Kim Cách Thiên Tộc (2)

Không bao lâu sau, Lý Duy Nhất đi theo Hộ Đạo Thê tới trước mặt một tấm bia đá cao lớn.

Lý Duy Nhất thầm phân tích cổ văn ở trên bia, đọc khẽ:

- Thọ bất quá nguyên hội, hồn bất khả vĩnh sinh. Đạo bất đắc viên mãn, pháp bất khả thông thiên.

Văn bia này là do những tu giả tham gia Đan Đạo Đại Hành lưu lại, kể về việc bọn họ là tự nguyện gia nhập vào chuyện nguy hiểm này, cũng biết rõ mình phải đối diện với cái gì.

Hắn nghĩ:

- Chẳng qua là luyện đan, có nguy hiểm đến vậy sao? Làm như thể đang ký giấy sinh tử vậy. Lẽ nào... không chỉ đơn giản là luyện đan?

Lý Duy Nhất nhìn Hộ Đạo Thê ở bên cạnh, hỏi:

- Đội khăn trùm đầu, mắt của ngươi có nhìn thấy được không? Hay là hãy gỡ nó xuống đi?

Hộ Đạo Thê xoay người, vòng qua tấm bia đá, đi về phía trước.

Tấm bia đá cao lớn sừng sững như một bức tường, Lý Duy Nhất men theo thân bia đi đến mép, nhìn về phía đằng sau tấm bia đá. Nháy mắt, hắn đã bị cảnh tượng trước mắt làm kinh ngạc đến mức trợn mắt ngoác mồm.

Thật sự quá hùng vĩ!

Một cái đan lô khổng lồ lơ lửng ở giữa không trung cách đó rất xa, to cỡ một ngọn núi.

Do cách quá xa, ở trong lớp sương mù ánh vàng rực rỡ, chiếc đan lô trông vô cùng mờ nhạt.

Âm thanh nặng nề như tiếng nhịp tim chính là truyền ra từ bên trong cái đan lô kia.

Đan lô không ngừng rung khẽ, lộ ra vô vàn vết nứt. Tựa hồ có vật sống nào đó đang muốn giãy giụa chui ra ngoài. Nếu không phải bộ dạng Muộn Hồ Lô rất điềm tĩnh, Lý Duy Nhất đã sớm chạy trốn, thậm chí muốn lập tức thoát khỏi Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.

Thời đại mà Tông Thánh Thanh Vân từng sống cách thời nay đã qua gần mười vạn năm.

Trong lò sao có thể là vật sống được?

Từ những vết nứt của đan lô to bằng ngọn núi kia, có từng luồng ánh sáng dạng lỏng màu vàng tràn ra, chảy về phía mười ba đan lô nhỏ hình cái vò vây quanh bốn phía.

Chỗ này trông giống như một trận thế cổ xưa. Vô tận năm tháng trôi qua, nó vẫn luôn vận hành.

Lý Duy Nhất vội rảo bước đuổi theo Hộ Đạo Thê.

Ngày càng tới gần, Lý Duy Nhất rốt cuộc cũng nhìn rõ, trên chiếc đan lô khổng lồ lơ lửng kia có những bức đồ ấn cổ xưa.

Nào là Nhân Thể Kinh Lạc Đồ, rồi Thập Tuyền Đồ, Ngũ Hải Đồ... lại còn cả những đồ án tựa như là rễ cây cối nữa.

- Bùm! Bùm...

Nhịp tim đập nặng nề trong chiếc đan lô rõ ràng mà đinh tai nhức óc.

Mười ba đan lô hình cái vò đã bị vô số phù văn màu máu phong kín, cao khoảng mười trượng. Những luồng ánh sáng dạng lỏng màu vàng kia không ngừng tuôn vào các khe hở của phù văn.

Thứ này rốt cuộc là đang luyện chế cái gì vậy?

Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào những phù văn kia, chỉ cảm thấy sợ hãi vô cớ, cứ cảm thấy trong vò đan này đơn giản.

Do Tiên để lại.

Đó là đại cơ duyên, hay là đại khủng bố?

Hắn bị một cái vò đan thu hút, tách khỏi Muộn Hồ Lô, tò mò bước tới, nhặt lấy một xấp cổ tịch bằng ngọc rơi rải rác dưới đất lên, phân tích nghiên cứu đọc.

- Kim Cách Thiên Tộc... Đây là chủng tộc nào vậy?

- Pháp tu luyện pháp kim cốt, Tiểu Thành Thiên, Đại Thành Thiên, Kim Thánh Cốt Thiên.

Lý Duy Nhất đã bị nội dung ghi chép trong cổ tịch ngọc thư hấp dẫn.

Bây giờ hắn mới biết rõ, phương pháp tu luyện thân thể thịnh hành ở Doanh Châu lại được sáng tạo ra thông qua việc nghiên cứu Kim Cách Thiên Tộc trong thời kỳ Đan Đạo Đại Hành.

Hắn thầm nghĩ:

- Kim cốt của ta ở Ngũ Hải tu luyện tới tiểu thành, ở Đạo Chủng cảnh tu luyện tới đại thành. Nhưng Kim Thánh Cốt Thiên thì ta chưa từng nghe nói qua.

