Mạnh Thủ Nghĩa bổ sung:
- Lấy tu vi Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng của ngươi, chiến lực sau khi võ niệm kết hợp có thể đọ sức một trận với môn sinh Thiên Tử bình thường đã bước vào ngũ trọng. Nhưng bốn người Cổ Chân Tướng, Thiện Tiên Chí, Ngu Huyền, Thần Tịch, có ai là kẻ tầm thường? Họ đột phá đại cảnh giới, sau khi đối phó ngươi xong, bọn họ sẽ đi nghịch phạt người Trường Sinh đời thứ tám.
Lý Duy Nhất tất nhiên có thể hiểu:
- Chưa chắc Ma Quốc đã luyện chế ra được nhiều viên Thân Độ Đan.
- Ta có cách kiểm chứng số lượng Thân Độ Đan.
Tả Khâu Hồng Đình và Thanh Tương gần như đồng thời thốt lên câu này.
Tả Khâu Hồng Đình nhìn về phía Thanh Tương, mỉm cười tao nhã làm động tác mời.
Thanh Tương khẽ gật đầu đáp lại, tiếp đó nói:
- Nửa tháng trước, tin tức mà Quỷ Trạch Bằng Cầm nhận được là Thân Độ Đan đã luyện chế thành công, đang trên đường đưa đến Độ Ách Giới Cảnh. Từ đó Nam Long phán đoán, cường giả tứ trọng đỉnh phong của phe Ma Quốc chắc chắn đã đến trận pháp thời gian của Độ Ách Quan để trùng kích Trường Sinh Tỏa, sẽ phát động tổng công kích trong hai tháng tới.
- Cường giả tứ trọng đỉnh phong của Ma Quốc trên danh sách thứ nhất chỉ có mấy vị đó, chúng ta từng người lên tiếng gọi, xem ai sẽ đáp lại, ai không đáp lại là có thể đưa ra phán đoán đại khái.
Lý Duy Nhất trầm ngâm suy nghĩ, trong mắt hiện lên ý cười:
- Đã như vậy, Thanh Tương cô nương đi cùng ta một chuyến vào trong đường hầm, lên tiếng gọi thử xem? Đồng thời ta muốn thử nghiệm cường độ của trận pháp mà Ma Quốc bố trí bên ngoài, xem có khả năng đánh ra hay không.
- Được thôi!
Đôi mắt Thanh Tương trong trẻo sáng ngời, nàng chuyển đề tài:
- Nhưng ta muốn hỏi trước Nam Long một câu. Số lượng Thân Độ Đan mà Ma Quốc nắm giữ là mấy viên thì có thể khiến ngươi từ bỏ cố thủ đường hầm? Ý ta là, biết trước chắc chắn không thủ được nên lý trí lựa chọn từ bỏ, chứ không phải bảo ngươi từ bỏ Trường Sinh tranh độ. Từ bỏ đường hầm, Nam Long hoàn toàn có thể mượn nhờ tàn trận trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa để tiếp tục chu toàn với bọn họ, thậm chí phá vây ra ngoài.
Lý Duy Nhất cân nhắc nhiều lần:
- Ba viên! Mượn nhờ ưu thế vị trí địa lý của đường hầm, có thể đồng thời cản được Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí đã là cực hạn. Hai người bọn họ đều giỏi cận chiến, đế thuật huyền diệu, tâm trí đỉnh cao, không có sơ hở. Lại thêm một Ngu Huyền hoặc Thần Tịch nữa thì ta chắc chắn phải bại, không giữ nổi.
Thanh Tương hơi cau mày, không tin Lý Duy Nhất có thể cản được cả hai người Cổ Chân Tướng và Thiện Tiên Chí cùng lúc. Nhưng nghĩ đến việc Lý Duy Nhất hành xử cẩn thận, Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận quả thực bất phàm, có lẽ còn bài tẩy khác.
Nàng nói:
- Nếu Nam Long vẫn còn khá lý trí, vậy lỡ như Ma Quốc thật sự chỉ có hai viên Thân Độ Đan thì Tông Thánh Học Hải nhất định kề vai chiến đấu với ngươi.
Đây là tiền đề để đôi bên kề vai tác chiến!
Lý Duy Nhất cuốn theo một xấp sách ngọc trên mặt đất ở lối vào đường hầm cùng với ba cỗ thi hài, liếc nhìn Quỷ Trạch Bằng Cầm:
- Ngươi đi trước.
Quỷ Trạch Bằng Cầm không tình nguyện, thân hình lảo đảo đi tuốt ở phía trước.
Lý Duy Nhất và Thanh Tương đi theo phía sau.
Đường hầm dài khoảng ba mươi trượng, không dài không ngắn. Bốn vách tường cứng rắn như sắt, Vạn Tự Khí tấn công lên sẽ xuất hiện gợn sóng không gian.
Cách lối ra ba trượng, đã có thể nhìn thấy ánh sáng bên ngoài.
Quỷ Trạch Bằng Cầm lập tức dừng bước, không dám đi tiếp, lớn tiếng hô vọng ra ngoài:
- Là ta! Tôn tử của Bằng Vương, Quỷ Trạch đây, đừng khởi động trận pháp công kích và Vạn Tự Khí.
Giọng nói niệm lực văng vẳng của Khúc Dao truyền vào đường hầm, kèm theo tiếng gió rít gào:
- Quỷ Trạch, ngươi là bằng hữu của Ma Quốc. Nhưng xin lỗi, ngươi không thể bước ra khỏi đường hầm. Một khi đi ra, chúng ta nhất định sẽ khởi động trận pháp.
- Ta hiểu.
Quỷ Trạch Bằng Cầm đáp lời, quay đầu bắt gặp ánh mắt của Lý Duy Nhất, lại nói tiếp:
- Lý... Lý đại nhân muốn nói chuyện với Ngu Huyền.
Giọng Khúc Dao trở nên rõ ràng hơn rất nhiều:
- Có chuyện gì thì nói với ta cũng như nhau thôi.
Lý Duy Nhất nhìn về phía cửa hang cao hai trượng, rộng sáu thước.
Có thể nhìn thấy bên ngoài sáng rực. Từng chuỗi xiềng xích trận pháp to bằng miệng bát buông thõng chằng chịt giữa thiên địa, lại có một màn sương trắng bao trùm mọi cảnh vật, không thể dò xét được hư thực bên ngoài.
Lý Duy Nhất cố ý không thèm đếm xỉa Khúc Dao, lớn tiếng hô:
- Ngu Huyền, ta muốn dùng thi hài ba vị người Trường Sinh của phe Ma Quốc đổi lấy ba viên Linh Đan chữa thương. Bọn họ chết trận vì Ma Quốc, chắc hẳn ngươi không muốn họ rơi vào cảnh làm khôi lỗi Chiến Thi của ta đâu nhỉ?
Linh Đan có giá trị không nhỏ, được đếm bằng Linh Tinh. Bất kỳ một viên Linh Đan chữa thương nào, đặt ở Đạo Chủng cảnh đều giống như Thánh Linh Đan và Trường Sinh Đan, sẽ dấy lên sóng gió máu tanh trong quá trình tranh giành.
Lý Duy Nhất tính chắc Ma Quốc nhất định sẽ đồng ý trao đổi.
Đồng thời cũng có thể làm đối thủ lơ là, khiến cho đối thủ tưởng rằng hắn không còn Linh Đan chữa thương để dùng.
Bên ngoài trận pháp, toàn bộ tu giả đang đả tọa tu luyện của phe Ma Quốc đều đứng bật dậy, chuẩn bị nghênh chiến. Nghe Lý Duy Nhất dùng thi hài đổi đan, tất cả đều chửi thầm không dứt, việc này quả thực là vắt kiệt lợi ích đến mức tột cùng.
Nửa canh giờ sau.
Ba viên Linh Đan chữa thương bay vào trong đường hầm.
Khúc Dao nói:
- Đưa thi hài của ba vị người Trường Sinh ra đây đi! Ngươi thân là truyền nhân Đạo Pháp của Ngọc Dao Tử, chắc sẽ không làm ra hành động hèn hạ làm khó người đã khuất chứ?
Lý Duy Nhất dẫn động một luồng pháp khí thu lấy ba viên Linh Đan chữa thương, hàng lông mày nhíu chặt.
Hắn hiểu rất rõ, nếu Ngu Huyền có ở đây thì đã trả lời rồi. Chuyện thể hiện phẩm hạnh và thu mua lòng người thế này, sao hắn ta có thể nhường cho Khúc Dao?
Nếu Ngu Huyền đã đi Độ Ách Quan, vậy Thiện Tiên Chí càng không cần phải hỏi nữa.
- Bùm bùm.
Lý Duy Nhất ném ba cỗ thi hài ra ngoài.
Từ trong làn sương mù trắng bên ngoài bay ra ba sợi xiềng xích linh quang, cuốn lấy thi hài mang đi.
- Thần Tịch, nể giao tình ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ta đã tha cho ngươi một mạng. Tại sao sau khi vết thương khỏi hẳn, ngươi vẫn tham gia tranh đoạt Mệnh Tuyền giữa Ma Quốc và Lăng Tiêu Cung?
Thần Tịch từng tấn công lối vào đường hầm của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, cho nên Lý Duy Nhất lấy cớ này gây khó dễ để thăm dò.
Tĩnh lặng một hồi lâu.
Giọng nói của Tề Kiếm Như mới vang lên:
- Thần Tịch sư huynh cũng rất bất đắc dĩ, người trong cuộc thì thân bất do kỷ.
Thần Tịch cũng quay về Độ Ách Quan rồi.
Sắc mặt Lý Duy Nhất càng thêm nghiêm trọng, lại nói:
- Hai vị cường giả yêu tu của Hùng tộc và Khuyển tộc đâu rồi, ta khuyên các ngươi đừng nên đối địch với ta, nếu không ta sẽ có thêm hai con tọa kỵ nữa đấy.
Cường giả Khuyển tộc trên danh sách thứ nhất là Yến Trì nói được một nửa:
- Lý Duy Nhất, ngày tàn của ngươi không còn xa nữa...
Lời còn chưa dứt đã bị Khúc Dao ngăn lại.
Hắn tò mò hỏi:
- Làm sao vậy?
Sắc mặt Khúc Dao nghiêm túc:
- Không ổn! Lý Duy Nhất cố ý điểm danh từng người, đây là đang thăm dò xem cao thủ bên chúng ta ai còn ở đây, ai vắng mặt. Qua đó phán đoán có mấy người đã dùng Thân Độ Đan.