Tất Phương Đường nói:
- Lão Liễu, ngươi nhất định phải nói được làm được! Sinh Cảnh Thiên Mệnh do Lăng Tiêu Sinh Cảnh ta bồi dưỡng ra, không thể để người ngoài hưởng lợi.
Bạch gia lão tổ cũng là Trữ Thiên Tử của Kiếm Đạo Hoàng Đình ngồi ngay ngắn trong nội đường, quang hoa quanh người u ám, ngũ quan mờ ảo, rốt cuộc lên tiếng:
- Kiếm Đạo Hoàng Đình lấy tài nguyên Trạng Nguyên để bồi dưỡng cũng tuyệt đối sẽ không dâng thành quả cho người khác. Gọi về Động Khư Doanh thì được, nhưng gả đến Lăng Tiêu Cung, việc này không phải do các ngươi quyết định. Nếu nàng là môn sinh Thiên Tử, tự nhiên do Thiên Tử quyết định.
Liễu Điền Thần vung mạnh ống tay áo để tỏ thái độ bất mãn, không nói thêm gì nữa.
Nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng hoàn thành việc Ngọc Dao Tử giao phó. Bắt một người chính trực như hắn làm việc âm hiểm như vậy, quả thực toàn thân đều khó chịu.
Bởi vì hắn biết, hành động này của Ngọc Dao Tử không phải là nhắm vào Đường Vãn Châu và Kiếm Đạo Hoàng Đình, mà là nhắm vào Tuyết Kiếm Đường Đình.
...
Đại Phượng và Tam Phượng thích gây sự chú ý đã bị “trấn áp” quay về trong Pháp khí đèn lồng.
Ngay sau đó, Đại Ma Quan đứng trên chín bậc thềm ngọc, bắt đầu đọc từng điều quy tắc pháp lệnh khắt khe của Trường Sinh tranh độ.
- Trường Sinh tranh độ là để giải quyết tranh chấp nội bộ trong Bách Cảnh, chứ không phải tạo ra thêm nhiều thù hận và mâu thuẫn.
- Pháp lệnh thứ nhất, trong lúc chiến đấu, kẻ nào cố ý giết chết người Trường Sinh của phe địch. Nhẹ thì xử thua, giao sách ngọc cho phe người chết. Nặng thì trừng phạt nghiêm khắc, do Ma Quốc giam giữ, đội chấp pháp xét xử.
Lý Duy Nhất đã nghiên cứu pháp lệnh này từ trước.
Nhìn có vẻ khắt khe, thực tế lại lỏng lẻo.
Gọi là ác ý, chủ yếu chỉ việc đối thủ đã nhận thua rút lui mà vẫn ra tay giết chết.
- Pháp lệnh thứ hai, không được lạm sát kẻ vô tội, không được dẫn chiến tranh đến thôn xóm, thị trấn, thành trì. Kẻ gây ra thương vong lớn sẽ bị xử thua, giao nộp sách ngọc, giao cho đội chấp pháp xét xử.
- Điều thứ ba, trong ba năm tranh độ, không được trốn trong thành có bố trí đại trận phòng ngự quá ba ngày. Trong vòng một tháng, không được vào thành lần nữa.
- Điều thứ tư, không được sử dụng bất kỳ thủ đoạn như phù lục và trận pháp nào không phải do người Trường Sinh đời thứ chín luyện chế, kẻ vi phạm lệnh, trực tiếp xử thua.
- Điều thứ năm, phàm là có cường giả thế hệ trước của Sinh Cảnh âm thầm tham gia tranh độ, can thiệp vào thắng thua, tùy tình hình sẽ đưa ra trừng phạt, cao nhất là xử trảm.
- Điều thứ sáu...
...
Pháp lệnh và quy củ rất nhiều, phàm là tu giả tham gia Trường Sinh tranh độ đã sớm nghiên cứu nhiều lần, biết rõ đường lối trong đó.
Đương nhiên, dù pháp lệnh nhiều đến đâu cũng chỉ có tác dụng trong tầm mắt giám sát.
Sau khi đọc xong, Đại Ma Quan hô lớn:
- Xin Học Hải Đế Niệm, đích thân khởi động Tam Thập Lục Tinh Thiên Kính.
- Rào!
Trên đỉnh Trường Sinh Lâu, linh quang tựa như một vầng mặt trời chói lọi phá mây lao ra, trong nháy mắt quang hoa lan tỏa ra vạn dặm, chiếu sáng màn đêm thành ban ngày.
Trong hư không xuất hiện ba mươi sáu ngôi sao lấp lánh quang hoa.
Những ngôi sao không ngừng rơi xuống mặt đất, trở nên khổng lồ. Một trong những ngôi sao lơ lửng ngay phía trên đỉnh Trường Sinh Lâu, là một tấm quang kính hình tròn có đường kính hơn một dặm.
Đây chính là gương chính của Tam Thập Lục Tinh Thiên Kính.
- Kính chính lưu lại Tiêu Dao Kinh, treo trên bầu trời Bắc Hồ.
- Kính số một đưa đến Thánh Kinh, kính số hai đưa đến Kiếm Đạo Hoàng Đình, kính số ba đưa đi Tắc Thành, kính số bốn đưa đi Độ Ách Quan, kính số năm đưa đi Tông Thánh Học Hải, kính số sáu đưa đi Lang Độc Hoang Nguyên...
Tam Thập Lục Tinh Thiên Kính là một bộ Pháp khí chí thượng, có thể ghi lại quang ảnh niệm lực.
Một nửa lơ lửng ở hư không cố định, giám sát những khu vực tranh chấp như Lang Độc Hoang Nguyên, mười bốn châu trăm thành.
Một nửa do đội chấp pháp nắm giữ.
Sau khi toàn bộ Thiên Kính được khởi động, trong Tiêu Dao Cung truyền đến tiếng chuông ngân vang văng vẳng lần thứ ba.
- Trường Sinh tranh độ chính thức bắt đầu. Các ngươi còn mười lăm ngày chạy về khu tranh chấp để bố trí.
Giọng nói của Đại Ma Quan vừa dứt, khu vực quanh Vọng Hồ Thanh Sơn liền vang lên từng tiếng xé gió.
Ít nhất một nửa người Trường Sinh đều đang dùng tốc độ nhanh nhất rời đi, biến mất trong đám người ở Bắc Hồ.
Ánh mắt Nam Cung chạm phải Lý Duy Nhất:
- Lý Duy Nhất... bảo trọng, ta ở Lang Độc Hoang Nguyên đợi ngươi.
Để lại một câu cáo biệt này, nàng nhanh chóng lắc người xuống núi.
- Thiếu Quân.
Lý Duy Nhất gọi Đường Vãn Châu đã bước một chân xuống thềm ngọc lại, truyền âm:
- Ở lại Tiêu Dao Kinh dưỡng thương năm ngày rồi hãy đi, ra ngoài thành đợi ta.
Đường Vãn Châu quay đầu liếc nhìn hắn một cái, dừng lại một lúc, ngay sau đó, nàng hóa thành tàn ảnh xuất hiện ở bờ hồ cách đó vài dặm, khuất trong màn đêm.
Phía sau Lý Duy Nhất, làn gió thơm xộc tới.
Khương Ninh xuất hiện bên cạnh, nhìn về hướng hắn đang nhìn:
- Thiếu Quân Bắc Cảnh quả thực là nữ tử cực kỳ có sức hấp dẫn, ngươi hãy trân trọng nàng.
Nói xong, vẻ mặt nàng không có chút cảm xúc đi thẳng xuống núi.
Khương Ninh đi xuống vài bậc, dừng bước, xoay người lại, đôi mắt như đầm cổ u sâu:
- Ta vẫn còn thiếu hai trợ thủ. Ngươi đã chọn Ngũ Phượng và Thất Phượng, Đường Vãn Châu chọn Đại Phượng và Tam Phượng, cho ta mượn Nhị Phượng và Tứ Phượng ba năm được không? Ta nhất định sẽ chăm sóc tốt, không bạc đãi chúng nó.
Trên đỉnh của toàn bộ Vọng Hồ Thanh Sơn chỉ còn lại hai người, một đứng trên một ở dưới.
Tả Khâu Hồng Đình đứng ở sườn núi, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn lên đỉnh núi.
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi giúp ta tu luyện tuyền nhãn dưới lòng bàn chân, theo lý mà nói nếu ngươi đã mở miệng, ta không nên từ chối. Nhưng ta muốn biết, ngươi thật sự thiếu trợ thủ sao? Hay là, bởi vì thấy Đường Vãn Châu dẫn Đại Phượng và Tam Phượng đi?
Khương Ninh không trả lời câu hỏi này, mà hỏi ngược lại:
- Ngươi không tin tưởng ta sao?
Lý Duy Nhất đáp:
- Ta vĩnh viễn tin Khương Ninh.
Một câu này là đang nói cho nàng biết, hắn không tin Đạo Mẫu và Đạo Cung.
Khương Ninh không thích trả lời câu hỏi, tâm tư giấu sâu, lại thích hỏi lại:
- Kiếm Đạo Hoàng Đình thì đáng tín nhiệm sao?
Lý Duy Nhất đáp:
- Nàng nói, chỉ cần nàng còn sống thì bất luận kẻ nào cũng không thể chạm vào Đại Phượng và Tam Phượng. Nàng yêu Đại Phượng!
- Ta cũng có thể yêu Nhị Phượng.
Khương Ninh buột miệng nói ra lời này, im lặng một lát, mới lại ngước đôi mắt sáng rực lên:
- Nếu Khương Ninh đưa ra lời hứa tương tự với ngươi, ngươi sẽ cho mượn chứ?
Lý Duy Nhất hít sâu một ngụm không khí lạnh buốt, ngay sau đó thả Nhị Phượng, Tứ Phượng, Lục Phượng ra:
- Thật xin lỗi, Nhị Phượng trung thành với ta nhất, nó không thể đi theo ngươi. Có thể cho ngươi mượn Lão Tứ và Lão Lục ba năm.
Có người hỗ trợ nuôi kỳ trùng, Lý Duy Nhất có lý do gì để từ chối?
Luận về cố chấp, luận về nguyên tắc, Khương Ninh còn vượt xa Đường Vãn Châu. Chỉ cần nàng đưa ra lời hứa, Lý Duy Nhất sẽ tin.
Trong bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, trí tuệ của Nhị Phượng là cao nhất, trong nháy mắt đã hiểu rõ nguyên do, vội vàng dang rộng hai cánh chặn Tứ Phượng và Lục Phượng đang định lao thẳng về phía Khương Ninh lại.