Tả Khâu Hồng Đình dừng lại tại rìa thềm đá ở sườn núi.
Lý Duy Nhất và Nam Cung dưới sự kính sợ, dò xét, ghen tỵ, mong chờ của vô số ánh mắt, bọn họ từng bước đi lên đỉnh núi.
Trường Sinh Lâu cao ngất đâm mây, xuyên thẳng màn đêm. Vì có nhiều cường giả thế hệ trước của Nhân tộc tụ tập ở trên lầu, nơi đây như cung điện trên trời, mang đến cho người ta một cảm giác áp lực vô hình.
Phía trước.
Trong ánh đèn rực rỡ, hai mươi mấy vị thiên chi kiêu tử Trường Sinh cảnh thuộc danh sách thứ nhất đang đứng trên quảng trường ngọc thạch rộng trăm bước vuông. Ai nấy anh tư bừng bừng, tuấn tú xinh đẹp, có người thâm trầm, có người sắc bén, có người phiêu dật.
Bọn họ là những người mạnh mẽ nhất được sinh ra từ một trăm bảy mươi hai Sinh Cảnh ở toàn bộ khu vực phía nam Doanh Châu trong sáu mươi năm qua, ai nấy đều có năng lực nhảy qua đại cảnh giới để nghịch phạt.
Lúc này, ánh mắt của những thiên chi kiêu tử đồng loạt hướng về phía Lý Duy Nhất đến sau cùng. Đám đông khẽ động, ngầm hiểu ý mà nhường ra vị trí cao quý nhất ở trên cùng, biểu tượng cho người đứng đầu thiên hạ.
Lý Duy Nhất bước qua vị trí giữa hai người Đường và Cổ, hơi khựng lại, nhìn sang sắc mặt nhợt nhạt của Đường Vãn Châu.
Cánh tay của nàng đã được nối liền trở lại.
Theo lời đồn, Đường Vãn Châu suýt chút nữa đã đồng quy vu tận với Cổ Chân Tướng.
Chính nhờ Học Hải Đế Niệm ra tay vào thời khắc mấu chốt, hai người mới từ chết chung biến thành mỗi người đứt một tay.
Chính vì lời phê bình của Học Hải Đế Niệm:
- Cổ Chân Tướng đang trong trạng thái đỉnh phong, Đường Vãn Châu vẫn có thể dựa vào kiếm thứ mười lăm là Tiên Tử Tuyết Dung cùng hắn ngọc thạch câu phần.
Cho nên, thứ hạng của Đường Vãn Châu vượt qua Thiện Tiên Chí, xếp vị trí thứ ba.
- Keng!
Trong Tiêu Dao Cung ở phía xa, tiếng chuông thứ hai truyền đến.
Một vị Đại Ma Quan của Ma Quốc râu tóc bạc phơ, nhưng tinh thần quắc thước, đứng trước cửa chính của tầng một Trường Sinh Lâu, vị trí cao hơn chín bậc thang so với ba mươi vị tài tuấn danh sách thứ nhất trên quảng trường ngọc thạch.
Huyết quang lấp lánh nơi mi tâm của hắn, bằng vào âm thanh niệm lực có thể lan truyền khắp toàn bộ Tiêu Dao Kinh, thay mặt Ma Quốc và Ma Quân đọc lên Bách Cảnh Sinh Tử Tuyên Ngôn.
Tuyên ngôn này là chủ nhân của các Sinh Cảnh cùng nhau ký kết lúc xưa, sau khi Nhân tộc bị đại kiếp nạn U Cảnh.
Không tấn công lẫn nhau, chung sống hòa bình.
Đứng trước sự sống còn, cùng nhau chống lại hắc ám.
Đây chính là ngọn nguồn của Trường Sinh tranh độ được tổ chức mỗi giáp một lần.
Ngay sau đó, Đại Ma Quan lại xướng lên tinh thần của Trường Sinh tranh độ, tuyên dương những tài tuấn trẻ tuổi thuộc danh sách thứ nhất Tân Giáp.
- Trận Yết Bảng Thịnh Hội lần này, Ma Quốc là chủ nhà, xin mời Ma Quân đại diện cho cao tầng Nhân tộc của một trăm bảy mươi hai Sinh Cảnh ở khu vực phía nam Doanh Châu, phát phần thưởng cho một ngàn hai trăm ba mươi Trường Sinh Nhân Tân Giáp.
- Lọt vào Trường Sinh Địa Bảng chính là vinh dự chí cao của tu giả Nhân tộc, cũng là rường cột và hy vọng của Nhân tộc trong tương lai. Năm trăm năm sau, ở Bỉ Ngạn, hy vọng vẫn có thể trông thấy các vị của ngày hôm nay.
Đại Ma Quan thu lại quyển trục, đôi mắt sáng rực nhìn chăm chú vào tất cả những Trường Sinh Nhân ở bên dưới, cao giọng hô lớn:
- Tranh độ không chỉ có ba năm, chưa đạt Bỉ Ngạn vĩnh viễn không dừng.
- Tranh độ không chỉ có ba năm, chưa đạt Bỉ Ngạn vĩnh viễn không dừng.
…
Trên và dưới Vọng Hồ Thanh Sơn, tất cả Trường Sinh Nhân đời thứ chín đều đồng thanh hô lớn, ý khí bừng bừng, tràn ngập chờ mong đối với tương lai cầu Tiên vấn đạo.
Một ngàn hai trăm ba mươi người, mỗi một người đều là vạn dặm mới chọn được một, hoặc là đệ nhất của Sinh Cảnh, hoặc là kẻ mạnh nhất của Ức Tông, Ức Tộc, thiên tư và tài trí trác tuyệt, tốc độ tu luyện và chiến lực cùng cảnh giới vượt xa tất cả những người xung quanh, tự cho rằng mình đã được thời đại lựa chọn. Thiên tuế thiên cổ chỉ là điều tầm thường, Khôn Nguyên vạn thọ mới là mục tiêu theo đuổi tận cùng.
Phân thân của Ma Quân Ngu Bá Tiên hiện ra trên đỉnh Trường Sinh Lâu.
Tuy là phân thân, nhưng không khác gì với chân thân, không gian xung quanh bị uốn cong, ngay cả Siêu Nhiên cũng không nhìn thấu được thật và giả của hắn.
Nói một tràng những lời khích lệ và kỳ vọng xong, Ma Quân đón lấy Túi Càn Khôn do một vị Đại Ma Quan bên cạnh dâng lên, ngón tay ngoắc nhẹ, Túi Càn Khôn liền bay lên không trung.
- Vù!
Túi Càn Khôn lơ lửng trên vòm trời, miệng túi hướng xuống, tuôn ra từng luồng kình khí xoáy tròn.
Từng chùm sáng có hộp ngọc bọc bên trong vọt ra khỏi Túi Càn Khôn, như ngàn ánh sao rơi xuống, bay về phía một ngàn hai trăm ba mươi Trường Sinh Nhân đời thứ chín.
Bên bờ Bắc Hồ phía xa xa, mọi tu giả đều nín thở, ngả người về phía trước, ánh mắt ngưỡng mộ và ganh tị nhìn chăm chú.
Đặc biệt là những kẻ từng có cơ hội giành được suất tham gia, nhưng lại chịu cảnh thất bại. Và cả những người tuổi quá nhỏ, tu vi chưa đột phá nổi như Thương Lê và Đường Vãn Thu.
Vạn người dõi theo, được cả danh lẫn lợi.
Lần sau, sẽ phải chờ đến sáu mươi năm nữa.
Mà đa số tu giả lỡ mất dịp này là để lỡ cả đời người.
Một Trường Sinh Nhân thuộc danh sách thứ ba mở hộp ngọc ra, ngạc nhiên hô lên, trong lòng không thể kiềm chế được nỗi vui mừng:
- Là tinh dược bảy ngàn năm, Học Hải San Hô Hoa. Nó có linh trí, tu vi sánh ngang với võ tu Trường Sinh cảnh tứ trọng, cảm giác còn mạnh hơn cả ta, đã bị phong ấn.
Chí bảo như vậy, cho dù hắn có là đại sư huynh của Ức Tông, với tu vi hiện tại thì cũng không có cơ hội chạm đến.
Một vị võ tu danh sách thứ ba có xếp hạng cao hơn cất tiếng cười to ở phía xa, âm thanh truyền đi khắp trang viên có bia ngọc của Địa Bảng:
- Thứ ta lấy được là một cây tinh dược tám ngàn năm, dường như có khả năng nâng cao tu vi.
Vị đại sư huynh Ức Tông nhận được tinh dược bảy ngàn năm trước đó, trong chớp mắt cảm thấy vô cùng khó chịu.
Năm tuổi của tinh dược chênh lệch một ngàn năm, giá trị cách biệt gấp mấy lần.
Đều thuộc danh sách thứ ba, chỉ vì đối phương xếp trên hắn vài trăm hạng mà tinh dược nhận được lại chênh lệch lớn như trời với đất. Có lẽ trong tương lai, hắn bỏ ra hơn trăm năm cũng chưa chắc kiếm nổi một vạn Linh Tinh để mua tinh dược tám ngàn năm.
Rất nhiều Trường Sinh Nhân sau khi lấy được phần thưởng, trong lòng đều trỗi lên ý nghĩ:
- Sớm biết như vậy, trước kia đã nỗ lực tu hành hơn.
…
Tiếng nói của một người vang lên:
- Thì ra Trường Sinh Nhân thuộc danh sách thứ hai nhận phần thưởng là một khối Tiên Cốt.
Trên những bậc thềm đá xen kẽ cao thấp của Vọng Hồ Thanh Sơn. Hai trăm Trường Sinh Nhân danh sách thứ hai cũng cực kỳ kích động.
Tiên Cốt trong hộp có cái vàng óng lấp lánh, có cái trong suốt như ngọc, trên đó có những kinh văn tựa như tự nhiên hình thành. Nghe đồn bên trong có pháp tắc đan xen, đáng tiếc là với tu vi hiện tại của bọn họ thì chẳng thể cảm nhận và nhìn thấy được.
Trước đây họ chưa từng nhìn thấy loại bảo vật như Tiên Cốt này.
Đại Trường Sinh ngũ trọng, lục trọng, thất trọng thậm chí phải trả giá đắt đỏ để tìm kiếm và thu lấy.
Tiên Cốt không đơn giản là có thể dung nhập vào trong cơ thể, khiến thân thể khỏe mạnh hơn.
Mà là, nó rất gần với đạo, thân cận với đạo. Mang theo nó trên người, có thể dễ dàng đạt đến cảnh giới Huyền Cảm và Dung Đạo, cũng càng dễ lôi kéo các pháp tắc vào trong người, tạo ra Bỉ Ngạn Thiên Đan.
Xếp hạng càng cao nhận được Tiên Cốt càng lớn, phẩm cấp càng cao.
…