Xiềng xích dưới lòng đất (1)

Trong chốc lát, sương mù bao phủ thiên địa, không khí rõ ràng trở nên nặng nề.

Mười vạn năm trước, trận thế nơi này vô cùng hoành tráng, bao phủ phạm vi ít nhất trăm dặm, che lấp vài ngọn núi lớn và vùng trũng địa hỏa ở khu vực trung tâm, dùng để luyện chế đan dược.

Tuế nguyệt là kẻ thù của mọi sinh mệnh và thuật pháp.

Cho dù trận pháp ở đây năm xưa do Đế Niệm Sư có tu vi thông thiên bố trí, thậm chí có thể do Tông Thánh lập ra, thì nay cũng đã tàn phá, mờ nhạt, mục nát, chỉ còn lại những trận văn, ngân mạch vụn vặt, ngay cả Lý Duy Nhất là Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng cũng không cản nổi.

Ngày thứ ba bước vào khu vực tàn trận cổ xưa.

Đám người Lý Duy Nhất rời khỏi khu vực luyện đan địa hỏa dưới chân núi, thu hoạch ít ỏi. Phát hiện một vài đan đỉnh, nhưng kinh văn bên trong đã bị hủy hoàn toàn, kim loại gỉ sét hóa thành bùn, trong đỉnh trống rỗng không có gì.

Địa hỏa trái lại vẫn vượng thịnh, có thể nung chảy vàng sắt, võ tu Trường Sinh Cảnh cũng không dám tới gần, không biết nó từ đâu tới, có phải hình thành tự nhiên hay không.

Đám người leo lên núi.

Bùn đất và đá trên mặt đất nóng rực, phàm nhân đạp lên không quá một canh giờ sẽ bị nướng chín. Nhưng trong hoàn cảnh như vậy lại mọc ra thảm thực vật, bụi rậm, dây leo, cỏ dại, càng đi lên cao càng rậm rạp.

Không thấy tinh dược ngàn năm.

Tinh dược đạt đến năm ngàn năm chính là linh dược, phần lớn đều có lực lượng và tốc độ ngang hàng võ tu Trường Sinh Cảnh, có linh trí, biết chạy trốn và ẩn nấp.

Giống như cây tinh dược tám ngàn năm mà ba người Mạnh Thủ Nghĩa hái được, lực lượng và tốc độ có thể so với võ tu Trường Sinh Cảnh ngũ trọng, ba người hợp sức cũng rất tốn công sức mới vây bắt thành công.

Lý Duy Nhất thả ra linh quang hỏa diễm bốn màu từ mi tâm, đánh tan trận văn tàn lưu trên đường, né tránh khu vực trận văn dày đặc.

Trên đỉnh núi phía trước, sương mù trắng chuyển sang màu xanh nhạt.

- Là Thanh Vân Tiên Khí, chúng ta đến rồi, đã rất gần.

Đám người vui mừng, bước nhanh hơn leo lên đỉnh núi.

Ngay cả Quỷ Trạch Bằng Cầm đang dò đường ở phía trước cũng kích động. Danh tiếng của Tông Thánh Thanh Vân quá lớn, là một trong những sinh linh xuất chúng nhất Doanh Châu mười vạn năm qua. Cho dù Vũ Gia tu luyện thành Tiên, so với vị này, về tài tình và truyền kỳ đều kém hơn không ít.

Có thể hấp thu tiên khí do nhân vật bậc này để lại đã là một phần cơ duyên lớn.

Huống hồ, tại sao Thanh Vân Tiên Khí có thể lưu giữ lại, mười vạn năm không tiêu tán?

Không chừng, dưới lòng đất có kỳ vật càng ghê gớm hơn.

Trên đỉnh núi đá lởm chởm, sừng sững một tòa đền thờ đá khổng lồ kiểu chọc trời sáu cột năm gian, chất liệu là thanh minh thạch, cao chín trượng chín, tình cờ hợp với số cực.

Đỉnh đền thờ là mái vũ điện, lợp ngói ngọc lưu ly.

Nơi này khá giống như sơn môn!

Phía sau đền thờ là một vết nứt đại địa, men theo sườn núi kéo dài lên đỉnh núi.

Thanh Vân Tiên Khí chính là từ trong vết nứt đại địa tràn ra, như mây như mù, từng luồng bay lên trời, ánh sáng rực rỡ, thiên địa xung quanh mang một tầng ý vị thần diệu của chốn tiên hương phúc địa.

Tiên khí hà vụ từ đền thờ trải dài mãi lên trên núi.

Đám người đi đến dưới đền thờ, nhìn thấy cảnh tượng này đều kinh ngạc cảm thán, căn bản không thể dời bước chân, có một loại tâm tình hành hương, như được quay về mười vạn năm trước, đến đây bái kiến Tông Thánh tiền bối.

Nơi rộng nhất của vết nứt nằm ngay phía sau đền thờ.

Rộng chừng năm thước, giống như một cái giếng Tiên, hoặc là Tiên Pháp Địa Tuyền, Thanh Vân Tiên Khí vô cùng nồng đậm.

Vết nứt men theo bậc thang đá, càng đi lên trên càng nhanh chóng thu hẹp lại, chỉ rộng chừng bằng bàn tay, hoặc bằng một ngón tay. Thanh Vân Tiên Khí tỏa ra cũng theo đó mà mỏng đi.

Ba ngày nay, Quỷ Trạch Bằng Cầm luôn đi ở đằng trước nhất, quả thực là run sợ trong lòng, vô cùng sợ hãi, vội vàng nói:

- Nơi này chính là trận thế do Tông Thánh tiền bối để lại, ta đề nghị, không thể đi lên trên nữa, chúng ta phải có lòng kính sợ. Ở chỗ này, hấp thu Thanh Vân Tiên Khí đã là thu hoạch lớn bằng trời rồi.

Khi hắn nói chuyện, những người khác đều đã thổ nạp, tựa như mộng du Tiên Giới, tứ chi bát hài sảng khoái thông suốt, pháp khí, ngân mạch, thân thể xảy ra sự lột xác vi diệu chậm rãi.

Phó Nham Thủ mở hai mắt ra, đồng ý với đề nghị của Quỷ Trạch Bằng Cầm:

- Nếu có thể luôn hấp thu Thanh Vân Tiên Khí ở đây, trong vòng ba năm, chúng ta chắc chắn có thể bẻ gãy sợi Trường Sinh Tỏa thứ năm, bước vào ngũ trọng. Hơn nữa, tiên khí tẩm bổ thân thể, ngân mạch, pháp khí, mang đến lợi ích mà chúng ta không thể tưởng tượng được, đủ để đắp nặn căn cơ cho chúng ta sau này leo lên Siêu Nhiên đỉnh phong, theo đuổi Trữ Thiên Tử và Võ Đạo Thiên Tử.

Đám người sau một phen bàn bạc, quyết định trước tiên thu lấy Thanh Vân Tiên Khí ở đền thờ.

Sau đó, mỗi người lấy ra bảo vật Pháp khí có không gian bên trong.

Thứ mà Lý Duy Nhất lấy ra là Ác Đà Linh.

Không lâu sau, Thanh Vân Tiên Khí xung quanh vết nứt rộng năm thước, trong quá trình bị thu lấy đã trở nên mỏng manh nhạt nhòa. Cảnh tượng bên dưới vết nứt theo đó lộ ra.

Quỷ Trạch Bằng Cầm có thị lực kinh người, có thể xuyên qua Thanh Vân Tiên Khí nhìn thấy dưới lòng đất sâu, nói:

- Là một sợi xích, cảm giác còn thô hơn cả eo của ta.

Sợi xích đó giống như được đúc bằng đồng đỏ, lại tựa như do trận pháp ngưng tụ ra, giấu trong ngọn núi, không biết là dùng để khóa thứ gì.

Mạnh Thủ Nghĩa cúi nhìn xuống, cũng phát hiện ra điều gì, nói:

- Là văn tự của Địa Thư.

Xung quanh xiềng xích có nhiều chữ trên bảy mươi hai thiên Địa Thư. Những chữ này tựa như dòng sông lưu động trên xiềng xích.

Lý Duy Nhất ra lệnh cho Quỷ Trạch Bằng Cầm:

- Ngươi xuống dưới tra xét một phen.

Quỷ Trạch Bằng Cầm rất sợ hãi, ra sức lắc đầu, không ngừng lùi lại:

- Lý đại nhân, nếu ngươi muốn giết ta thì cứ nói thẳng! Văn tự Địa Thư bên dưới rất có thể là Tông Thánh để lại, lấy tu vi của ta mà xuống đó, trong chớp mắt sẽ tan thành mây khói.

Nói rồi, hắn nhổ một chiếc lông vũ màu vàng sẫm trên lưng, ném vào vết nứt.

- Vút!

Chiếc lông vũ rung vài cái, hóa thành một con chim phân thân ảo được bọc trong ánh sáng vàng, dang rộng hai cánh, xoay vòng bay xuống mười mấy trượng bên dưới.

Cách xiềng xích vẫn còn một khoảng, chim ảo ảnh vỡ vụn, lông vũ hóa thành bột phấn.

Quỷ Trạch Bằng Cầm nhìn Lý Duy Nhất bằng ánh mắt cầu xin, lúc này buộc phải cúi đầu:

- Ngươi xem đi, có nguy hiểm hay không?

Phó Nham Thủ luôn nhìn chăm chú xuống vết nứt, quan sát chữ xung quanh xiềng xích, đột nhiên phát hiện ra điều gì, lập tức kích hoạt một đoạn kinh văn Địa Thư trên Trường Sinh Kim Đan trong cơ thể.

Hắn phất nhẹ một chưởng xuống vết nứt.

Kinh văn Địa Thư từ lòng bàn tay trào ra, va vào văn tự bên dưới.

- Ầm!

Mặt đất rung nhẹ.

Thanh Vân Tiên Khí nồng đậm hơn ban đầu gấp đôi, tựa như cột sương quang hà, từ dưới lòng đất cuồn cuộn trào ra.

Lý Duy Nhất kéo cổ tay Tả Khâu Hồng Đình lùi nhanh lại, nhận ra trạng thái vừa rồi của Phó Nham Thủ không đúng, hỏi:

- Phó Nham huynh, ngươi bị làm sao vậy?

Phó Nham Thủ đứng bên cạnh vết nứt, không nhúc nhích, nhìn lòng bàn tay mình, hoàn hồn lại, sau đó nhìn về phía đám người đang lùi ra xa, nói:

- Vừa nãy, ta ở bên dưới nhìn thấy một vài văn tự, rất giống với những thiên chương Địa Thư mà ta đã tu luyện. Kinh văn trên Trường Sinh Kim Đan trong cơ thể tự động sinh ra chấn động, hiện ra. Ta không biết tại sao tự dưng đập xuống một chưởng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters