Quỷ Trạch Bằng Cầm nhanh bước tiến lên, đầu hổ to ra hàng chục lần, to bằng cái thớt cối xay, há cái miệng rộng như vực sâu hút sạch toàn bộ Thanh Vân Tiên Khí trào ra, nói:
- Quá tốt rồi! Ngươi đánh ra chưởng này rất hay, không hổ là anh kiệt của Tông Thánh Học Hải. Các ngươi xem, Thanh Vân Tiên Khí đã trở nên nồng đậm hơn rồi! Đây là cơ duyên mà Tông Thánh tiền bối để lại cho hậu bối tu luyện Địa Thư.
Lúc này yêu khí trên người hắn vô cùng vượng thịnh, hoàn toàn là khí tràng của đại ma đầu.
Vẻ mặt ba người của Tông Thánh Học Hải lộ ra sự không vui.
Mạnh Thủ Nghĩa ra tay, tung một chưởng đánh bay Quỷ Trạch Bằng Cầm ra ngoài, cái đầu to lớn lăn lóc trên mặt đất hệt như một quả bóng da màu xanh lục, nói:
- Ngươi là tù nhân, còn muốn nuốt riêng lợi ích sao? Duy Nhất huynh, ngươi quá dung túng cho hắn rồi!
Khi nãy Lý Duy Nhất cũng rất muốn ra tay, nói:
- Đúng là hơi không biết lớn nhỏ.
Khoảng thời gian tiếp theo.
Một khi Thanh Vân Tiên Khí trở nên mỏng manh, đám người liền dùng kinh văn Địa Thư đánh xuống lòng đất. Mỗi lần đánh xuống, tiên khí sẽ lại phun trào.
Cho đến khi thu đầy toàn bộ Pháp khí.
Sau đó, đám người ngồi đả tọa xung quanh vết nứt, thổ nạp, chuẩn bị tu luyện ở đây trong thời gian dài.
Lý Duy Nhất không quá bận tâm đến Thanh Vân Tiên Khí, sử dụng Thời Gian Chi Kiển có thể càng nhanh bẻ gãy Trường Sinh Tỏa thứ tư, bước vào tứ trọng. Hơn nữa, hắn không thể rời đi đường hầm kia quá lâu.
Lỡ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đường hầm bị công phá, cục diện ưu thế trước mắt của hắn sẽ tan thành mây khói.
Nếu như bên dưới vết nứt nguy hiểm, vậy thì sức hấp dẫn của nơi này đối với hắn chỉ còn lại tinh dược ngàn năm.
Lý Duy Nhất truyền âm cho Tả Khâu Hồng Đình:
- Hồng Đình, ngươi và bọn họ trước tiên ở lại đây thôn phệ hấp thu Thanh Vân Tiên Khí, ta lên trên kia dò xét xem sao. Yên tâm, Quỷ Trạch Bằng Cầm giúp ta dò đường, có nguy hiểm gì ta sẽ lập tức rút lui.
Nói xong, hắn dẫn theo Quỷ Trạch Bằng Cầm, men theo vết nứt và bậc thang đá đứt đoạn leo lên trên, đi về phía đỉnh núi.
Ba người của Tông Thánh Học Hải có thể hiểu được tại sao Lý Duy Nhất lại quá khích như vậy. Bởi vì áp lực đến từ người Trường Sinh của phe Ma Quốc, buộc phải mượn nhờ trận thế để đối phó.
Bọn họ không có áp lực như vậy, tự nhiên đặt sự an toàn tính mạng lên hàng đầu, sẽ không đi mạo hiểm cùng hắn.
- Keng keng!
Lý Duy Nhất lắc Ác Đà Linh, cưỡi trên lưng một con lạc đà nửa thực nửa ảo do tiếng chuông tạo ra, đi theo sau Quỷ Trạch Bằng Cầm, men theo bậc thang đá và vết nứt đi lên.
Quỷ Trạch Bằng Cầm có thiên phú bất phàm, hai tròng mắt biến thành màu đỏ sẫm, có thể nhìn thấy trận văn và trận ngân trên mặt đất, tầng nông dưới lòng đất, và trong không khí, né tránh khu vực hung hiểm.
Quỷ Trạch Bằng Cầm mang hận trong lòng, sau khi tránh xa ba người của Tông Thánh Học Hải, liền nói:
- Lý đại nhân, xin thứ lỗi cho ta nói thẳng, ta là thuộc hạ của ngươi, Mạnh Thủ Nghĩa đánh ta, rõ ràng là không để ngươi vào mắt.
Lý Duy Nhất hơi mỉm cười hỏi:
- Ngươi muốn ly gián chúng ta?
Quỷ Trạch Bằng Cầm lộ ra răng nanh hổ sắc nhọn, ánh mắt chứa sự tức giận, tiếp tục châm ngòi thổi gió, nói:
- Quỷ Trạch ta là nói từ tận đáy lòng! Ngươi là người đứng đầu Địa Bảng, sau lưng có Đại cung chủ Lăng Tiêu Cung và Vụ Thiên Tử chống lưng, chẳng qua gặp phải Trường Sinh tranh độ, nếu không ai trong thế hệ trẻ nhìn thấy ngươi mà không phải cúi đầu hành lễ? Tại Yêu tộc chúng ta, Thái Tuế Địa Quân ở trong thế hệ trẻ không khác gì Đế Hoàng, ta nhìn thấy hắn đều vô cùng sợ hãi, những nữ yêu có ai mà không muốn được hắn sủng hạnh? Nhìn lại ngươi, còn mạnh hơn cả Thái Tuế Địa Quân, bối cảnh cứng rắn hơn, vậy mà Mạnh Thủ Nghĩa lại dám làm càn như thế, hắn làm phản rồi!
Trên núi nổi gió, tiếng rít vù vù lọt vào tai.
Một mùi hoa thoang thoảng theo gió bay tới.
Lại đi lên trên mấy dặm, Lý Duy Nhất không ngừng phá trận mở đường.
Trong gió và mưa ánh sáng tràn ngập, từng cánh hoa vùn vụt bay tới, nhấn chìm Quỷ Trạch Bằng Cầm và Lý Duy Nhất, đập vào mặt.
Lý Duy Nhất ngồi trên lưng lạc đà, giơ tay đón lấy vài cánh hoa. Chạm vào lạnh ngắt, rất long lanh, tựa như được khắc bằng ngọc, hương thơm say đắm lòng người, khá giống hoa lê.
Ở phía xa xa, đã có thể xuyên qua sương trắng nhìn thấy hư ảnh của từng đống kiến trúc cổ kính phía trên, bảo tồn khá hoàn hảo.
Đến nơi này, trận văn, trận ngân, trận thế trở nên dày đặc cao thâm, thi thoảng lại có ánh sáng chói lóa xẹt qua hư không. Lý Duy Nhất ném ra một tấm thuẫn Thiên Tự Khí đoạt được từ trong tay người Trường Sinh.
- Bùm!
Một tiếng vang lên, tấm thuẫn trong nháy mắt bị ánh sáng chói lóa xuyên thủng, hóa thành những giọt kim loại lỏng.
Nhìn thấy cảnh này, Quỷ Trạch Bằng Cầm sợ tới mức mềm nhũn chân, sống chết không chịu đi tiếp.
Không còn cách nào, Lý Duy Nhất chỉ có thể kích hoạt thú văn, xua đuổi hắn tiến lên phía trước.
Đồng thời, niệm lực linh quang ngũ trọng hoàn toàn được thả ra, không ngừng phân tích và luyện hóa trận ngân, cưỡng ép mở ra một con đường.
- Vút xoẹt!
Quỷ Trạch Bằng Cầm đi ở phía trước, chạm phải một vùng trận văn dưới lòng đất. Lập tức, lượng lớn ngọn lửa từ trong lớp đất bốc lên, thiêu rụi toàn bộ lông vũ trên người hắn, tỏa ra mùi thịt nướng khét lẹt.
Quỷ Trạch Bằng Cầm lăn lê bò toài, chật vật trốn ra, muốn chạy xuống núi, nói:
- Không thể đi tiếp được nữa! Quá nguy hiểm, nơi này không phải tu vi của chúng ta có thể đâm đầu đi bừa.
- Rào!
Lý Duy Nhất đánh ra một sợi xích lửa bốn màu, kéo hắn trở về:
- Ta cho phép ngươi đi sao?
Yêu hồn của Quỷ Trạch Bằng Cầm bị chấn nhiếp, khóc lóc thảm thiết như cha mẹ chết. Hắn sầu thảm, cứ đi một bước lại run lên một cái, tiếp tục tiến về phía khu vực kiến trúc cổ kính.
Dọc đường đi, hắn liên tục kêu thảm, một phần thân thể bị lực lượng của trận pháp đánh đến hóa thành nguyên hình, dựa vào thân thể cường hãn cứng rắn chịu đựng.
Dần dần.
Từng đống kiến trúc cổ kính cao thấp nhấp nhô hiện ra rõ nét trước mắt Lý Duy Nhất.
Bên ngoài công trình cổ kính có mọc một vài cây lê.
Thân cây, cành cây, lá cây trong suốt như tinh thể băng, mịn màng như ngọc đẹp, một làn sương lạnh giá lượn lờ xung quanh những cây lê.
Trạng thái của mỗi cây lê đều không giống nhau.
Có cây cành lá xum xuê, có cây lại trổ hoa rực rỡ. Có một số ít thì kết trái, nhưng chỉ lớn bằng ngón tay cái, còn lâu mới chín.
Quỷ Trạch Bằng Cầm liếm môi, hai mắt phát sáng, nói:
- Đây là... Trú Nhan Ngọc Lê, ta từng gặp qua. Có Yêu Vương mang về một trái từ Trung Thổ, coi nó là vật cống nạp, dâng lên cho Dữ Thiên Yêu Hậu.
Đồ vật mà Yêu Vương lấy ra dâng lên cho Yêu Hậu, có thể thấy được sự trân quý và giá trị của nó.
Quỷ Trạch Bằng Cầm lao đến dưới một cây lê, hái xuống một trái Ngọc Lê chưa lớn.
Ngọc Lê trong nháy mắt tan chảy trong lòng bàn tay hắn, sau đó lại biến thành thể khí, còn chưa kịp bỏ vào miệng đã tiêu tán theo gió.
Quỷ Trạch Bằng Cầm sử dụng đủ mọi cách, lấy pháp khí cuốn đi, lấy đồ ngọc, đồ đá, đồ sắt để hái, kết quả đều thất bại.
Lý Duy Nhất không có hứng thú mấy với Trú Nhan Ngọc Lê gì đó, Thông Thiên Nhãn ở mi tâm mở ra, quan sát trận thế, bị một tòa tháp cao ở phía xa thu hút, bèn đi tới đó trước.
Tòa tháp cao được dựng bằng bạch thạch, đâm thẳng vào trong làn sương mù.
Bạch tháp bị bảy tòa điện vũ bao quanh.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Thất Tinh Bão Nguyệt, Long Trụ Thừa Thiên. Chắc hẳn năm đó, tháp này là một nơi trọng yếu, không biết có còn sót lại Pháp khí gì không.
Lý Duy Nhất nhìn thấu trận thế ở đây, nhảy xuống khỏi lưng lạc đà, trong lòng cảnh giác, không dám tùy tiện xông vào.
Trước tiên, hắn đi đến bên ngoài một tòa điện vũ cách đó gần nhất.