Ở trong ngọc điện tàn phá.
Chân thân của Lý Duy Nhất đang đả tọa kịch liệt run rẩy, ánh hào quang trên người lóe lên năm lần, đột nhiên mở trừng hai mắt, nín thở hồi lâu, mới phun ra một ngụm trọc khí thật dài.
Hắn tự nhủ:
- Cuối cùng cũng trở lại rồi... Không đúng, vừa rồi là cảnh trong mơ ư? Thực sự là không hề chân thực một chút nào. Hơn nữa, trí nhớ đang nhanh chóng mờ đi.
Hai tay Lý Duy Nhất đều trống không.
Xấp ngọc thư kia không thể mang ra.
Hắn vội vàng lấy giấy bút ra từ Túi Càn Khôn, muốn ghi lại Kim Cách Kinh và Kim Thánh Cốt Thiên, nhưng chỉ mới chép được mười mấy chữ, ký ức liên quan trong não hoàn toàn mơ hồ.
Sau đó, hắn tiếp tục ghi chép những trải nghiệm và điều tai nghe mắt thấy vừa rồi, sợ rằng nó cũng sẽ biến mất trong ký ức.
Sau khi ghi chép xong, Lý Duy Nhất hướng về phía hư không hỏi:
- Muộn Hồ Lô, vừa rồi là ngươi sao? Ngươi rốt cuộc đã phát hiện ra điều gì? Năm phách của ta có phải là bị ngươi kéo xuống hay không?
Hắn cảm giác lúc nãy không phải bị sự vật quỷ dị khác lôi vào vùng đất không biết, mà là Hộ Đạo Thê mượn phách thể của hắn để điều tra khu vực nào đó của nơi này.
- Lộc cộc!
Có tiếng ngọc thạch rơi xuống đất vang lên.
Một cái ngọc giản lăn xuống bên cạnh Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất nhặt nó lên, vội đứng lên nhìn quanh bốn phía. Gọi Hộ Đạo Thê vài lần mà không thấy phản ứng, hắn bèn điều động pháp khí đưa vào trong cái ngọc giản dài ba tấc này.
Lập tức, một luồng Thanh Vân Khí tỏa ra.
Đó là pháp khí của Tông Thánh Thanh Vân.
Trên Địa Thư đoạt lấy từ tay Phục Văn Ngạn cũng có lưu lại pháp khí tinh thuần y như vậy.
Trên ngọc giản đó là một luồng thần niệm được khắc trong vội vàng, thanh âm mang theo cổ xưa mà xa xăm.
Lý Duy Nhất lấy niệm lực phân tích hơn mười lần, nhưng chỉ phân tích ra được mấy chữ: phong ấn mười ba vò, Đạo Vẫn Chi Uyên, mau rời đi.
Hoàn toàn không thể hiểu rõ nội dung cụ thể.
Lý Duy Nhất rất đau đầu:
- Nếu tai nghe mắt thấy phía dưới là thật, bên trong cái đan lô khổng lồ đó có phải thực sự có thứ gì đó muốn phá vỡ phong ấn để trốn ra không? Đừng tự mình hù dọa mình, mười vạn năm rồi cũng đâu có việc gì xảy ra. Dù cho Muộn Hồ Lô ít nói đến đâu, nếu có nguy hiểm mà nàng không thể đối phó thì chắc chắn sẽ nhắc nhở mình.
Sau khi Lý Duy Nhất châm chước nhiều lần, vẫn quyết định nói cho Đại cung chủ biết tình huống trong này.
Tốt nhất là đưa ngọc giản ra ngoài.
Để cho nàng đi tìm Thiền Hải Quan Vụ, do các nàng tự mình phân biệt là đại cơ duyên, hay là đại hung hiểm. Lấy tu vi của các nàng, khẳng định là sẽ có kiến giải độc đáo.
Cho dù các nàng không trực tiếp tiến vào dò xét, sớm nắm giữ tin tức cũng có thể lấy nó ra đàm phán với đám người Học Hải Đế Niệm, Quan Chủ Độ Ách Quan, Thánh Thiên Tử, đổi lấy lợi ích.
Có nhiều lúc tin tức là thứ cực kỳ đáng giá.
Không nắm rõ được tin tức, đám nhân vật ở đẳng cấp Trữ Thiên Tử và Võ Đạo Thiên Tử dám tùy tiện thâm nhập vào Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa sao? Trừ Ma Quân sắp hết thọ nguyên ra, sợ rằng những người còn lại đều sẽ cân nhắc nhiều lần.
Nhưng nên giao cho ai đây?
Vận Xương Quận Chúa?
Vận Xương Quận Chúa là người mạnh nhất dưới Siêu Nhiên của Lăng Tiêu Cung, đồng hành cùng đội chấp pháp, phụ trách trợ giúp Lý Duy Nhất giải quyết nguy hiểm ngoài những người Trường Sinh ra.
Tuy nhiên, nếu giao cho nàng, chắn chắn sẽ bị kẻ khác dòm ngó, không chắc có thể đưa tới tay Đại cung chủ hay không.
- Vút!
Thất Phượng xuất hiện bên ngoài trận pháp, móng vuốt giáng thật mạnh vào màng chắn của trận pháp, gọi:
- Lý lão đại, ở lối vào đằng kia, bọn họ hình như không cản nổi nữa!
