Cơ duyên

Lý Duy Nhất nói:

- Vậy sao? Vậy thì quả thực không bình thường. Phong kín mười vạn năm, có thảm thực vật sinh trưởng, cũng có di tích dược viên, đừng nói là tinh dược ngàn năm, mọc ra một nhóm đế dược cũng chẳng phải chuyện gì kỳ lạ. Khí linh trong Tàn Đăng kia của ngươi có kiến giải gì về chuyện này không?

Tả Khâu Hồng Đình đáp:

- Ngài ấy á? Không phải ta muốn trao đổi là nói chuyện được, phần lớn thời gian ngài ấy đều chìm trong giấc ngủ say để chữa thương, thời gian tỉnh táo cực kỳ ít.

Hiểu rồi, xác suất cao là giống với Muộn Hồ Lô.

Lý Duy Nhất nhìn Mạnh Tư Tề và Mạnh Tư Hiền, lại nhìn về phía lối vào đường hầm, bắt đầu cảm thấy đau đầu. Nếu không nghĩ cách chặn đường hầm thì căn bản không có cách nào rời khỏi.

Hắn cũng muốn đi thăm dò Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, thậm chí muốn mạo hiểm đến tầng thứ hai một chuyến.

Những bảo vật như Kim Cốt Kinh và Kim Thánh Cốt Thiên, nếu hắn không lấy thì tương lai hơn phân nửa sẽ rơi vào tay cường giả thế hệ trước của Tông Thánh Học Hải.

Nếu muốn tu luyện Ngũ Hành Thiên Đan, trùng kích Bỉ Ngạn cảnh thì Kim Cốt Kinh lại càng không thể thiếu.

Đây là cây cầu nối quan trọng để câu thông với pháp tắc thuộc hành Kim.

Lý Duy Nhất đưa ra quyết định này:

- Phải tiến vào Thời Gian Chi Kiển, nhanh chóng luyện chế Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận đến giai đoạn thứ tư.

Mỗi giai đoạn của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận là một ngàn sáu trăm trận văn.

Giai đoạn thứ ba và giai đoạn thứ tư đều là trận văn Linh Trận trung phẩm, hắn từng học với Linh Vị sư phụ. Có khó khăn, nhưng hắn đã đạt đến Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng, có thể từng bước tiến lên phía trước.

Một khi luyện thành, sẽ có sáu ngàn bốn trăm cái trận văn. Dưới Trường Sinh cảnh thất trọng, người có thể khiến Lý Duy Nhất kiêng kỵ không còn nhiều!

Trang Sư Nghiêm từng nói, người Trường Sinh đời thứ tám bước vào lục trọng không vượt quá bốn mươi người. Chỉ có những người này mới có thể áp chế Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận giai đoạn thứ tư một bậc.

- Vút! Vút...

Tám lá trận kỳ bay ra từ mi tâm của Lý Duy Nhất, bố trí thành một tòa trận pháp ở cửa đường hầm.

Trước khi đi vào trận pháp, Lý Duy Nhất truyền thú văn khống chế Quỷ Trạch Bằng Cầm cho Tả Khâu Hồng Đình:

- Nếu hắn có dị tâm hãy trực tiếp đánh chết. Ngoài ra, trên người ta quả thực có một số bí mật, tương lai sẽ nói cho ngươi biết, bây giờ thì chưa được. Thất Phượng đang âm thầm bám theo ba người của Tông Thánh Học Hải, một khi có tình huống gì, nó sẽ quay lại bẩm báo cho ngươi. Nhiệm vụ trấn thủ đường hầm tạm thời giao cho ngươi!

...

Bảy ngày sau.

Bên ngoài đường hầm.

Cường giả Yêu tộc Trường Sinh cảnh của phe Ma Quốc hóa thành bản thể khổng lồ đào rỗng mặt đất, tạo thành một hang động rộng lớn chạy thẳng xuống dưới.

Trên vách đá của hang động, Vân Chu và Uyên Chu triệu hồi đại quân trùng tộc tới, không ngừng mở rộng.

Tình hình dưới lòng đất được chiếu lên Tinh Thiên Kính, thu hút sự chú ý của tu giả các phương.

Ngay cả một số nhân vật cấp Siêu Nhiên cũng đích thân giá lâm, nghiên cứu các tầng đất và hoàn cảnh xung quanh.

Ma Quốc lấy đường hầm hình dạng vết nứt làm trung tâm, bố trí ra ba khốn trận phòng ngự cấp Linh Trận trung phẩm và một tòa đại trận công kích, ngăn Lý Duy Nhất cùng võ tu của Tông Thánh Học Hải đánh ngược ra từ bên trong.

Ngu Huyền đứng bên bờ sông ngầm, vẻ mặt thâm thúy. Lý Duy Nhất khó đối phó hơn trong tưởng tượng của tất cả mọi người, nay Văn Nhân Thính Hải bị thương nặng, toàn bộ áp lực đều đổ dồn lên người hắn.

Một người Trường Sinh tứ trọng của phe Ma Quốc bước nhanh tới bẩm báo:

- Tầng nham thạch dưới lòng đất xung quanh vô cùng kiên cố, là khoáng mạch kim loại cỡ lớn, càng đào xuống dưới thì độ cứng càng cao, hơn nữa còn xuất hiện phản ứng không gian, quả thực chính là bí cảnh không thể nghi ngờ. Muốn đánh vào từ chỗ khác, lấy tu vi Trường Sinh cảnh thì chắc chắn không làm được.

Ngu Huyền hỏi:

- Đã tìm thấy đường biên chưa?

Người Trường Sinh kia đáp:

- Chưa. Địa hình dưới lòng đất rất phức tạp, vẫn đang tiến xa hơn để thăm dò, trước mắt cũng chưa tìm thấy lối vào khác.

Khúc Dao đi tới:

- Lý Duy Nhất không trực tiếp trốn đi, đủ để chứng minh trong bí cảnh này, nơi đây rất có thể là lối ra vào duy nhất. Trận pháp phòng ngự và trận pháp công kích đã bố trí ổn thỏa, sẽ sắp xếp mười vị Thánh Linh Niệm Sư luân phiên trấn thủ, cộng thêm có trên trăm cường giả cấp bậc người Trường Sinh các phương tọa trấn. Cho dù đám người Lý Duy Nhất, Phó Nham Thủ, Mạnh Thủ Nghĩa có cùng nhau đánh ra thì cũng đừng hòng phá trận.

- Vậy nơi này giao cho ngươi! Thân Độ Đan đã được đưa tới, ta, Thiện đại sư, Thần Tịch, Tào Lâm phải đến trận pháp thời gian của Độ Ách Quan để trùng kích cảnh giới, một khi đột phá đến ngũ trọng thì Lý Duy Nhất đừng mơ cản được chúng ta nữa.

Ngu Huyền suy nghĩ một lúc, hỏi:

- Kiếm Hà Vân Long Trận cần thời gian bao lâu mới có thể bố trí thành công?

Khúc Dao đáp:

- Một tháng luyện chế trận pháp, một tháng huấn luyện hợp kích, hai tháng là đủ.

...

Bên ngoài trôi qua nửa tháng.

Bên trong Thời Gian Chi Kiển đã qua gần nửa năm.

Sau khi đột phá đến Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng, tỷ lệ thời gian của Thời Gian Chi Kiển đã đạt tới một trên mười một.

Trận văn giai đoạn thứ tư của Phong Hỏa Lôi Điện khắc họa chậm chạp, Lý Duy Nhất chỉ mới hoàn thành một phần tư, vừa luyện chế thành công bốn trăm trận văn thuộc tính điện quen thuộc và đơn giản nhất.

Trong nửa năm ở Thời Gian Chi Kiển, Lý Duy Nhất không chỉ nghiên cứu trận pháp, pháp khí trong cơ thể cũng vận chuyển không ngừng.

Dưới sự gia trì của Thân Độ Đan, Trường Sinh Tỏa thứ tư là Bạch Hổ Tỏa đã bị mài mòn hơn một nửa, xuất hiện vết nứt đầu tiên.

Đan này quả thực kỳ diệu.

Ban đầu, Ngọc Cảnh Huyền nói với hắn là ba viên Thân Độ Đan của Ngọc Hành Tiên Triều đã lưu trữ quá lâu, không chắc còn hiệu quả hay không, trong lòng Lý Duy Nhất cũng không nắm chắc.

Xem tình huống hiện tại, cho dù tinh hoa đan dược có thất thoát, một năm sau cũng nhất định có thể phá vỡ Bạch Hổ Tỏa.

Ở trong Thời Gian Chi Kiển thì chỉ cần một tháng.

- Xoẹt!

Thất Phượng hiện ra từ trạng thái tàng hình, nói nhỏ câu gì đó bên tai Tả Khâu Hồng Đình.

Tả Khâu Hồng Đình bước về phía tám lá trận kỳ, chưởng ấn vỗ nhẹ lên màn trận.

Một lát sau, Lý Duy Nhất đi ra từ trong trận.

Tả Khâu Hồng Đình truyền âm nói:

- Thất Phượng bảo, ba người của Tông Thánh Học Hải có phát hiện lớn. Ở rìa một khu vực tàn trận, họ tìm được một cây tinh dược tám ngàn năm, dưới mặt đất còn bốc lên Thanh Vân Khí.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Thất Phượng.

Thất Phượng nói:

- Ta thề, thật sự là tinh dược tám ngàn năm, sao ta có thể ngửi sai mùi được? Là Dược Vương Ngọc Phong tìm thấy, mũi của nó thính như Nhị Phượng vậy. Lý lão đại, chúng ta bỏ lỡ cơ duyên lớn rồi!

- Bọn họ về rồi!

Lý Duy Nhất nhìn về phía ba bóng người đang bay giữa không trung đằng xa.

Mạnh Thủ Nghĩa cầm tinh dược tám ngàn năm trên tay, mặt mày hớn hở:

- Duy Nhất huynh, nơi đây tuyệt đối là Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa không thể sai được, xem chúng ta hái được thứ gì này? Chỉ ở ngay khu vực rìa của mảnh tàn trận mà đã hái được bảo vật thế này, giá trị vượt quá một ngàn viên Linh Tinh. Chuyến này đi không uổng công, đã không uổng công rồi.

Thanh Tương nói:

- Chúng ta muốn đi sâu vào trong, nhưng trận thế ở đó vô cùng kỳ quái, khá là nguy hiểm. Có lẽ, lấy tạo nghệ trận pháp của ngươi có thể giúp chúng ta một tay.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nơi đó không chỉ có tinh dược ngàn năm chứ?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters