Trận chiến đầu tiên (2)

Phía trước, kình khí ngọn lửa bá đạo mạnh mẽ, khí thế hừng hực ập tới, tỏa ra lực lượng căn nguyên của Vạn Tự Khí.

Lý Duy Nhất tung một chưởng ra, va chạm trực tiếp với Hi Nguyệt Trạc đang thức tỉnh căn nguyên. Lực lượng dời non lấp biển ập đến khiến thân thể hắn bay ngược về phía sau, rơi xuống bên ngoài đường hầm. Mỗi bước chân hắn lui lại đều đạp thành từng hố sâu trên mặt đất, liên tục lùi.

Một ý niệm xẹt qua trong lòng Lý Duy Nhất:

- Sau khi đạt đến Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng, độ cứng của áo giáp niệm lực đã tăng lên rất nhiều, ngay cả Vạn Tự Khí thức tỉnh căn nguyên cũng có thể chống đỡ được.

Ngay sau đó, hắn như một tia chớp lại xông vào đường hầm.

Cú va chạm vừa rồi khiến hai luồng năng lượng mạnh mẽ khuấy động khắp đường hầm.

Đừng nói là người Trường Sinh tam trọng, ngay cả Ngu Huyền và Văn Nhân Thính Hải cũng cảm thấy không chịu nổi, trong lòng hoảng hốt.

Tim Quỷ Trạch Bằng Cầm đập nhanh, sống lưng lạnh toát, cảm thấy có điềm chẳng lành:

- Không đúng! Với sức của năm người chúng ta kích hoạt Hi Nguyệt Trạc, đáng lẽ phải trực tiếp đánh nát thân thể Lý Duy Nhất mới phải. Vừa nãy, dường như hắn đã chống đỡ được trong nháy mắt, còn có lực lượng dội ngược lại lên người chúng ta.

Ngu Huyền hét lớn một tiếng, thi triển thân pháp điên cuồng lùi lại:

- Là ngũ trọng! Niệm lực của Lý Duy Nhất đã đạt đến Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng, mau, mau, mau lui...

- Bịch! Bịch...

Trong đường hầm xảy ra một trận kịch chiến, tiếng la hét xin nhận thua vang lên không ngớt.

Chỉ có Ngu Huyền và hai cao thủ Yêu tộc trốn thoát được ra ngoài.

- Ầm!

Văn Nhân Thính Hải bay ra từ đường hầm như một quả pháo, rớt thẳng xuống dòng sông ngầm. Thân thể hắn bị ngắn đi một khúc lớn, đứt lìa từ ngang hông trở xuống, chỉ còn lại nửa thân trên, máu nhuộm đỏ cả nước sông.

Hắn không phát ra tiếng kêu thảm thiết nào, bởi vì hắn vẫn chưa kịp cảm nhận được nỗi đau.

Đám cao thủ thuộc phe Ma Quốc đang canh giữ bên ngoài như Khúc Dao, Thường Ngọc Kiếm, Thiện Tiên Chí, Tề Kiếm Như, Tào Lâm đều kinh hãi tái mặt, lập tức khởi động trận pháp và chiến trận, bày thế như gặp đại địch.

Lúc này Văn Nhân Thính Hải mới nhận ra tình trạng cơ thể mình, mặt hắn trắng bệch, môi run rẩy, phát ra tiếng gào thét vì đau đớn.

Một lão nhân thuộc đội chấp pháp đến từ Ma Quốc vớt Văn Nhân Thính Hải từ dưới nước lên, lập tức phong lại vết thương ngang hông của hắn.

Sau khi kiểm tra, lão nhân nói:

- Có thể giữ được mạng sống! Nhưng... cơ thể thiếu quá nghiêm trọng, rất khó khôi phục lại như cũ, con đường võ đạo chắc chắn bị ảnh hưởng, không còn hy vọng đến Bỉ Ngạn.

Thương thế như vậy đối với môn sinh Thiên Tử có thiên tư ngút trời là đả kích khó chịu còn hơn cái chết, là từ đám mây rớt xuống đáy vực.

Ngu Huyền lách mình lùi vào trong chiến trận, đứng bên cạnh Khúc Dao, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cửa đường hầm:

- Niệm lực của Lý Duy Nhất đã đột phá đến ngũ trọng rồi!

Nghe được tin tức này, vẻ mặt tất cả người Trường Sinh thuộc phe Ma Quốc xung quanh đều hơi biến đổi. Ngay sau đó, bọn họ điều động toàn bộ lực lượng, chuẩn bị nghênh đón một trận ác chiến.

Dần dần, âm thanh trong đường hầm biến mất.

- Bùm bùm bùm!

Bốn người Trường Sinh của phe Ma Quốc bị lột sạch y phục, sau đó bị ném thẳng ra ngoài, rơi tõm xuống nước.

Nhìn cảnh này, nhữngngười Trường Sinh nữ như Khúc Dao và Tào Lâm âm thầm nín thở, ánh mắt tối sầm lại. Các nàng thầm cảm thấy may mắn vì không tham gia đợt tấn công vừa rồi.

Tên Lý Duy Nhất này quả nhiên nhạn bay qua cũng phải vặt lông.

Trong đường hầm vang lên giọng của Lý Duy Nhất:

- Bốn người bọn họ đã nhận thua! Các vị tiền bối đội chấp pháp, ta vẫn được tính là tuân thủ quy tắc chứ?