Lý Duy Nhất cất ngọc giản và cả trang giấy ghi chép những điều tai nghe mắt thấy đi, triệu hồi Thập Tinh Bảo Cung, lấy bốn mũi tên khảm Linh Tinh còn sót lại cõng trên lưng, rồi nhảy vọt ra khỏi ngọc điện mục nát.
Một cánh tay vung lên, linh quang bùng phát ra, cuộn tám cây trận kỳ đang cắm dưới mặt đất thu vào trong Linh Giới ở mi tâm Lý Duy Nhất.
Hắn nhảy vọt lên không, bay xuống ngọn đồi đá ở gần đó.
Hắn đưa mắt quan sát mấy dặm xa.
Chỉ nhìn thấy từng mũi tên nỏ phù văn liên tiếp bắn vào từ bên ngoài đường hầm.
- Vèo! Vèo...
Đám người Phó Nham Thủ, Mạnh Thủ Nghĩa, Thanh Tương đều bị thương rất nặng, pháp khí khô kiệt, không ai dám đi lên chống đỡ nữa.
Mạnh Tư Hiền và Mạnh Tư Tề bị tên nỏ bắn thương, phải lui khỏi đường hầm.
Thanh Giáp Lực Sĩ chặn được năm mũi tên, lại bị bảy, tám mũi bắn tới đánh văng ra. Trên chiến giáp phủ đầy vô số vết nứt, thân thể chịu tổn hại đặc biệt nghiêm trọng, nằm dưới đất không nhúc nhích.
Tổng cộng có bảy người Trường Sinh thuộc phe Ma Quốc tay cầm Ma Ẩn Nỗ, lưng cõng thuẫn, mặc áo giáp đi ở tít phía đằng trước, xếp hàng lệch vị trí, phù tên bắn tới như mưa rào, nhanh chóng tiến lên.
Ngu Huyền, Văn Nhân Thính Hải, cùng với ba cường giả Yêu tộc trên danh sách thứ nhất đi ở đằng sau.
Năm cao thủ thả pháp khí ra, liên thủ kích hoạt Vạn Tự Khí Hi Nguyệt Trạc thức tỉnh căn nguyên, bám sát phía sau.
Hi Nguyệt Trạc là vòng tay của Ma Hậu, sau khi thức tỉnh căn nguyên, nó hóa thành một cái vòng có đường kính một thước, trên mặt có hỏa diễm màu vàng nhạt và ngàn vạn kinh văn hiện ra. Nhiệt độ tỏa ra cao đến mức người Trường Sinh cũng cảm nhận được sự nóng bức, nhục thân dường như tan chảy.
Người Trường Sinh cầm Ma Ẩn Nỗ đi ở đằng trước nhất, nhìn thấy có ánh sáng, vô cùng vui mừng hét lên:
- Đi vào rồi, đã bước vào bí cảnh, phía trong có ánh sáng, không gian vô cùng thoáng đãng... A...
Một mũi tên nỏ xé gió bay tới, xuyên qua thân thể của hắn, ngay cả áo giáp cũng bị bắn thủng.
- Phụt!
Người Trường Sinh này phun ra một búng máu, thân thể rơi ngược ra đằng sau, trước ngực nổ tung, chết ngay tại chỗ.
- Là cây cung Vạn Tự Khí của Lý Duy Nhất.
- Kết trận thuẫn, mau kết trận thuẫn!
Trong đường hầm, sáu người Trường Sinh còn lại hoảng hốt kêu gào, lấy tấm thuẫn ra, vận chuyển pháp khí kích hoạt.
Lý Duy Nhất đọc Đấu tự, trên người lập tức tỏa linh quang chói lòa ngưng tụ thành một bộ áo giáp linh quang bốn màu lấp lánh, nhảy vọt ra ngoài. Chỉ mới hai lần nhảy, hắn đã xuất hiện ở cửa vào.
Kéo cung, cài tên.
- Vút!
Buông lỏng dây cung.
Một luồng kình lực cực kỳ khủng khiếp bộc phát ra ngoài, làm cho đám người Mạnh Thủ Nghĩa, Thanh Tương không đứng vững nổi.
Tên bay ra, viên Linh Tinh khảm ở trên đó bị nung chảy một cách nhanh chóng.
Trong đường hầm lập tức vang lên thanh âm thuẫn bị đánh nát, cùng với tiếng kêu thảm thiết của mấy người Trường Sinh.
Trong khoảnh khắc, Lý Duy Nhất liền gọi ra Hoàng Long Kiếm, dùng thuấn di lao vào.
- Lý Duy Nhất, chịu chết đi!
Văn Nhân Thính Hải lạnh lùng quát, toàn thân tỏa ra pháp khí, cùng với Ngu Huyền đánh ra Hi Nguyệt Trạc, đánh thẳng vào Lý Duy Nhất đang xông đến.
Đây là phương pháp đánh mà bọn họ đã thương nghị từ sớm!
Chỉ cần Lý Duy Nhất tiến vào đường hầm, sẽ dùng Hi Nguyệt Trạc lấy đi mạng của hắn.
Cuộc tấn công này đã kéo dài bốn đợt, nhưng Lý Duy Nhất vẫn luôn không xuất hiện. Ngu Huyền suy đoán hắn đang chữa thương, chỉ cần tiến vào trong bí cảnh, nhất định có thể ép Lý Duy Nhất phải lộ diện.
Mọi chuyện đều nằm trong dự tính của hắn.