Ánh mắt Yến Trì tối xuống:
- Kẻ này thật gian xảo, khiến người khác không kịp đề phòng. Sao hắn biết được Thân Độ Đan... Quỷ Trạch Bằng Cầm đã bán đứng chúng ta sao?
Khúc Dao than thở:
- Bàn về tu vi, tâm trí, thủ đoạn, Lý Duy Nhất đều là đứng đầu trong thế hệ trẻ, hiếm có người nào đủ sức đấu tay đôi với hắn. Quỷ Trạch Bằng Cầm đã bị thu phục rồi, bí mật làm sao giấu được nữa?
Lý Duy Nhất lại chỉ định mấy người, không ngừng gọi lớn, bên ngoài không còn đáp lại nữa.
Thanh Tương đứng trong bóng tối phía sau Lý Duy Nhất, truyền âm:
- Khúc Dao và Thường Ngọc Kiếm đã nhìn thấu ý đồ của chúng ta.
Lý Duy Nhất khẽ gật đầu, sau đó ngưng tụ ra giáp niệm lực bốn màu, đi về phía gần cửa đường hầm.
Vận đủ toàn bộ lực lượng, hai cánh tay hắn vung vẩy, ném xấp sách ngọc trong tay như những thanh phi kiếm xé gió lao ra, bay về những hướng khác nhau.
Mỗi sách ngọc đều ẩn chứa một đòn công kích sánh bằng người Trường Sinh tứ trọng đánh ra đại thuật hoặc đế thuật tầng năm.
- Ầm!
- Ầm ầm!
Lực xuyên thấu và kình khí trùng kích do sách ngọc bùng nổ, đánh cho xiềng xích trận pháp run rẩy kịch liệt không ngừng, xuất hiện từng gợn sóng chấn động vòng quanh, âm thanh vang rền như sấm nổ.
Làn sương trắng bị đánh tan.
Bóng dáng Khúc Dao và mười vị Thánh Linh Niệm Sư hiện ra ở phía sau xiềng xích trận pháp.
Bọn họ cầm bảo vật trận, dốc toàn lực kích hoạt trận pháp. Hàng vạn trận văn theo đó nổi lên, dẫn động thế trận công kích.
Lấy trận pháp kích hoạt Vạn Tự Khí đến mức đánh thức căn nguyên, một luồng uy năng rực rỡ khiến người khác khiếp sợ treo lơ lửng giữa hư không. Một khi có người bước ra khỏi đường hầm, Thác Hoang Kiếm sẽ lập tức chém xuống.
Những tiếng xé gió đinh tai nhức óc dày đặc vang lên bên ngoài trận pháp. Đám đông cao thủ thuộc phe Ma Quốc ùn ùn kéo đến.
Quỷ Trạch Bằng Cầm nói:
- Không đánh ra ngoài được đâu. Chỉ riêng Yêu tộc đã có mấy chục vị cường giả cấp người Trường Sinh gia nhập phe Ma Quốc rồi. Có kẻ là vì tài nguyên, có kẻ là để hưởng ứng lời hiệu triệu của Yêu Hậu, hoặc cũng có kẻ vì muốn chém ngươi để dương oai.
- Cũng có một đám cao thủ của Độ Ách Quan và Cửu Uyên Sinh Cảnh gia nhập, thực lực của bọn họ chẳng thua kém Sinh Cảnh quy mô lớn là bao.
- Ngoài ra, còn có những người Trường Sinh từ mấy chục tòa Sinh Cảnh, cùng với đồng bọn chiến đấu không phải Nhân tộc cấp bậc người Trường Sinh. Trận thế như vậy, nhân vật trên Trường Sinh Thiên Bảng nhìn thấy cũng phải khiếp sợ.
Lý Duy Nhất nói:
- Đi thôi!
Lý Duy Nhất vẫn để Quỷ Trạch Bằng Cầm đi ở phía trước, tự mình bọc lót phía sau.
Thanh Tương đi ở giữa, thấp giọng truyền âm:
- Phe Ma Quốc ít nhất cũng có bốn viên Thân Độ Đan. Nam Long, ngươi nên suy xét cách đánh vào hai tháng sau đi! Ta kiến nghị, thừa dịp hiện tại bọn họ không dám tiến vào, đến chỗ trận thế tàn trận mà chúng ta tìm thấy tinh dược tám ngàn năm bố trí trước một phen, có chuẩn bị cũng không lo họa tới.
Lý Duy Nhất không phải loại người kiêu ngạo mù quáng, hắn ngầm tính toán cảnh giới tu vi và chiến lực mình có thể đạt tới sau hai tháng nữa.
Đột nhiên, hắn dừng bước:
- Thanh Tương, ngươi có biết vì sao ta chọn ngươi đi cùng ta không? Cho ngươi xem vài bức tranh.
Thanh Tương đã đoán trước được, biết rõ Lý Duy Nhất nhất định là muốn đơn độc thảo luận chuyện gì với nàng, bèn quay người, hiếu kỳ nhìn qua.
Mười ngón tay của Lý Duy Nhất thả ra linh quang, đan xen phác họa lại từng hoa văn trên đan lô khổng lồ kia. Hắn chăm chú nhìn vào đôi mắt của Thanh Tương, quan sát sự thay đổi trong thần sắc của nàng.
Chiếc đan lô ở nơi mà Ngũ Phách Thể và Hộ Đạo Thê đi tới thật sự quá to lớn, quá đỗi thần dị.
Muốn luyện chế được tòa đan lô này, tuyệt đối không thể hoàn thành trong một sớm một chiều.
Đan lô này rất có thể là bảo vật cấp Pháp khí chí thượng do Tông Thánh luyện chế.
Tuy Thanh gia đã rơi khỏi vị trí chúa tể Tông Thánh Học Hải, nhưng mười vạn năm truyền thừa của gia tộc vẫn chưa đứt đoạn, nội tình sâu dày. Chiếc đan lô kia nếu thật sự là trọng bảo Tông Thánh từng sở hữu thì tỷ lệ cao Thanh gia sẽ có ghi chép liên quan.
Thanh Tương chăm chú nhìn thật kỹ, trong đầu tái hiện hình ảnh trên một số sách, trợn tròn hai mắt kinh ngạc hỏi:
- Thanh Vân Lô... Ngươi thấy nó ở đâu?
Lý Duy Nhất thu linh quang lại, hình ảnh cũng lập tức biến mất:
- Giờ thì ngươi đã tin ta không hề nói dối rồi chứ? Ta thực sự có một cơ duyên lớn hơn.
Thanh Tương lập tức gặng hỏi:
- Thanh Vân Lô nằm trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa sao?
Lý Duy Nhất đáp lời:
- Ta hỏi ngươi, nếu những nhân vật thế hệ trước của Tông Thánh Học Hải tiến vào, tỷ như Học Hải Đế Niệm, Trình phu tử, hay những người của Mạnh gia, Phó Nham gia, nếu bọn họ đoạt đi Thanh Vân Lô, ngươi cam tâm không? Đan dược trong lô, liệu ngươi có được chia phần không?
Thanh Tương nhìn thấu ý đồ của hắn:
- Ngươi muốn chia rẽ chúng ta.
- Ngươi là người thông minh tuyệt đỉnh, nhân phẩm của Lý Duy Nhất ta thế nào, ngươi phải hiểu rõ trong lòng chứ.
Lý Duy Nhất lại nói tiếp:
- Từ trong Thanh Vân Lô, ta cảm nhận được khí tức của vật sống, có lẽ là... khí linh. Chiếc lô kia liệu có tồn tại khí linh không? Ngươi là hậu nhân của Tông Thánh, khí linh không đời nào nhận ta làm chủ, nhưng có lẽ nó sẽ bằng lòng đi theo ngươi.
- Hai chữ Tông Thánh của Tông Thánh Học Hải là ám chỉ Thanh gia, chứ không phải Mạnh gia hay Học Hải Đế Niệm.
- Bất luận là ai cũng nên có một chút lòng ích kỷ, dẫu chỉ có một tia hy vọng mong manh, ngươi cũng phải đi đấu tranh giành lấy cho bằng được. Ngươi thử ngẫm lại các vị lão nhân của Thanh gia xem, cớ sao bọn họ thà tàn tật cả đời cũng nhất quyết nghiên cứu pháp tu luyện kim cốt? Bởi vì bọn họ không cam tâm, bọn họ vẫn không quên huy hoàng ngày xưa.
- Hiện giờ, cơ hội đã bày ngay trước mặt ngươi, vậy mà ngươi lại tự nguyện dâng nó cho Mạnh gia, giao nó cho Học Hải Đế Niệm sao. Thanh gia có một nữ tử như vậy, sao không lụi bại cho được?
Thanh Tương tuyệt đối không phải loại người ngu xuẩn, cũng không phải người cam chịu cảnh bình phàm:
- Ngươi muốn ta giúp ngươi thuyết phục Mạnh ca và Phó Nham Thủ ở lại phụ giúp ngươi chống cự Ma Quốc chứ gì. Ngăn cản không được đâu, chênh lệch thực lực quá lớn.
Lý Duy Nhất đáp:
- Giúp hay không là lựa chọn của ngươi, còn cản được hay không là việc ta sẽ suy xét.
Lý Duy Nhất đi lướt qua người nàng, thấp giọng nói:
- Ta tin ngươi chắc chắn có cách thuyết phục được bọn họ.
Quỷ Trạch Bằng Cầm không thể nghe được hai người nói gì, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được biến đổi trong thần thái của Thanh Tương trước và sau, biết chắc hẳn hai người đã đạt được giao dịch nào đó. Còn món hàng chính là mấy người của Tông Thánh Học Hải.
- Vù!
Hai người một yêu đi xuyên qua màn trận.