Thanh Vân Lô (2)

Mạnh Thủ Nghĩa đưa mắt nhìn sang, dò hỏi:

- Sao rồi?

Bị màn trận phòng ngự che chắn, họ không nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện bên ngoài.

Lý Duy Nhất nhíu chặt lông mày, nhìn sang Thanh Tương:

- Thanh cô nương kể lại đi!

Nét mặt Thanh Tương đã khôi phục vẻ tự nhiên:

- Trước mắt, Ma Quốc có lẽ sở hữu ba viên Thân Độ Đan... ưm, cũng không chắc chắn lắm. Tiếc là Khúc Dao cảnh giác quá cao, không có cách nào thăm dò số lượng cụ thể.

Mạnh Thủ Nghĩa nói:

- Vậy Duy Nhất huynh cứ chuẩn bị lên kế hoạch từ sớm thì hơn!

Mạnh Thủ Nghĩa thầm thở phào nhẹ nhõm. Tông Thánh Học Hải hoàn toàn không muốn can dự quá sâu vào trận chiến giữa Ma Quốc và Lăng Tiêu Cung.

Lý Duy Nhất lấy ra năm bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ, nói:

- Ta muốn làm chuẩn bị cả hai tay. Lấy tu vi của năm vị Tông Thánh Học Hải, nếu cùng Hồng Đình tạo thành Phù Đồ sáu tầng, chặn đứng một, hai người là chuyện dễ như trở bàn tay. Nếu ngăn không nổi thì chúng ta sẽ lui lại.

Không đợi Mạnh Thủ Nghĩa và Phó Nham Thủ mở lời, Thanh Tương đã giành nói:

- Nếu Nam Long có thể giúp đỡ chúng ta phá bỏ trận pháp ở khu vực có Thanh Vân Tiên Khí khuếch tán để tìm cơ duyên thì chúng ta sẽ báo đáp ân tình này của ngươi.

Lý Duy Nhất sảng khoái đáp lời:

- Được, ta nhất định sẽ tới nơi đó, mượn nhờ thế trận tàn trận chỗ đó để thiết lập sự chuẩn bị thứ hai. Bởi vậy, lợi ích của chúng ta là giống nhau. Thanh Tương cô nương có thể cho ta mượn Vạn Tự Khí Hồ Thiên Mặc Hải dùng một lát được không?

Vẻ mặt Thanh Tương lộ ra sự không vui:

- Yêu cầu của Nam Long có hơi nhiều quá rồi đấy!

Lý Duy Nhất nói:

- Ta đã giao ra năm món Ma Giáp Huyết Phù Đồ, chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ thành ý sao? Một khi năm người các ngươi kết hợp lại với nhau thì chiến lực cường đại đến cỡ nào? Mấy vị có thể giảm bớt mức nguy hiểm trong quá trình tìm cơ duyên giữa trận thế tàn trận đó.

Thanh Tương lấy ra Hồ Thiên Mặc Hải, phất tay ném tới cho Lý Duy Nhất:

- Thôi bỏ đi, ta cho ngươi mượn tạm vậy!

Trông như một cuộc hoán đổi lợi ích hợp lý và công bằng, nhưng đôi mắt Tả Khâu Hồng Đình lại đảo quanh, nàng luôn cảm thấy có gì đó là lạ.

Đúng rồi, Ác Đà Linh.

Dù năm cao thủ Tông Thánh Học Hải có tăng vọt chiến lực khi mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ cũng sẽ bị khắc chế bởi Ác Đà Linh. Thanh Tương tin tưởng Lý Duy Nhất đến thế sao?

Bên kia, Thanh Tương, Mạnh Thủ Nghĩa, Phó Nham Thủ đã bắt đầu truyền âm bí mật thương nghị.

...

Lý Duy Nhất tính toán thời gian rồi đi vào Không Gian Huyết Nê.

Lê Lăng đi chân trần, mặc đồ mỏng, đang nuôi tằm dưới gốc Phượng Huyết Thụ.

Lý Duy Nhất đi tới gần, nhìn sơ qua một vòng.

Sinh mệnh của năm con Xuân Tàm vô cùng tràn đầy, mập mạp béo tròn, đợi thêm vài tháng nữa là có thể trưởng thành nhả tơ.

Lý Duy Nhất dùng Thời Gian Chi Kiển của Đạo Tổ Thái Cực Ngư quá nhiều, cơ thể không chịu đựng được năm lần bế quan trong Xuân Kiển. Hắn âm thầm hạ quyết định, đợi đến lúc đó sẽ chia cho Tả Khâu Hồng Đình hai, ba con.

Lê Lăng liếc mắt nhìn hắn, hỏi:

- Ngươi không phải bị Ma Quốc truy sát sao? Còn có thời gian đi vào nơi này à.

- Ta tới đây để thu thập Kim Ô Hỏa Diễm.

Lý Duy Nhất vội vàng khoác vào quan bào Châu Mục và những món bảo y hộ thể khác, lấy ra tám món Pháp khí có không gian bên trong, bao gồm Hồ Thiên Mặc Hải và hồ lô màu đỏ. Tiếp theo, hắn đi về phía Thang Cốc Hải, bay nhanh tới Phù Tang Thần Thụ.

Nửa ngày sau, Lý Duy Nhất mang đầy vết thương trở về.

Vì lấy cho đủ Kim Ô Hỏa Diễm cường đại, hắn bị thương nặng đến mức da dẻ toàn thân chảy tan, ngũ quan biến dạng, đau tới nỗi tưởng chừng nhục thể nứt toạc, ngay cả hai món bảo y hộ thể mang trên người cũng bị thiêu cháy rụi.

Lý Duy Nhất vứt một bình Cực Trú Quang Lộ vừa mới lấy được cho Lê Lăng, nói:

- Lê Lăng, cái này cho ngươi.

Sau đó, hắn nuốt một viên Linh Đan chữa thương. Không dám ở lại quá lâu, hắn vội vàng quay về Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.

Khoảng thời gian kế tiếp, Lý Duy Nhất vừa lo chữa thương vừa dùng tám món Pháp khí không gian đựng một lượng lớn Kim Ô Hỏa Diễm để bày ra trận thế tại cửa đường hầm.

Nếu chẳng may có kẻ xâm nhập vào đường hầm, Kim Ô Hỏa Diễm sẽ ồ ạt trút ra.

Hắn giao nhiệm vụ canh giữ cho Mạnh Tư Tề, Mạnh Tư Hiền, Thất Phượng và Ngũ Phượng.

Đám người Lý Duy Nhất lao nhanh tới khu vực tỏa ra Thanh Vân Tiên Khí dưới lòng đất. Mạnh Thủ Nghĩa và Phó Nham Thủ tuyệt đối không phải là loại người cam chịu để kẻ khác lợi dụng, vậy nên Lý Duy Nhất không thể nào chỉ bắt bọn họ dốc sức liều mạng, mà không trợ giúp họ cướp đoạt cơ duyên.

Chẳng bao lâu, đám người đã tới vùng trung tâm của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.

Phía trước cực kỳ oi bức, bầu không khí nóng bỏng, khắp mặt đất một màu đỏ rực.

Phóng tầm mắt ra xa, trên đỉnh núi hùng vĩ ở phía nam trải dài một quần thể kiến trúc cổ xưa. Chỗ chân núi là địa hỏa khẩu màu vàng rực, thậm chí còn có thể lờ mờ trông thấy những chiếc đan đỉnh, giếng lửa hay giàn giáo bị chôn lấp một nửa.

Nhưng điều kỳ quái là, trong hoàn cảnh khắc nghiệt như thế ngược lại mọc nhiều thực vật.

Ở vài khu vực trong núi, cây tráng kiện và rậm rạp, lấy những chiếc lá màu đỏ tía làm yếu tố chủ đạo. Cũng có loài cây cành lá trắng như tiên ngọc, mùi hương thoang thoảng theo làn gió bay quanh ngọn núi.

Thanh Tương nói:

- Theo như quan sát, đây chính là khu luyện đan chủ đạo vào mười vạn năm trước. Thánh Linh Đan, Trường Sinh Đan hay thậm chí là Thân Độ Đan cũng có khả năng cao là được chế tác tại đây.

Thương thế của Lý Duy Nhất đã bình phục hẳn, ngoại hình khôi phục như trước. Hắn phóng niệm lực linh quang ra ngoài, kiểm tra trong núi.

Linh quang kích phát trận thế tàn trận.

Ngọn núi tỏa ra màn sương khói mịt mờ, dần dần úp xuống toàn bộ ngọn núi.

- Loại Thanh Vân Tiên Khí mà các vị nhắc tới có thể phụ trợ cho võ tu mau chóng phá vỡ Trường Sinh Tỏa không?

Lý Duy Nhất biết bí mật của Thân Độ Đan nhưng chưa từng nói với ai, nên mấy người của Tông Thánh Học Hải chẳng biết gì cả.

Dạo trước, Lục Trảo Tiên Long Khí bay ra từ Cổ Tiên Long Hài trong Đông Hải cũng giúp võ tu mài mòn Trường Sinh Tỏa, khiến một số võ tu mắc kẹt ở Đạo Chủng cảnh từ lâu đột phá đến Trường Sinh cảnh.

Thanh Vân Tiên Khí lẽ ra phải mạnh hơn cái loại tiên khí tản ra từ thi hài không biết bị chôn vùi bao nhiêu vạn năm.

- Đó là một trong những cơ duyên mà chúng ta phải giành được!

Màn sương trắng đã ập vào mặt, Phó Nham Thủ nói tiếp:

- Thanh Vân Tiên Khí loãng tất nhiên không sánh bằng Thân Độ Đan. Nhưng nó cũng có thể giúp chúng ta đột phá đến ngũ trọng trong khoảng thời gian ngắn hơn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters