Ngự thú (2)

Lý Duy Nhất nói:

- Không nói cũng không sao, ta có thể sưu hồn.

Trong lòng Quỷ Trạch Bằng Cầm không ngừng chửi thầm, vỗ trán, vội vàng nói:

- Ta nhớ ra rồi! Bọn họ chuẩn bị Kiếm Hà Vân Long Trận, do hai mươi tám cao thủ dùng kiếm cấp bậc người Trường Sinh kích hoạt, nghe nói có thể dễ dàng chém giết võ tu Trường Sinh cảnh lục trọng.

- Hai mươi tám cao thủ, hai mươi tám thanh phi kiếm, dùng chiến trận kết hợp lực lượng lại với nhau, từng thanh kiếm giống như dòng sông, hóa thành vân long xuyên thấu vào đây, các ngươi tuyệt đối không cản nổi.

- Có điều, luyện chế chiến trận cần ít nhất một tháng.

- Trước đó, Thánh Linh Niệm Sư của phe Ma Quốc còn phải bố trí đại trận phòng ngự cố thủ lối ra, cùng với trận pháp công kích ở bên ngoài trước. Lấy tu vi Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng hiện tại của Lý đại nhân, chắc hẳn có thể nghĩ ra đối sách.

Khi nói câu cuối cùng, trong lòng Quỷ Trạch Bằng Cầm lạnh lùng cười, căn bản không tin Lý Duy Nhất có thể cản được thế trận công phạt mạnh mẽ như vậy.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Còn gì nữa không?

Quỷ Trạch Bằng Cầm đáp:

- Hết rồi!

Lý Duy Nhất nhìn hắn với ánh mắt xấu xa, hỏi:

- Còn Thân Độ Đan thì sao?

Quỷ Trạch Bằng Cầm khó có thể che giấu vẻ kinh ngạc trong mắt.

Hắn chỉ mới biết tin tức về Thân Độ Đan vào ngày hôm nay. Trước đó, Ngu Huyền dùng đan dược này để khích lệ vài cường giả hàng đầu đi tấn công Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.

- Nói dối là phải trả giá. Quỳ xuống!

Giọng nói của Lý Duy Nhất rất bình tĩnh, ngón tay cách không ấn một cái, dẫn động thú văn trong cơ thể Quỷ Trạch Bằng Cầm.

Bùm một tiếng, Quỷ Trạch Bằng Cầm nặng nề quỳ rạp xuống đất, tức giận không chịu nổi gầm nhẹ một tiếng:

- Ta là tôn tử của Bằng Vương, mang huyết mạch Đại Bằng cao quý, có thể giết nhưng không thể nhục.

Ánh mắt Lý Duy Nhất nghiêm túc:

- Ngươi nói nghiêm túc chứ?

Trong lòng Quỷ Trạch Bằng Cầm run rẩy, nghĩ đến Xích Nguyên bị bắn chết và Ngốc Lỗ Vương Tử bị chém rơi đầu, hắn thầm hít sâu một hơi, thay đổi giọng điệu:

- Lý đại nhân là hạng nhất Địa Bảng, ngôi sao mới chói lọi nhất của Nhân tộc ngàn năm qua, thần phục ngươi cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ. Vừa rồi, giọng điệu của ta có hơi nặng nề.

Gia hỏa này ngược lại cũng biết cương nhu đúng lúc!

Lý Duy Nhất tiếp tục khắc họa trận văn, hỏi:

- Ma Quốc có biết bí cảnh này là nơi nào không?

Quỷ Trạch Bằng Cầm đáp:

- Chuyện này thì bọn họ thật sự không biết.

Lý Duy Nhất dò hỏi thêm nhiều tin tức.

Một ngày sau.

Đám người Phó Nham Thủ và Mạnh Thủ Nghĩa đã khỏi hẳn vết thương, khôi phục lại trạng thái đỉnh phong.

Tại cửa đường hầm, Lý Duy Nhất bàn bạc với bọn họ, đưa ra đề nghị:

- Hiện tại Ma Quốc vẫn chưa hoàn toàn bố trí xong trận pháp phòng ngự và trận pháp công kích. Lấy thực lực của chúng ta, hoàn toàn có thể chủ động đánh ra ngoài, giáng cho bọn họ một đòn nặng nề.

Mạnh Thủ Nghĩa nhíu mày, nhẹ nhàng xua tay:

- Không ổn! Chiến trận hợp kích của phe Ma Quốc rất lợi hại. Dù cho Duy Nhất huynh đã đột phá đến Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng, lỗ mãng xông ra ngoài thì e rằng cũng sẽ chịu thiệt thòi lớn.

Thanh Tương nói tiếp:

- Phe Ma Quốc người đông thế mạnh, nếu họ nhân lúc chúng ta đánh ra ngoài mà xông vào Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa thì đúng là vì chuyện nhỏ để mất việc lớn. Tại sao phải mạo hiểm như vậy?

Lý Duy Nhất lập tức kể ra tin tức về Kiếm Hà Vân Long Trận và Thân Độ Đan.

Vẻ mặt mấy người của Tông Thánh Học Hải quả nhiên trở nên nghiêm túc. Bọn họ truyền âm cho nhau, bí mật bàn bạc.

Cuối cùng, Mạnh Thủ Nghĩa nói:

- Về Kiếm Hà Vân Long Trận, lấy Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận của Duy Nhất huynh và sự giúp sức của chúng ta, hoàn toàn có thể đối phó. Bọn họ muốn luyện chế trận pháp và diễn luyện trận pháp, tuyệt đối không thể hoàn thành trong thời gian ngắn.

- Còn về Thân Độ Đan, quả thực là một đòn sát thủ. Nhưng bọn họ phải đợi đến một năm sau mới có thể đột phá, không cần gấp gáp như vậy.

Thần quang trong hai mắt Tả Khâu Hồng Đình thu liễm lại:

- Thế lực của Ma Quốc ở Độ Ách Quan rất lớn, hoàn toàn có thể mượn nhờ trận pháp thời gian của Độ Ách Quan. Tối đa ba tháng, đám người Cổ Chân Tướng, Thiện Tiên Chí, Thần Tịch sẽ có thể phá cảnh đến Trường Sinh cảnh ngũ trọng. Có bọn họ dẫn đầu, muốn bảo vệ đường hầm khó như lên trời.

Trải qua một hồi khuyên can hết lời, mấy người của Tông Thánh Học Hải vẫn không muốn mạo hiểm.

- Duy Nhất huynh, Hồng Đình cô nương, chắc các ngươi đã thăm dò Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa từ trước rồi nhỉ? Nếu đã đến đây, chúng ta chuẩn bị đi sâu vào trong xem sao, tìm kiếm di tích Tông Thánh. Mạnh Tư Tề và Mạnh Tư Hiền sẽ ở lại, giúp các ngươi trấn thủ lối vào.

Mạnh Thủ Nghĩa nhìn về phía hai cường giả dòng chính Mạnh gia.

Mạnh Tư Tề và Mạnh Tư Hiền tiến lên hành lễ:

- Hai huynh đệ chúng ta vô cùng khâm phục Nam Long, xin nghe theo phân phó.

Sau khi cáo từ.

Mạnh Thủ Nghĩa, Thanh Tương, Phó Nham Thủ đi về phía sâu trong bí cảnh tràn ngập những ngọn núi đá màu vàng nâu. Rất nhanh, bóng dáng của bọn họ đã biến mất giữa những rặng núi.

Quỷ Trạch Bằng Cầm đứng trong đường hầm, lạnh lùng cười.

Hắn biết rõ Lý Duy Nhất và Tông Thánh Học Hải không đồng lòng, mỗi bên đều có suy nghĩ và mưu tính riêng.

Tả Khâu Hồng Đình đi đến bên cạnh Lý Duy Nhất, khẽ thở dài một tiếng, truyền âm:

- Mục đích của Tông Thánh Học Hải là tìm được vị trí của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, mục đích này đã đạt được rồi.

- Đứng trên góc độ của bọn họ, bọn họ hy vọng phe Ma Quốc đánh vào, loại bỏ ngươi. Như vậy, sự Siêu Nhiên của Tông Thánh Học Hải, thậm chí là Học Hải Đế Niệm, sẽ có thể thuận thế tiến vào thăm dò.

- Bây giờ ngươi chặn ở lối vào, những nhân vật thế hệ trước lại kiềm chế lẫn nhau, không tiện trực tiếp can thiệp Trường Sinh tranh độ nên căn bản không thể vào được.

- Trước mắt mà nói, đám người Mạnh Thủ Nghĩa sở dĩ vẫn hợp tác với ngươi chẳng qua là vì hai nguyên nhân. Thứ nhất, bọn họ muốn tranh thủ tìm kiếm cơ duyên trước khi người Trường Sinh của phe Ma Quốc và cường giả thế hệ trước tiến vào.

- Thứ hai, bọn họ không cam tâm cứ thế bị loại. Vừa muốn cơ duyên, lại vừa muốn tiếp tục Trường Sinh tranh độ.

- Ngươi muốn bọn họ mạo hiểm đánh ra ngoài cùng ngươi, việc này hoàn toàn không phù hợp với lợi ích của bọn họ. Ba tháng, đủ để bọn họ tìm kiếm Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa một lượt trước đã.

Tất nhiên Lý Duy Nhất cũng có thể nghĩ đến những điều này. Không có bằng hữu mãi mãi, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.

- Ba tháng sau, có lẽ bọn họ sẽ chủ động liên thủ với ta đánh ra ngoài. Sau khi ra ngoài, bọn họ sẽ trực tiếp rời đi. Hồng Đình, ngươi đã thăm dò xong tầng thứ nhất của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa chưa?

Tả Khâu Hồng Đình nhìn ra xa, nhìn ánh sáng vàng ấm áp trôi nổi trên bầu trời:

- Ngoài vài khu vực có tàn trận cổ xưa không dám đến gần, những nơi khác đều đã thăm dò sơ rồi. Nhưng nếu ngươi muốn nói tìm kiếm chi tiết từng chỗ một thì không thể nào, bay về phía trước ngàn dặm mới có thể nhìn thấy đường biên. Rộng lớn như vậy, không bỏ ra mấy chục năm thì không thể đi hết được.

- Mười vạn năm trôi qua, các loại đan dược, sách, bảo vật đều đã mục nát, thu hoạch chẳng được bao nhiêu. Nhưng... ta phát hiện ra một chuyện quỷ dị...

- Pháp khí thiên địa ở đây vô cùng nồng đậm, nhưng quỷ dị ở chỗ, tinh dược ngàn năm lại cực kỳ hiếm thấy.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters