.
Trên tấm bia gãy khắc sáu chữ cổ: Phá hàng rào của Thiên Đạo.
Tả Khâu Hồng Đình nắm chắc phần thắng, hỏi:
- Ngươi hẳn là nhận ra sáu chữ này chứ? Cũng nên biết về Đan Đạo Đại Hành năm đó nhỉ? Ta dùng nó có thể đổi lấy Thập Tinh Bảo Cung không?
Thanh Tương khó có thể giữ được bình tĩnh, lập tức bước lên xem xét, thả linh quang ra dò xét, giọng nói hơi run rẩy:
- Là bút tích của Tông Thánh... Trên trang Địa Thư lúc nãy của ngươi thực sự là Thanh Vân Khí của Tông Thánh. Các ngươi đã tìm thấy Đan Đạo Đại Hành Bí Cảnh được ghi chép trong sách cổ rồi sao?
Tả Khâu Hồng Đình đáp:
- Không biết.
Lúc này Tả Khâu Hồng Đình ngược lại không muốn nói sâu thêm:
- Muốn biết đáp án, nửa tháng sau hãy dẫn theo nhiều cao thủ của Tông Thánh Học Hải chờ chúng ta ở ngoài Khê Nguyệt Quan biên cảnh Ma Quốc vào tiết Thượng Nguyên. Chúng ta sẽ cùng nhau đi!
Đôi mắt dịu dàng thanh tú của Thanh Tương bỗng trở nên sắc bén:
- Ngươi muốn lợi dụng chúng ta để đối phó với Ma Quốc?
- Đúng vậy, chính là lợi dụng. Các ngươi có giá trị, nên mới báo vị trí cho các ngươi biết.
Giọng điệu của Tả Khâu Hồng Đình mang theo một tia kiêu ngạo, lại nói:
- Chúng ta chỉ mới vào được tầng thứ nhất của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, không dám đi xuống tầng thứ hai. Nếu ngươi có hiểu biết về Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, hẳn là biết vì sao chúng ta không dám xuống dưới.
Tả Khâu Hồng Đình mượn cơ hội này để dò xét.
Dù sao thì Tông Thánh Thanh Vân là lão tổ của Thanh Tương, có lẽ Thanh gia thực sự biết được điều gì đó.
Thanh Tương gọi:
- Mạnh ca.
Vẻ mặt Thanh Tương nghiêm túc nhìn về phía Mạnh Thủ Nghĩa, bắt đầu truyền âm giao lưu.
Tả Khâu Hồng Đình rèn sắt khi còn nóng, giọng điệu vô cùng dứt khoát:
- Nếu các ngươi không tới Khê Nguyệt Quan, chúng ta đương nhiên cũng không đi. Đúng không, Duy Nhất ca ca?
Lý Duy Nhất ho khan hai tiếng:
- Chúng ta đi thẳng tới Lang Độc Hoang Nguyên, để Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa biến thành một bí địa ẩn giấu mãi mãi. Hoặc là công bố rộng rãi, khuấy động phong vân? Chắc chắn sẽ có người sẵn sàng đồng hành cùng chúng ta.
Mạnh Thủ Nghĩa vội vàng nói:
- Việc này quá lớn, chúng ta nhất định phải bẩm báo lên trên. Có thể cho mượn tấm bia này trước được không?
Tả Khâu Hồng Đình biết bọn họ là muốn mang đi giao cho Học Hải Đế Niệm và Trình Đôn xác nhận thêm, liền liếc nhìn về phía chiếc hộp kim loại chứa Thập Tinh Bảo Cung.
Thanh Tương nói:
- Có thể cho các ngươi mượn dùng cây cung này ba năm.
Thanh Tương thể hiện ra quyết đoán phi thường của một thiên chi kiêu nữ hàng đầu, vỗ chưởng đẩy cái hộp kim loại về phía Tả Khâu Hồng Đình.
Tả Khâu Hồng Đình dẫn động linh quang quanh thân, hóa giải luồng kình khí mạnh mẽ trên cái hộp kim loại, vững vàng bắt lấy.
Thanh Tương dặn dò:
- Các ngươi tốt nhất không nên để lộ tiếng gió về chuyện này! Đừng thu hút thêm các thế lực khác nhập cuộc, việc đó chỉ có hại chứ không ích lợi gì.
Thanh Tương nghiêm túc dặn dò một câu như vậy, thu hồi bia gãy, cùng Mạnh Thủ Nghĩa nhanh chóng rời đi.
- Bốp! Bốp...
Lý Duy Nhất nhẹ nhàng vỗ tay, từ tận đáy lòng khen ngợi:
- Hồng Đình muội muội lợi hại, Thanh Tương và Mạnh Thủ Nghĩa đều là long phượng trong cõi người, tâm tư nhạy bén, vậy mà từ đầu đến cuối đều bị ngươi áp chế.
- Keng!
Hướng Tiêu Dao Cung vang lên tiếng chuông du dương đầu tiên, âm thanh hùng hồn trong chớp mắt truyền khắp ngàn dặm khu vực.
Đã là giờ Tý ba khắc.
- Cung nghênh Ma Quân!
Trong những tiếng hô hoán náo nhiệt vang dội như sóng thần, phân thân của Ma Quân, cùng với Ma Hậu, Ma Phi, Ma Khanh và đám đông cường giả Ma Quốc, đồng loạt giáng lâm tại hội trường Bắc Hồ, uy thế ngập trời.
Cùng lúc đó, hướng Trường Sinh Lâu.
Học Hải Đế Niệm và các bá chủ của các Sinh Cảnh Nhân tộc đồng loạt hiện thân, bước ra khỏi lầu các, giống như chư thần trên chín tầng mây quan sát cuộc thi tài phong vân sắp sửa mở màn ở trần thế.
Trong thời đại hòa bình, Trường Sinh tranh độ là đại hội long trọng nhất của Nhân tộc, vào giờ phút này chính thức mở màn.
Đám người Lý Duy Nhất, Tả Khâu Hồng Đình, Nam Cung và Trường Sinh Nhân của liên minh ba nhà nhanh chóng hội tụ về phía Vọng Hồ Thanh Sơn nơi Trường Sinh Lâu tọa lạc.
Tiếng người ồn ào.
Các Sinh Cảnh với chiến kỳ mang hoa văn khác nhau lần lượt dựng lên, phần phật bay trong gió lạnh. Trống trận, tù và, kèn lệnh, chiêng đồng, các loại nhạc cụ nghi trượng đồng loạt tấu lên.
Một ngàn Trường Sinh Nhân thuộc danh sách thứ ba chỉ có thể đứng trong trang viên dưới chân Vọng Hồ Thanh Sơn, khu vực đã được phân định rõ ràng.
Hai trăm Trường Sinh Nhân thuộc danh sách thứ hai có thể dựa theo xếp hạng đứng ở những bậc thềm có độ cao khác nhau trên Vọng Hồ Thanh Sơn.
Ba mươi Trường Sinh Nhân thuộc danh sách thứ nhất thì có vinh hạnh đứng dưới Trường Sinh Lâu trên đỉnh núi.