Yến Trì, cao thủ danh sách thứ nhất đến từ Khuyển tộc lạnh lùng lên tiếng nhắc nhở, trong giọng điệu mang theo vẻ uy hiếp:

- Lý Duy Nhất, Quỷ Trạch Bằng Cầm đâu? Hắn là tôn tử của Bằng Vương, ngươi đừng làm bậy.

Giọng Lý Duy Nhất truyền ra:

- Tôn tử của Phi Phượng là Ngốc Lỗ Vương Tử, Thái Tuế Địa Quân mà ta còn giết không tha, ta thèm để ý đến cái thân phận tôn tử của Bằng Vương ư? Chư vị, nếu sợ chết thì mau chóng nhận thua mà rút lui đi, quy tắc của Trường Sinh tranh độ có thể bảo vệ mạng sống của các ngươi trong ba năm. Nếu không, lỡ rơi vào tay Lý mỗ thì có oán báo oán, có thù báo thù.

Lý Duy Nhất không xông ra ngoài, hắn xách Quỷ Trạch Bằng Cầm đang bị xích linh quang trói chặt lên, cuốn lấy ba cái xác trong đường hầm, quay trở về Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.

Đường hầm nhỏ hẹp, thực lực cá nhân càng mạnh thì ưu thế càng lớn.

Nhưng nếu ở khu vực rộng rãi bên ngoài, bị Ngu Huyền, Văn Nhân Thính Hải và ba cao thủ Yêu tộc bao vây, ngay cả cao thủ đẳng cấp như Cổ Chân Tướng cũng sẽ bị hạ gục chỉ trong vài hiệp. Dù Lý Duy Nhất đã đột phá đến Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng thì đây cũng sẽ là một trận khổ chiến.

Đám người Ma Quốc đã bố trí trận pháp ở bên ngoài, còn có thêm mấy tòa chiến trận hợp kích, đây không phải là thứ có thể dùng sức một người để đánh xuyên qua.

Tuy nhiên, trải qua trận chiến này, đám người Trường Sinh thuộc phe Ma Quốc hẳn là không dám tùy tiện xông vào nữa, có thể yên ổn được một thời gian.

- Tông Châu, sách ngọc Huyện Kỳ Chi.

- Tông Châu, sách ngọc Huyện Bạch Thạch.

...

Lý Duy Nhất cầm một xấp sách ngọc, mở ra từng cuốn để xem.

Mỗi một tờ đều là sách ngọc lãnh địa của một huyện nằm ở Lang Độc Hoang Nguyên.

Nếu như đoạt được những sách ngọc này tại Lang Độc Hoang Nguyên, hoàn toàn có thể đổi với Thánh Triều để lấy về một khoản tiền lớn. Nhưng bây giờ, những sách ngọc này lại chẳng có chút tác dụng nào cả.

Nếu không phải là đoạt được ở trong khu vực tranh chấp thì chỉ có thể trả lại.

Sách ngọc của lãnh thổ sẽ không bị vô hiệu hóa, mà sẽ giao lại cho đám người Trường Sinh còn lại của phe Ma Quốc. Những người Trường Sinh còn sống sót phải đưa sách ngọc đến khu vực tranh chấp, tối thiểu phải ở đó một năm rưỡi.

Có thể nói rằng, Lý Duy Nhất càng đánh bại được nhiều người Trường Sinh của Ma Quốc, thì trong hai, ba năm tiếp theo, Thánh Triều, Đạo Cung và Dực Vương Triều là những thế lực có tranh chấp lãnh thổ với Ma Quốc, sẽ càng chiếm được nhiều ưu thế, càng dễ dàng giành lấy được sách ngọc lãnh thổ.

Tùy tiện vứt sách ngọc xuống mặt đất, Lý Duy Nhất lại bắt đầu nghiên cứu năm chiếc Ma Ẩn Nỗ vừa đoạt được.

Ngay từ đầu có bảy cái, lúc Ngu Huyền chạy trốn đã lấy đi hai cái.

- Thiên Tự Khí thất phẩm, hèn chi uy lực kinh người như vậy, Ma Quốc lần này đã dốc hết vốn liếng ra.

Lý Duy Nhất lại tiếp tục nghiên cứu mấy chục mũi tên nỏ vừa thu được.

Mỗi mũi tên nỏ dài chừng một thước.

Đầu và thân tên, cho đến cả phần lông ở đuôi đều được vẽ phù văn chỉ vàng dày đặc.

Lý Duy Nhất phân tích và nghiên cứu những phù văn này, phát hiện ra rằng việc luyện chế chúng không quá khó.

Ngược lại, mười mũi tên khảm Linh Tinh của Thập Tinh Bảo Cung rất khó luyện chế, dùng một cây là thiếu bớt một cây.

Vẫn còn dư lại hai mũi tên.

Từ đằng xa.

Đám người Tả Khâu Hồng Đình, Phó Nham Thủ, Mạnh Thủ Nghĩa, Thanh Tương, Mạnh Tư Tề, Mạnh Tư Hiền đều đang đả tọa chữa thương, khôi phục tu vi. Bọn họ hoàn toàn tin tưởng vào Lý Duy Nhất, dựa vào địa hình, một mình hắn có thể cản được cả đám cao thủ của phe Ma Quốc.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters