Phần thưởng phong phú của Trường Sinh Nhân (2)

Trường Sinh Nhân trong danh sách thứ nhất không được thưởng Tiên Cốt.

Bởi vì hầu hết họ đều là chân truyền Cổ Giáo, môn sinh Thiên Tử, truyền nhân Đạo Pháp, kiếm Tiên Cốt không khó. Có khoảng cách về mặt bản chất so với Trường Sinh Nhân trong danh sách thứ hai.

Có thể nói, người trong ba danh sách nhận phần thưởng khác nhau đều là loại bảo vật mà ngày thường bọn họ không thể đạt được.

Giọng nói của Tiết Định vang lên trong hàng ngũ:

- Không ngờ giáp này, phần thưởng của danh sách thứ nhất lại là kết tinh Uẩn Đạo. Quá tốt rồi, một khối lớn như thế này, chờ ta bẻ đứt được Trường Sinh Tỏa thứ năm, tu luyện nhờ vào nó chỉ cần mấy năm là từ ngũ trọng sơ kỳ lên tới đỉnh phong. Dẫn trước một bước là từng bước vượt qua, mấy võ tu ở danh sách thứ hai, danh sách thứ ba làm sao bắt kịp được nữa?

Nghe xong câu đó, sắc mặt Văn Nhân Thính Hải xếp hạng đầu của danh sách thứ hai trở nên đen như mực.

Ngay trong tối hôm nay, hắn đã bị đẩy xuống khỏi danh sách thứ nhất, rơi vào vị trí đầu tiên của danh sách thứ hai.

Nguyên do khá lớn là vì hắn không thể trấn áp được kỳ trùng của Lý Duy Nhất.

Lấy thân phận của Văn Nhân Thính Hải hoàn toàn có thể mua được Tiên Cốt.

Còn kết tinh Uẩn Đạo lại là thứ chỉ gặp chứ chẳng thể cầu, tại Tiên Lạc Chi Cảnh mới có cơ hội tìm được nó, được gọi là vật của Tiên Giới, quý báu gấp mười lần so với Long Hồn Nguyên Quang, Tiên Hồn Nguyên Quang. Lên tới ngũ trọng thì nguyên quang đã vô dụng.

Mạc Đoạn Phong đứng thẳng tắp, cười bảo:

- Ngươi nói đúng lắm! Ta lại tràn đầy chờ mong với tương lai, có lẽ có thể tạo nên một kỳ tích lên Bỉ Ngạn trong vòng một giáp. Đương nhiên, vẫn cần nhờ vào Minh Vực và trận pháp thời gian.

Trong ba hạng đầu của Trường Sinh Địa Bảng, ngoại trừ kết tinh Uẩn Đạo còn có một cây đế dược.

Dối với bất kỳ sinh linh có linh trí và thông hiểu tu hành, vạn năm là một ngưỡng cửa.

Bước qua được là cuộc lột xác lớn. Không bước qua được sẽ thành mây khói.

Con số chuẩn xác là một vạn lẻ tám trăm năm.

Con số này gọi là một hội.

Mười hai hội tính là một nguyên.

Một nguyên tương đương với mười hai vạn chín ngàn sáu trăm năm.

Lý do tại sao các Trữ Thiên Tử là Trữ Thiên Tử, bởi vì họ đã chạm tới rìa của Khôn Nguyên cảnh, có cơ hội thọ nguyên gần con số một hội. Đương nhiên, đại đa số cũng chỉ sống tới tám, chín ngàn năm.

Thọ nguyên dài hơn những Siêu Nhiên đỉnh phong khác nhiều.

Tinh dược không sống qua Tiểu Hội Kiếp cũng sẽ khô héo đến chết, hoặc tan biến.

Nói tóm lại, đế dược vô cùng hiếm có.

Lý Duy Nhất cất kết tinh Uẩn Đạo đi, sau đó mở hộp ngọc chứa đế dược ra.

- Vù!

Mùi thuốc tuôn ra như thủy triều, trong hư không hiện lên một bóng ảo cực kỳ khổng lồ như một cành hoa huệ tây, nối tiếp giữa đám mây cùng Vọng Hồ Thanh Sơn, cảnh vật muôn màu muôn vẻ siêu phàm thoát tục.

Đế Dược này tên là Hồng Trần Triền.

Là một cây đế dược nhất phẩm, nếu xét về năm tuổi thì còn già hơn cả cây mà Cổ Chân Tướng và Đường Vãn Châu nhận được tận mấy ngàn năm.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Nó bị phong ấn lại rồi, không cách nào nhúc nhích được. Nếu như cởi bỏ phong ấn, không biết chiến lực của nó đạt đến trình độ nào? Trường Sinh cảnh thất trọng chăng?

Suy nghĩ của Lý Duy Nhất thoáng qua nhanh, biết rõ đây là một thứ trọng bảo mà lấy tu vi của hắn không cách nào mua nổi, không thể hái được, vội vàng đóng nắp hộp ngọc lại.

Từ phía sau hắn bay ra một mùi thuốc rất lạ thường, cô đọng thành sương khói lan rộng trên quảng trường ngọc thạch.

Trong từng đợt tiếng hô nhỏ truyền tới, Lý Duy Nhất quay lại nhìn. Hắn phát hiện cây đế dược trong hộp ngọc trên tay Đường Vãn Châu đã có hình người, sợi rễ cây nhân sâm chẳng khác nào ba ngàn sợi bạc tung bay.

Nàng lấy ra pháp bảokhông gian là một cái đèn lồng, đứng giữa chốn đông người vô tư thả ra Đại Phượng và Tam Phượng, hái xuống nhánh rễ nhân sâm đưa cho chúng ăn.

Nhai xong đế dược, cả người Đại Phượng cùng Tam Phượng tỏa ra ánh sáng bạc, bừng bừng sức sống, vui vẻ vỗ cánh lướt nhanh trong đám đông.

Linh tính và dược lực của đế dược quá lớn.

Móng vuốt kim loại của chúng giẫm trên phiến đá bằng ngọc, khua lên những tiếng kêu lộp cộp.

Các tu giả trong các canh sớm nghi ngờ rằng, việc Đường Vãn Châu muốn thách đấu với Cổ Chân Tướng, rất có khả năng là vì muốn giúp Lý Duy Nhất một tay. Dù sao, cả hai đều xuất thân từ Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Tiêu Linh Quân, có tình cảm sâu.

Nhưng khi nhìn Đường Vãn Châu thả ra hai “ấu trùng của kỳ trùng cấp Vương”, tất cả mọi người vẫn ngây ngẩn, cảm thấy cực kỳ khó tin.

Sự tín nhiệm này tuyệt đối không chỉ đơn giản là giao tình không cạn.

Khương Ninh đeo mạng che mặt màu trắng bạc, đứng cách sáu, bảy bước, nhìn chằm chằm vào Tam Phượng đang chạy tới chạy lui trước người, hai mắt chăm chú nhìn về phía trước nhất, nơi Đường Vãn Châu và Lý Duy Nhất đang truyền âm trao đổi gì đó, hàng lông mày liễu dài hơi nhíu lại.

Nàng bất giác khẽ xoay người, tìm kiếm Tả Khâu Hồng Đình ở sườn núi.

Trong trường hợp như thế này mà thả hai con kỳ trùng ra cho ăn đế dược. Đây là hành động vô tâm sao?

Đường Vãn Châu tuyệt đối không phải là kẻ đơn thuần thiếu suy nghĩ, rõ ràng là có dụng ý khác.

Tam Phượng lao lên chín bậc ngọc, loạng choạng đứng bên cạnh Đại Ma Quan, miệng nhổ ra thanh Hắc Thiết Bảo Giản, cầm trong móng vuốt, gõ xuống mặt đất cốp cốp, nhìn về phía đám tài tuấn trẻ tuổi phía dưới:

- Hôm nay tâm trạng vui vẻ, sẽ biểu diễn cho chư vị xem một bộ giản pháp tự sáng tạo. Bêu xấu rồi...

Lý Duy Nhất vội vàng xông lên, đè nó lại, kéo xuống.

Sợ nó thật sự bêu xấu!

Trên Trường Sinh Lâu, đám người cường giả thế hệ trước của các Sinh Cảnh Nhân tộc đương nhiên chú ý tới sự náo động do Đại Phượng và Tam Phượng gây ra bên dưới.

Vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày của Liễu Điền Thần hiếm khi lộ ra ý cười vui vẻ:

- Xem ra Trạng Nguyên của Kiếm Đạo Hoàng Đình đã mến mộ chân truyền Đạo Pháp của Lăng Tiêu Cung. Một người xếp hạng nhất, một người xếp hạng ba, nếu thành đôi thì trăm năm sau, Lăng Tiêu Cung sẽ có thêm hai cường giả Bỉ Ngạn cảnh tăng tiến nhanh.

Tất Phương Đường cảm thán không thôi:

- Cần gì phải trăm năm? Có Minh Vực tương trợ, mấy chục năm là đủ rồi. Thật sự là hậu sinh khả úy! Khi bản tọa còn trẻ không mạnh bằng bọn họ, theo ta thấy thành tựu tương lai của họ ít nhất là Trừ Thiên Tử.

Liễu Điền Thần là phụng mệnh của Ngọc Dao Tử, cố ý nói ra những lời này trước mặt Kiếm Đạo Hoàng Đình. Không ngờ vậy mà lại có người phối hợp với mình.

Trước đó, hai người chưa từng thương nghị qua.

Liễu Điền Thần thuận thế nói:

- Thiên phú tài trí của Đường Vãn Châu và Cổ Chân Tướng không thua kém Yêu Đế Thánh Thai. Trùng kích Võ Đạo Thiên Tử sẽ không phải là chuyện có xác suất nhỏ.

Ký Xuân Quân chen ngang vào đề tài của hai người, hỏi:

- Liễu Điền Thần, ý của ngươi là, Kiếm Đạo Hoàng Đình tiêu tốn một lượng lớn tài nguyên cấp Trạng Nguyên là đang giúp Lăng Tiêu Cung bồi dưỡng nhân tài? Cất công may gả y cho kẻ khác?

Liễu Điền Thần trầm giọng nói, không lộ chút sơ hở:

- Hai bên đều lấy thứ mình cần mà thôi, không ai nợ ai. Ba năm sau, bản tôn tự nhiên có cách triệu hồi Đường Vãn Châu về Động Khư Doanh.

Các Siêu Nhiên có mặt tại đó đều biết Liễu Điền Thần là người có tính cách nghiêm túc ngay thẳng.

Họ tuyệt đối không ngờ một người chính khí lẫm liệt như hắn lại cố ý dùng lời nói để gài bẫy người khác.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters