Ở hướng lối vào, đám người Phó Nham Thủ, Mạnh Thủ Nghĩa, Tả Khâu Hồng Đình đều sinh ra cảm ứng, ánh mắt đồng loạt nhìn sang.
Chỉ thấy, từng luồng mây mù hỏa diễm màu vàng đỏ và linh quang bốn màu từ trong sơn cốc bay lên, bay lên trời.
Sắc mặt Thanh Tương biến đổi đôi chút sau khi cảm nhận tỉ mỉ luồng dao động đó, nói:
- Cuối cùng ta cũng hiểu tại sao hắn phải trốn đi rồi! Chữa thương là giả, phá cảnh mới là thật, hắn... bước vào Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng rồi!
Ngoại trừ Tả Khâu Hồng Đình, vẻ mặt mấy người còn lại đều trở nên nghiêm túc.
Muốn ngăn cản Lý Duy Nhất nữa thì đã không kịp.
Lý Duy Nhất Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng sẽ cường đại đến mức nào?
Chuyện mà ai cũng không biết là, lúc này trên khuôn mặt Lý Duy Nhất không có một chút niềm vui đột phá cảnh giới, ngược lại còn rơi vào giãy giụa và đau đớn. Linh thần Phù Tang Thần Thụ và năm phách dung nhập vào linh thần, bị một luồng lực lượng không biết tên giống như vòng xoáy kéo tuột về phía lòng đất.
Bảy cảnh giới của Thánh Linh Niệm Sư cần phải dung nhập bảy phách vào linh thần.
Lấy linh thần nuôi dưỡng phách, tăng cường cảm nhận, câu thông thiên địa.
Lý Duy Nhất rất rõ ràng, Tông Thánh tiền bối năm xưa rất có thể là phải khẩn cấp rút lui khỏi Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa. Bởi vậy, hắn chưa từng nghĩ tới chuyện làm càn ở chỗ này.
Thậm chí, hắn không hề nghĩ tới việc cứ luôn ở lại đây.
Hắn đã sớm có dự tính, trốn cho đến lúc tu vi tăng mạnh, không sợ người Trường Sinh đời thứ chín của phe Ma Quốc nữa, liền đánh ra ngoài, giao vùng đất chưa biết đầy hung hiểm này cho Võ Đạo Thiên Tử và Đế Niệm của Nhân tộc.
Có mầm tai hoạ ngầm, bọn họ sẽ đi giải quyết.
Nếu có cơ duyên, cũng không phải là tu vi hiện tại của Lý Duy Nhất có thể mơ ước.
Nhưng, kế hoạch không đuổi kịp sự biến hóa.
Lý Duy Nhất mới vừa đột phá Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng, không biết có phải do dao động linh quang quá kịch liệt nên đã kích hoạt thứ gì đó hay không. Linh thần Phù Tang Thần Thụ và năm phách gồm Thiên Xung, Linh Tuệ, Khí, Lực, Trung Khu rời khỏi thân thể, rơi xuống lòng đất.
Lý Duy Nhất hiểu rõ sự nguy hiểm của việc năm phách rời khỏi cơ thể.
Một khi phách tan, hắn sẽ biến thành một người thực vật, hoặc là kẻ khờ.
- Vút!
Năm phách xuyên thấu tầng nham thạch rơi xuống đất.
Năm luồng hồn quang chồng lên nhau, ngưng tụ thành thân thể mờ ảo của Lý Duy Nhất.
Giống như là đôi mắt, lỗ tai, tri giác đều rời khỏi thân thể, bay đến một nơi khác. Cảm nhận của thân thể Lý Duy Nhất đang ngồi khoanh chân giữa tám lá trận kỳ thì nhanh chóng giảm, bên ngoài trở nên mơ hồ và xa xăm.
Lý Duy Nhất tự hỏi:
- Đây là nơi nào? Tầng hai mà Hồng Đình nói sao? Hoặc là tầng ba? Hay là một nơi khác?
Hắn phát hiện tư duy rất hỗn loạn, không cách nào phán đoán vừa rồi có phải đang rơi xuống hay không.
Lúc này, thân thể bán trong suốt chỉ có năm phách, không có ba hồn và hai phách khác, ngay cả tư duy cũng bị ảnh hưởng.
Hắn thầm nghĩ:
- Nếu thực sự là trọng địa của Đan Đạo Đại Hành, giữa tầng một và tầng hai chắn chắn có cổ trận cách trở, sao có thể đâm xuyên xuống dễ dàng như vậy chứ?
Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu, quan sát xung quanh.
Không gian trước mắt tràn ngập quang vụ màu vàng nhạt.
Trong không khí bồng bềnh lấp lánh hàng ngàn hàng vạn đan đạo kinh văn, giống như một biển sao chiếu sáng.
Mặt đất là những tinh thể dạng lưu ly ngưng kết lại, tỏa ra vô số màu sắc kỳ dị, nào là đỏ sậm, vàng sẫm, xanh chàm, trắng nhợt nhạt đan xen vào nhau. Rất giống như là chất lỏng được đổ ra từ trong lò nung, rồi lại nhanh chóng bị đóng băng.
Quang ảnh Phù Tang Thần Thụ đâm rễ vào mặt đất kết tinh lưu ly, hướng thẳng lên phía trên, mọc vào trong tầng nham thạch, không xác định được là có kết nối với cổ điện đổ nát nơi thân thể Lý Duy Nhất đang ở hay không.
Có âm thanh vang lên.
- Bùm! Bùm...
Tiếng động trầm đục, chậm chạp, tựa như tiếng tim đập từ sâu trong lớp sương mù ánh sáng màu vàng truyền đến.
Đột nhiên.
Một bóng người phóng ra từ hướng âm thanh truyền tới, ngửa mặt lên trời gào thét dài, sau đó hai tay điên cuồng cào xé cơ thể, giống như muốn xé toàn bộ máu thịt xuống vậy.
Bóng người thứ hai hoảng hốt bỏ trốn, thê lương gào rống lên:
- Thất bại rồi, mau trốn đi... Chúng ta đều dính vào rồi...
- Nó sắp trốn thoát, mau, phong tỏa nơi này, mau lên...
...
Hết bóng người này đến bóng người khác xông ra từ trong màn sương mù màu vàng. Tuổi tác của bọn họ đều rất lớn, có người mặc Nho bào, có người mặc Đạo bào, khí tức trên người đều dồi dào. Nhưng bọn họ chưa trốn ra được bao xa thì đã ngã xuống đất, hóa thành từng hạt mưa ánh sáng tan biến đi.
Lý Duy Nhất kinh hồn bạt vía, liên tục lùi về phía sau, chỉ cảm thấy quỷ dị lạ thường.
Rõ ràng là những người này đã sớm chết rồi!
Khung cảnh đám người vừa xông ra đó chỉ là tàn ảnh còn lưu lại từ nhiều năm trước.
Năm đó rốt cuộc đã xảy ra tình huống khẩn cấp gì?
Ánh sáng mang hình người này là hư ảo.
Nhưng âm thanh vang lên từ đằng xa giống như tiếng nhịp tim lại vô cùng chân thực.
Lý Duy Nhất không dám nảy sinh bất cứ lòng hiếu kỳ nào, xoay người muốn bám vào quang ảnh Phù Tang Thần Thụ để chạy trốn, lại đâm sầm vào một bóng hình mặc áo đỏ thẫm ở đằng sau. Lập tức, một tràng âm thanh tiền đồng khua leng keng vang lên.
Tiền đồng được đính vào bốn góc khăn trùm đầu bằng lụa đỏ trên đỉnh đầu nàng.
Rõ ràng chỉ là phách thể, nhưng lại có cảm giác va chạm chân thật.
Lý Duy Nhất ổn định lại cơ thể bán trong suốt, lòng còn run sợ, nhìn chăm chú vào Hộ Đạo Thê đứng ở đối diện, nói:
- Muộn Hồ Lô... Ngươi ra ngoài từ lúc nào vậy? Không báo trước một tiếng, sẽ dọa chết người đấy. Nơi này rất quái dị, chúng ta mau chóng rời đi thôi, quay trở về thân thể.
Hộ Đạo Thê không nói tiếng nào, bước chân đi về hướng truyền ra nhịp tim đập kia.
Tà váy của nàng chạm đất, trải rộng ra giống như đôi cánh Phượng Hoàng, trông cực kỳ hoa quý, trước ngực thêu đồ án long phượng cùng bay. Mỗi một bước chân đi tới, tiền đồng ở bốn góc của khăn trùm đầu đều lắc lư va chạm, phát ra những âm thanh êm tai hệt như chuông gió.
Lý Duy Nhất nhìn lướt qua bốn phía, thầm nghiến răng đi theo:
- Không cần máu của ta, ngươi vẫn có thể hiện thân ra ngoài sao? Chỗ này rốt cuộc là địa phương nào, có nguy hiểm hay không, ngươi ứng phó nổi không? Đừng làm bừa, không chừng chỗ này có thứ nguy hiểm mà ngay cả Tiên cũng kiêng kỵ.
Dường như Hộ Đạo Thê nghe phát bực, bèn dừng bước, quay đầu, hướng mặt về phía hắn.
Có khăn trùm đầu che khuất khuôn mặt và đôi mắt, chỉ có thể nhìn thấy chiếc cổ thon dài trắng ngần cùng chiếc cằm nhọn trắng muốt.
Lý Duy Nhất lúng túng:
- Được rồi, ngươi hiểu rõ là được. Ta hiện tại chỉ có năm phách, có lẽ không giúp được việc gì.
Lý Duy Nhất nhìn chăm chú vào chiếc khăn trùm đầu bằng lụa đỏ.
Chẳng biết có phải do hiện tại đang là phách thể hay không, mà hắn chỉ cảm thấy Muộn Hồ Lô lần này thân thể ngưng thực, không giống như là nữ quỷ nữa. Rất muốn xốc khăn trùm đầu của nàng lên, nhìn xem rốt cuộc nàng trông như thế nào?