- Trong Trường Sinh cảnh, tất cả võ tu đều không tu luyện thân thể. Bởi vì, mỗi lần giãy đứt một sợi Trường Sinh Tỏa, lực lượng thân thể sẽ tự động tăng lên.

- Còn đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, việc tu luyện thân thể chính là rèn luyện pháp tắc vào cơ thể, dùng pháp tắc để hấp thu tinh khí năng lượng giữa thiên địa, từ đó làm tăng lên lực lượng và cường độ của thân thể. Nhưng...

Ở đây lại có phương pháp tu luyện của Kim Thánh Cốt Thiên!

Được chia làm tam trọng cửu giai.

Trọng thứ nhất là Kinh Văn Thánh Cốt, chia làm ba giai.

Tu thành nhất giai, có thể chống lại Đại Trường Sinh.

Tu thành nhị giai, có thể địch lại võ tu Trường Sinh cảnh thất trọng.

Tu thành tam giai, có thể giao chiến với Bỉ Ngạn cảnh.

Đây mới chỉ là trọng đầu tiên, thật không dám tưởng tượng nổi nếu như tu luyện thành trọng thứ hai, thứ ba thì sẽ mạnh mẽ tới trình độ nào?

- Chẳng lẽ năm đó nghiên cứu ra Kim Thánh Cốt Thiên này, còn chưa kịp truyền ra ngoài thì đã gặp chuyện rủi ro?

Trong lòng Lý Duy Nhất vô cùng nóng bỏng thiết tha.

Tiểu Thành Thiên và Đại Thành Thiên của kim cốt có thể trở thành chủ lưu tu luyện thân thể ở Doanh Châu, đủ thấy được sức cạnh tranh trong công pháp của nó.

Dựa trên nền tảng của đại thành, tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên, nhất định mạnh hơn các võ tu Trường Sinh cảnh khác không tu luyện xương cốt. Cho tới khi đạt cấp bậc Siêu Nhiên, vẫn có ưu thế trong việc rèn luyện pháp tắc vào người.

Ngọc Dao Tử nhờ vào lực lượng thân thể có thể khiêu chiến với Siêu Nhiên đỉnh phong.

Có điều, nàng tuyệt đối không thể chỉ bằng vào mỗi thân thể mà giao chiến với Trữ Thiên Tử.

Còn đệ nhị trọng tam giai của Kim Thánh Cốt Thiên, lại tuyên bố rằng một khi tu luyện thành công, sẽ có thể đối kháng với Khôn Nguyên cảnh.

Hai chữ đối kháng khó mà nói rõ là ở mức độ gì.

Đỡ được mấy chiêu là đối kháng, đánh ngang tài ngang sức cũng là đối kháng.

Nhưng phỏng chừng Kim Cách Kinh có chỗ đứng trong Trữ Thiên Tử.

- Kim Cách Kinh, đây là kinh thư điển tịch chuyên môn dùng cho việc tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên nhỉ?

Kim Cách Kinh tổng cộng có chín thiên ngọc thư, kinh văn chi chít, nhỏ bé tựa như chân ruồi.

Lý Duy Nhất không xác định được phách thể có thể mang đồ thực đi hay không. Hắn đưa mắt nhìn cái vò đan lớn ở phía trên, đứng yên tại chỗ, lập tức nhẩm đọc, nhớ được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.

Bên kia.

Hộ Đạo Thê đi tới dưới chiếc đan lô khổng lồ, đá trúng đồ vật gì đó làm phát ra tiếng động lăn lóc.

Nàng nhặt một cái ngọc giản lên. Sau đó, thân hình hóa thành một luồng sáng màu đỏ bay về phía một khe nứt vực sâu rộng cách đó vài dặm.

Khe nứt vực sâu rộng tới hơn mười dặm, bờ đối diện hiển nhiên là ở rất xa.

Vách đá ở hai bờ vực sâu đều điêu khắc kín những phù văn và trận văn huyền bí kỳ diệu. Thời gian mười vạn năm trôi qua, sức mạnh của chúng đã bị năm tháng bào mòn, ánh sáng hào quang mờ nhạt, dường như chỉ cần một trận gió thổi qua là có thể đánh tan toàn bộ.

Nàng nghiêng tai lắng nghe động tĩnh truyền tới từ dưới đáy vực.

Lý Duy Nhất tay cầm một xấp ngọc thư thật dày chạy tới, bị vết nứt trước mắt làm hoảng sợ hỏi:

- Nơi này chẳng lẽ không phải là bí cảnh sao? Tại sao lại có một khe nứt lớn như vậy? Là Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa xuất hiện trước, hay là khe nứt này xuất hiện trước? Ngươi muốn xuống đó sao?

Giọng Muộn Hồ Lô thì thầm khe khẽ:

- Tầng mười địa phủ...

Lý Duy Nhất không nghe rõ, hỏi lại:

- Cái gì?

Hộ Đạo Thê nói:

- Đi.

Muộn Hồ Lô vung ống tay áo dài lên, cuốn thân thể năm phách của Lý Duy Nhất lại, nương theo chiều gió mà đi, quay về quang ảnh Phù Tang Thần Thụ, xông lên trên mặt đất.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters