Ngự thú (1)

Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng như Lý Duy Nhất sở hữu chiến lực địch lại cường giả lục trọng.

Cho dù là trong đám người Trường Sinh đời thứ tám, hắn cũng đã được xem là ó thực lực từ trung thượng đẳng.

Quỷ Trạch Bằng Cầm ngã nhào trên đất, thân thể, đầu hổ, tóc xanh, hai sừng, hai bên sườn mọc một đôi cánh chim màu vàng sậm lớn. Đôi tay không lực lưỡng nhưng rất dài. Mười móng tay nhọn hoắt, tràn đầy sức mạnh.

Hắn bị vô số sợi dây xích linh quang quấn chặt lấy, chỉ có thể phủ phục dưới đất, mang thương tích cực kỳ nghiêm trọng, bất tỉnh không biết gì.

Trên thân thể hắn hội tụ đặc trưng của hai loài Cổ Tiên Cự Thú là Bạch Trạch và Đại Bằng.

Lý Duy Nhất lấy mấy quyển sách chuyên về thú văn như Bách Điểu Tập, Yêu Thú Lục ra khỏi Túi Càn Khôn, tìm những điển tịch có liên quan tới hậu duệ Cổ Tiên Cự Thú Đại Bằng rồi bắt đầu chăm chú đọc.

Sau đó, hắn chậm rãi đi về phía Quỷ Trạch Bằng Cầm.

Một tay hắn cầm một bộ điển tích đang mở, tay kia ngưng tụ linh quang, vẽ thú văn giữa không trung.

- Ngươi muốn làm gì hả?

Quỷ Trạch Bằng Cầm phát hiện không ổn, không dám giả ngất nữa, trợn tròn hai con mắt lên, lăn lộn về phía đằng xa.

Pháp khí trong cơ thể hắn đã bị phong ấn, nhưng chỉ dựa vào sức mạnh của thân thể cũng khiến dây xích linh quang bị giãy giụa tới mức lấp lánh sáng, phát ra tiếng loảng xoảng kịch liệt, muốn phá vây chạy trốn ra ngoài.

Quỷ Trạch Bằng Cầm có tu vi mạnh mẽ, có thể nghịch phạt Đại Trường Sinh ngũ trọng.

Mặt đất chấn động mạnh vì Quỷ Trạch Bằng Cầm lăn lộn.

Lý Duy Nhất tiến lên, dùng chân giẫm mạnh lên trên chiếc đầu hổ, nhấn nửa đầu lún vào mặt đất:

- Đừng sợ, nhanh lắm.

- Xoẹt!

Ngón tay Lý Duy Nhất chỉ xuống, đánh ra thú văn, khắc vào yêu hồn của Quỷ Trạch Bằng Cầm.

- Xoẹt!

Thú văn tiêu tán, hóa thành hạt sáng.

Khắc ấn thất bại.

Lý Duy Nhất bắt đầu phác họa lại:

- Không đúng sao? Đổi cái khác.

Quỷ Trạch Bằng Cầm phát ra gầm thét vang trời như hổ gầm:

- Gan ngươi to tày trời, muốn nô dịch tôn tử của Bằng Vương sao? Bằng Vương là một trong những Yêu Vương đứng đầu nhất của Hồng Hoang Yêu Nguyên, mà huyết mạch Đại Bằng Cổ Tiên của ta đã cô đọng đến năm phần trở lên, là kỳ tài ngút trời trong tộc, tương lai chắc chắn thành Yêu Vương. Ngươi sỉ nhục ta chính là sỉ nhục Bằng Vương!

- Vù!

Trên lông vũ của Quỷ Trạch Bằng Cầm lóe lên kim quang.

Kinh văn cổ xưa bùng nổ từ trong cơ thể hắn, kích hoạt lực lượng huyết mạch, biến về nguyên hình, thân thể nhanh chóng trở nên khổng lồ, không gian hơi vặn vẹo.

Một lát sau, chân thân của hắn hiện ra.

Lớn cỡ ngọn đồi, hoàn toàn bịt kín lối vào đường hầm, hai cánh dài đến hơn một trăm mét, lông vũ tỏa sáng rực rỡ, giống như đúc từ kim loại màu vàng sẫm.

Đầu hổ lớn như cung điện, hai sừng phát sáng lấp lánh, yêu khí lan tràn mấy chục dặm, khí tức cực kỳ mạnh mẽ.

Nhưng...

Không giãy đứt được xiềng xích linh quang trên người.

Xiềng xích linh quang trên người Quỷ Trạch Bằng Cầm cũng trở nên thô to theo, to bằng cái thùng nước, gắt gao khóa chặt hắn lại.

Quỷ Trạch Bằng Cầm quan sát bốn phía, tiếp đó hét lớn về phía lối vào, muốn để cường giả thế hệ trước của đội chấp pháp ở bên ngoài nghe thấy:

- Ta nhận thua! Bản tọa nhận thua rồi, rút khỏi Trường Sinh tranh độ.

Lý Duy Nhất nghiêm túc phác họa thú văn:

- Ngươi không phải người Trường Sinh! Ngươi tham gia chiến đấu với thân phận tọa kỵ, không có tư cách nhận thua.

Bên ngoài vang lên giọng của Ngu Huyền:

- Sư đệ, hãy tha cho Quỷ Trạch Bằng Cầm một con đường sống, điều kiện có thể bàn bạc.

Động ý niệm, Lý Duy Nhất mỉm cười đáp lại:

- Được! Giao sách ngọc Tuế Nguyệt Nữ Hoàng Quyền Trượng cho ta, ta sẽ thả hắn.

Ngọc Dao Tử từng nói với hắn, Ma Quốc sẽ lấy Tuế Nguyệt Nữ Hoàng Quyền Trượng ra làm tiền cược. Quyền trượng này có thể điều động lực lượng căn nguyên của Tuế Nguyệt.

Giọng Ngu Huyền rất chân thành:

- Rất xin lỗi, quyền trượng là trọng bảo, ta không biết sách ngọc đang ở trong tay ai.

- Vù!

Lý Duy Nhất lười quan tâm hắn, trong tay đánh ra thú văn thứ hai, tiến vào trong đầu Quỷ Trạch Bằng Cầm.

Ánh sáng bốn màu nhấp nháy bên ngoài đầu hổ, tiếp đó chìm vào trong, thành công khắc ấn lên yêu hồn.

Lý Duy Nhất mừng rỡ:

- Ây, thành công rồi!

Thu phục yêu thú cấp Trường Sinh cảnh, pháp ngự thú như vậy là một sự thử nghiệm hoàn toàn mới.

Vẻ mặt Quỷ Trạch Bằng Cầm sợ hãi, hoảng hốt hỏi:

- Không... Ta có huyết mạch Đại Bằng Cổ Tiên hộ thể, sao ngươi có thể nắm giữ thú văn thu phục được ta? Huyết mạch càng cao quý thì càng không thể bị khống chế.

Điển tịch trong Thần Võ Tháp của Lăng Tiêu Cung bao gồm mọi thứ, đừng nói là thú văn thu phục yêu thú Trường Sinh cảnh, ngay cả thú văn thu phục Yêu Vương của một số chủng tộc cũng có trong tháp.

- Vù!

- Rào rào!

Từng thú văn hạ xuống, đánh vào yêu hồn của Quỷ Trạch Bằng Cầm, hình thành một thiên kinh văn hoàn toàn bao trùm lấy yêu hồn.

Ban đầu, Quỷ Trạch Bằng Cầm còn muốn phản kháng, nhưng bị linh quang phát ra từ mi tâm của Lý Duy Nhất gắt gao trấn áp.

Dần dần, ánh mắt hắn đờ đẫn, triệt để nhận mệnh:

- Lý Duy Nhất, bàn điều kiện đi, ta phải làm thế nào mới chuộc lại được chính mình? Chúng ta không có thù oán cá nhân, ta vì tài nguyên của Ma Quốc và Dữ Thiên Yêu Hậu nên mới tham gia Trường Sinh tranh độ của Nhân tộc các ngươi.

- Không có thù oán cá nhân? Dọc đường đi, chính ngươi là kẻ đuổi giết tàn nhẫn nhất, năng lực theo dõi mạnh nhất. Nếu ta rơi vào tay các ngươi thì kết cục sẽ ra sao? Hơn nữa, đã trở thành tù nhân rồi mà còn dám gọi thẳng tên ta?

Lý Duy Nhất tung một cước đá vào đầu Quỷ Trạch Bằng Cầm.

Đầu của gia hỏa này quá lớn, đầy lông lá, đá trúng hệt như đá vào bụi cỏ.

Thế là, Lý Duy Nhất phát ra niệm lực, lấy lực lượng thú văn khống chế yêu hồn của Quỷ Trạch Bằng Cầm.

- Vù!

Trên người Quỷ Trạch Bằng Cầm lóe lên ánh sáng, một lần nữa biến thành hình dáng đầu hổ thân người cánh đại bàng, nằm trên mặt đất. Mắt hổ như chuông đồng, ánh mắt tràn đầy lệ khí.

Sau khi đối diện với Lý Duy Nhất một lát, ánh mắt hắn dần trở nên dịu lại:

- Lý đại nhân, ngươi không giết ta, có thể thấy ta vẫn còn giá trị lợi dụng, bàn bạc một chút nhé?

Tu vi của Quỷ Trạch Bằng Cầm cường đại, nếu không phải bị kẹt trong đường hầm, Lý Duy Nhất rất khó bắt được hắn. Cường giả cỡ này tự nhiên có vốn liếng kiêu ngạo.

- Bàn cái gì? Ra ngoài cửa đường hầm canh gác đi, dám bỏ trốn là ta bóp nát yêu hồn của ngươi.

Lý Duy Nhất chuẩn bị thăm dò Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, lại sợ rơi vào nguy hiểm, nên mới thu phục Quỷ Trạch Bằng Cầm làm việc cho mình.

Một tiếng rào rào vang lên, xiềng xích linh quang tiêu tán.

Quỷ Trạch Bằng Cầm bò dậy từ dưới đất, phát hiện phong ấn trong cơ thể đã biến mất, vì vậy chọn cách tạm thời nhẫn nhịn, khép hai cánh lại, đi vào trong đường hầm, âm thầm an dưỡng thương thế.

Chờ thương thế khỏi hẳn, hắn sẽ tìm cơ hội hại chết Lý Duy Nhất.

Không thể hành động thiếu suy nghĩ, phải nắm chắc mười phần mới được. Yêu hồn đã bị gieo thú văn, đối phương muốn giết hắn quả thực quá dễ dàng.

Lý Duy Nhất cũng đi vào đường hầm, phác họa trận văn, hỏi:

- Phe Ma Quốc đã chuẩn bị những thủ đoạn nào mà ta chưa biết?

Quỷ Trạch Bằng Cầm đứng trong bóng tối đằng xa, cố làm ra vẻ thành thật, chân thành nói:

- Những thủ đoạn bọn họ có thể dùng thì đã dùng từ lâu rồi, làm gì còn thứ gì mà ngươi không biết?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters