Phó Nham Thủ nghiêm trang gật nhẹ đầu:
- Dưới lòng đất có Thanh Vân Tiên Khí mỏng manh của Tông Thánh tuôn ra! Cho dù rất mong manh nhưng đối với võ tu Trường Sinh cảnh mà nói cũng mang lại lợi ích vô cùng.
Lý Duy Nhất ra chiều suy nghĩ, hỏi:
- Rất có thể dưới mặt đất cất giấu trọng bảo, tin tức như thế mà các ngươi cũng chịu nói cho ta biết sao?
Thanh Tương cười nói:
- Thất Phượng chắc đã bám theo chúng ta suốt dọc đường nhỉ? Chúng ta không nói thì ngươi sẽ không biết sao? Cơ duyên hiện tại chúng ta đoạt được thuộc về chính chúng ta. Đợi tương lai nhân vật thế hệ trước đi vào thì làm gì còn phần của chúng ta nữa?
Mạnh Thủ Nghĩa nói:
- Chúng ta chỉ có một yêu cầu, nếu dưới lòng đất có loại bảo vật truyền thừa như Địa Thư thì phải thuộc về chúng ta. Những thứ còn lại phân chia theo công sức.
Lý Duy Nhất rất thích nhìn thấy dáng vẻ bận tâm của bọn họ như thế.
Chỉ cần bọn họ bận tâm tới cơ duyên trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, thì mọi người vẫn còn có thể tiếp tục liên thủ đối phó với người Trường Sinh của phe Ma Quốc.
- Tốt thôi, nhưng các ngươi phải giúp ta đánh người Trường Sinh đời thứ chín của Ma Quốc trước mới được. Ta đoán bọn họ sẽ phát động tổng công kích vào hai tháng nữa.
Lý Duy Nhất thấy sắc mặt ba người bọn họ thay đổi, thế là lại nói:
- Thực ra, ta còn có một nơi cơ duyên lớn hơn! Chỉ cần các ngươi hợp tác với ta thì ta sẵn sàng chia sẻ.
Vẻ mặt Tả Khâu Hồng Đình biến đổi, nhìn về phía Lý Duy Nhất.
Nàng biết Lý Duy Nhất đang ám chỉ tầng thứ hai. Lối vào tầng thứ hai đã bị nàng giấu đi rồi, ba người của Tông Thánh Học Hải không thể nào tìm ra trong khoảng thời gian ngắn như vậy.
Năm cao thủ của Tông Thánh Học Hải, người nào cũng có thực lực mạnh mẽ. Dưới tình huống bọn họ liên thủ, dù cho Lý Duy Nhất có đột phá đến Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng thì cũng phải e dè ba phần.
Trùng hợp thay, lợi ích của đôi bên hiện tại lại xuất hiện xung đột. Những người bạn đồng hành từng cùng Lý Duy Nhất trốn chạy bảy vạn dặm, vào sinh ra tử, giờ đã biến thành biến số có thể khiến Lý Duy Nhất xôi hỏng bỏng không bất cứ lúc nào.
Giờ phút này, mọi người vẫn có thể thân thiện đứng cùng nhau. Thứ nhất là vì cơ duyên hấp dẫn. Thứ hai là, Tông Thánh Học Hải cũng không muốn tùy tiện đắc tội với Ngọc Dao Tử và Thiền Hải Quan Vụ đứng sau lưng Lý Duy Nhất. Thứ ba chính là, thực lực của Lý Duy Nhất đã tiến bộ vượt bậc, có thể áp chế bọn họ một đầu.
Chính vì vậy, Lý Duy Nhất mới tung ra “cơ duyên lớn hơn” để ổn định bọn họ, khơi dậy dã tâm của bọn họ, đồng thời trói buộc bọn họ lại.
Lo lắng bọn họ không tin, Lý Duy Nhất mở miệng niệm mấy chục chữ của Kim Thánh Cốt Thiên đã ghi nhớ từ trước, vừa huyền ảo cao thâm lại vừa như châu ngọc.
- Ngũ Hải cảnh, Đạo Chủng cảnh đều có tu luyện thân thể, tại sao con đường tu luyện thân thể của Trường Sinh cảnh lại đột ngột dừng? Chư vị đều là kỳ tài ngàn năm có một, không thấy tò mò chút nào sao?
Lý Duy Nhất chém đinh chặt sắt, tự hỏi tự trả lời:
- Bởi vì mười vạn năm trước, khi Đan Đạo Đại Hành, Kim Thánh Cốt Thiên được nghiên cứu ra căn bản chưa kịp truyền bá thì đã bị lưu lạc tại nơi này.
- Ta mang đại khí vận, trước đây may mắn thu được vài thiên trong đó. Sau khi quan sát nghiên cứu, quả thực vô cùng thán phục. Hiện nay tu vi đã tăng mạnh, ta chuẩn bị đi sâu vào mảnh bảo địa cơ duyên kia.
- Thanh Tương cô nương, ngươi đọc rộng hiểu nhiều, kiến thức phi phàm, pháp tu luyện kim cốt lại do lệnh tổ Tông Thánh tiền bối cùng những người khác khai phá ra, trong Thanh gia có ghi chép gì liên quan không? Đoạn ta vừa đọc tuyệt đối không phải thuận miệng bịa ra.
Thanh Tương có thân hình gầy gò thanh tú, vẻ mặt vô cùng cẩn trọng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất:
- KhắcTrường Sinh kinh văn lên kim cốt để tiến hành tu luyện thân thể sâu hơn. Phương pháp này quả thực thường nghe một vài lão nhân trong tộc nhắc tới, nhưng bọn họ nghiên cứu và thử nghiệm nhiều lần, cuối cùng đều thất bại. Thậm chí có người còn vì thế mà tàn tật suốt đời.
Thấy thái độ của Thanh Tương như vậy, Mạnh Thủ Nghĩa liền biết, xác suất cao là thế gian này thật sự có Kim Thánh Cốt Thiên đã thất truyền.
Trong lòng hắn chợt hiểu ra:
- Ta hiểu rồi! Thảo nào chiến lực cùng cảnh giới của ngươi có thể áp chế người cửu tuyền vô khuyết một bậc.
Lý Duy Nhất ngạo nghễ ưỡn ngực, tỏ vẻ không để ý, nói:
- Lấy thiên tư tài tình của Mạnh huynh, nếu tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên, dưới sự gia trì của lực lượng thân thể mà giao phong cùng cảnh giới với Cổ Chân Tướng, cho dù hắn có thể đánh bại ngươi thì cũng phải trả giá không nhỏ.
Cách nói này rất khiêm tốn, nhưng lại kích phát ngọn lửa và đấu chí trong lòng Mạnh Thủ Nghĩa.
Trên chiến trường Bắc Hồ của Yết Bảng Thịnh Hội, Mạnh Thủ Nghĩa dốc toàn bộ sức lực cũng không thể làm Cổ Chân Tướng bị thương mảy may.
Đối với kỳ tài ngút trời như hắn mà nói, đây có thể gọi là thất bại lớn nhất đời người. Sao có thể không muốn lấy lại thể diện chứ?
Tả Khâu Hồng Đình thật sự muốn trừng mắt lườm Lý Duy Nhất.
Người khác không biết chứ nàng quá rành. Gia hỏa này hoàn toàn là lần đầu tiên vào Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, cái gọi là Kim Thánh Cốt Thiên tuyệt đối là do hắn bịa ra, vậy mà có thể lừa được mấy thiên chi kiêu tử có tâm trí tuyệt đỉnh của Tông Thánh Học Hải.
Lý Duy Nhất rèn sắt khi còn nóng, lại nói:
- Ngoài Kim Thánh Cốt Thiên, ở đó còn có một tòa trận thế trường tồn không dứt. Lấy trận thế luyện chế đan dược, chứa trong từng chiếc đan lô. Đan dược luyện chế trong mười vạn năm, chư vị có thể tưởng tượng được không? Nói không chừng là Tiên Đan, ăn một viên liền có thể tẩy tủy phạt mao, trực tiếp lột xác thành Ấu Tiên, quét ngang mọi kẻ địch cùng cảnh giới. Hoặc trong vài ngày có thể lên tới Bỉ Ngạn, tiếu ngạo thiên hạ.
Trong đường hầm đằng xa, Quỷ Trạch Bằng Cầm vốn nghe rất chăm chú, cơ thể rướn về phía trước, ánh mắt rực lửa, động lòng không thôi.
Nhưng khi hai chữ Tiên Đan vừa bật ra, hắn lập tức thu liễm dáng vẻ si mê, chuyển sang lạnh lùng cười, cảm thấy Lý Duy Nhất đang nói vớ vẩn. Mục đích của Lý Duy Nhất hẳn là muốn lợi dụng mấy người Tông Thánh Học Hải, trói bọn họ lên chiến xa của mình.
Thủ đoạn vụng về.
Ngay cả Tả Khâu Hồng Đình cũng cảm thấy Lý Duy Nhất chém gió quá đà, muốn ngăn cản nhưng đã không kịp.
Đám người Phó Nham Thủ, Mạnh Thủ Nghĩa tự nhiên cũng không tin, trên mặt nở nụ cười biết nhưng không nói toạc ra.
Phó Nham Thủ đi thẳng vào vấn đề:
- Lý huynh, ta nói thật với ngươi. Trong ba tháng tới, chúng ta có thể tiếp tục chân thành hợp tác với ngươi, ngăn cản người Trường Sinh của phe Ma Quốc. Nhưng giống như ngươi đã nói, Ma Quốc đang nắm giữ Thân Độ Đan, một khi những người như Cổ Chân Tướng, Thiện Tiên Chí, Ngu Huyền bước vào ngũ trọng thì chúng ta căn bản không cản nổi. Không phải không muốn giúp, cũng không phải không muốn kết giao bằng hữu với ngươi, mà là thật sự năng lực có hạn.