Giữa tháng tư, Cổ Chân Tướng đến (1)

Tòa điện vũ đã tàn phá, điều kỳ lạ là không có mạng nhện bụi bặm, cũng không có ngói vỡ đất vụn, sạch sẽ tinh tươm, tựa như ngày nào cũng có người quét tước vậy.

Sau khi Lý Duy Nhất quan sát kỹ lưỡng, hắn đi đến bên ngoài cửa điện, ngón tay nhẹ nhàng ấn về phía trước.

- Rào!

Một mảng màn trận hiện ra, chặn đứng bàn tay hắn.

Trận văn trên màn trận vô cùng cao thâm, Lý Duy Nhất chưa từng nghe qua, chưa từng nhìn thấy, nên không dám phá trận xông bừa.

Thu tay lại, lưới ánh sáng màn trận theo đó biến mất.

Lý Duy Nhất nhìn vào trong điện, bên trong trống rỗng. Chỉ có một cây cột trơ trọi ở vị trí trung tâm. Cột thanh đồng thô to, cắm sâu vào lòng đất, lại nối liền với đỉnh điện.

Lý Duy Nhất không nhìn ra nguyên cớ gì, chuẩn bị rời đi.

Đột nhiên, hắn quay người lại.

Hắn vận chuyển pháp khí, hai tròng mắt co rút lại, nhìn về phía bức tường bên phải trong điện. Trên tường là một tấm bản đồ loang lổ, nhiều chỗ đã mơ hồ và bong tróc, dường như vẽ một phần khu vực của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.

Trong lòng Lý Duy Nhất kích động, vội vàng sử dụng niệm lực linh quang sao chép lại, rồi quan sát tỉ mỉ.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Dường như không trọn vẹn.

Lý Duy Nhất lập tức đi về phía sáu tòa điện khác dưới chân tháp, quả nhiên trong mỗi tòa điện đều có một phần bản đồ, có vẽ khu kiến trúc, sơn mạch, địa hỏa khẩu, đường sá.

Thứ mà hắn muốn tìm là lối ra vào thực sự của Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.

Chỉ cần tìm thấy là có thể rời đi mà thần không biết quỷ không hay, khiến người Trường Sinh của Ma Quốc không thể bắt được dù chỉ là cái bóng của hắn nữa.

Trước đó, hắn từng hỏi qua, Tả Khâu Hồng Đình không tìm thấy lối ra nào khác ở tầng một.

Lý Duy Nhất ngồi trên bậc thềm ngoài điện, ghép bảy tấm bản đồ niệm lực linh quang lại với nhau, cẩn thận quan sát suy đoán.

Những chỗ mơ hồ và bong tróc trên bản đồ quá nhiều, một số hoa văn làm hắn nhìn không hiểu.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Kỳ lạ! Tại sao phải lưu lại bản đồ trên bức tường của bảy tòa đại điện, rốt cuộc vì cái gì?

- Ửm? Quỷ Trạch!

Lý Duy Nhất nghe thấy động tĩnh rất nhỏ, nhìn vào sân trong của bạch tháp được bảy tòa điện vũ bao quanh, tiếp đó, hắn cất bảy tấm bản đồ đi. Nơi này không nên nán lại lâu, sau khi xuống núi sẽ từ từ nghiên cứu.

Men theo lối đi lát đá giữa hai tòa điện, Lý Duy Nhất rảo bước đi vào quảng trường sân trong.

Phía trước, thân tháp hùng vĩ của bạch tháp tỏa ra khí tràng vô cùng cổ kính và đầy áp lực, mái vòm góc cạnh, từng bậc thang mây dẫn lên trên.

Trong sân cũng là trồng đầy cây lê.

Trên một cây lê vạn năm thân to cần bốn người ôm mới xuể, Trú Nhan Ngọc Lê đã chín muồi, hương quả tỏa khắp vườn, chỉ mới ngửi mùi đã khiến người ta ứa nước bọt, có thể tưởng tượng ra sự ngon ngọt của nó.

Lý Duy Nhất gọi Quỷ Trạch Bằng Cầm vài tiếng, không thấy hồi đáp, hắn nhìn xung quanh, nói:

- Tôn tử của Bằng Vương, huyết mạch cao quý gì chứ, không phải đã bỏ trốn một mình rồi đấy chứ?

Lý Duy Nhất luôn cảm thấy sự yên tĩnh của nơi này toát lên vẻ quỷ dị, có thực vật nhưng không có động vật, không có dấu vết sinh linh hoạt động, quá mức sạch sẽ, càng ở lại lâu, càng dâng lên một loại cảm giác nôn nóng.

Hắn chuẩn bị xuống núi.

Nhưng đã đến đây rồi!

Không thể tay không mà rời đi được.

Hắn đi đến dưới gốc cây lê cứ ngỡ như được điêu khắc từ ngọc trắng kia, đánh ra một luồng pháp khí, hái xuống một quả Trú Nhan Ngọc Lê, cẩn thận bọc lại, thu về, để nó lơ lửng trước mắt.

Ngọc Lê không tan chảy, cũng không bốc hơi.

Lý Duy Nhất thầm đoán:

- Lẽ nào phải chờ chín mới có thể hái xuống?

Lý Duy Nhất cầm nó trong tay, truyền đến một cảm giác lạnh lẽo.

Hương quả càng thêm nồng đậm, mùi thơm ngọt không ngừng chui vào mũi miệng, căn bản không thể nhịn nổi, hắn cắn xuống một miếng.

Ở phía sau hắn, trên từng bậc thang mây, cửa tháp của tòa tháp đá trắng đang mở rộng.

Trong tháp có một cái đan đỉnh bốn chân cao bằng hai người, những hoa văn mây lành, tiên hạc, linh chi, bát quái trên đỉnh tươi sáng sống động, giống như vừa mới vẽ lên, chứ không giống như đã trải qua sự gột rửa của năm tháng lâu dài.

Từng luồng Thanh Vân Tiên Khí lặng lẽ từ trong đỉnh tràn ra, bao phủ hoàn toàn tầng thứ nhất của tháp, lan tỏa về phía Lý Duy Nhất.

Một thân thể già nua từ trong đỉnh bò ra, nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất đang ăn vụng Ngọc Lê.

Cùng với hắn bò ra khỏi đỉnh, trên bảy cây cột thanh đồng trong bảy tòa điện vũ hiện ra chi chít văn tự Địa Thư, khẽ rung.

Bảy cây cột thanh đồng dẫn động bảy sợi xích bị chôn sâu bên trong lòng núi.

Lập tức, trong bảy khe nứt từ lòng núi kéo dài lên trên tuôn ra Thanh Vân Tiên Khí dồi dào hơn.

Sàn trên quảng trường sau lưng Lý Duy Nhất thối rữa nấm mốc, âm khí rợn người, Hộ Đạo Thê vô thanh vô tức hiện ra. Nàng đưa lưng về phía Lý Duy Nhất, quay mặt về hướng tòa bạch tháp.

Lý Duy Nhất ăn hết một quả Ngọc Lê, da thịt hiện lên ánh sáng ngọc, hồi lâu không tan, toàn bộ lỗ chân lông trên người đều phun ra mùi hương quả.

Nhận ra hơi lạnh truyền tới từ sau lưng, Lý Duy Nhất chợt xoay người lại.

Quảng trường sạch sẽ tinh tươm.

Tòa bạch tháp im ắng không một tiếng động.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Mặt đất vừa nãy dường như rung chuyển, chắc chắn là bọn họ lại đánh vào xiềng xích dưới núi, kích phát Thanh Vân Tiên Khí.

Lý Duy Nhất hái xuống mười hai quả Ngọc Lê trên cây, cất vào hộp ngọc hàn băng để bảo quản. Hắn nhìn tòa bạch tháp một cái, cuối cùng vẫn không dám lại gần, sợ có trận thế tấn công lợi hại.

Hắn bước đi một mạch, không ngoảnh đầu lại mà xuống núi.

Đi được nửa đường, gặp được Tả Khâu Hồng Đình, Lục Phượng, Tả Khâu Tinh Đình đang chạy lên núi, hỏi han một phen mới biết, Quỷ Trạch Bằng Cầm quả nhiên đã bỏ trốn xuống núi trước.

Quỷ Trạch Bằng Cầm trốn ở ngoài mười mấy trượng, bị Tả Khâu Hồng Đình cưỡng ép áp giải lên núi tìm Lý Duy Nhất, nói:

- Lý... Lý đại nhân, ngươi vậy mà vẫn còn sống?

Ánh mắt Lý Duy Nhất híp lại, hàn quang bắn ra bốn phía:

- Ai cho phép ngươi chạy trốn?

Quỷ Trạch Bằng Cầm đáp:

- Không trốn là chết! Ngươi không nhìn thấy sao? Một lão nhân mặc Nho bào từ trong tháp đi ra. Hắn quá khủng bố, chỉ một ánh mắt đã khiến hai chân ta nhũn ra, vùng vẫy mãi mới bò dậy nổi.

Quỷ Trạch Bằng Cầm miêu tả lại cảnh mình gặp được:

- Ta vốn định đào một cây lê mang đi, lại gặp phải một tên tàn nhẫn như vậy, ta tưởng ngươi đã bị hắn giết chết, nên mới xuống núi báo tin.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi nói linh tinh cái gì đấy? Làm gì có lão nhân mặc Nho bào nào, hay là ngươi nhìn thấy Tông Thánh chăng?

Quỷ Trạch Bằng Cầm vẫn còn sợ hãi, nói:

- Không phải Tông Thánh! Cơ thể hắn giống như được nặn bằng bùn, có lẽ là bức tượng Tông Thánh đã sinh ra linh trí. Ngươi nói xem có khả năng này không?

Lý Duy Nhất thấy Quỷ Trạch Bằng Cầm không giống như đang nói bừa, có lẽ thật sự đã gặp phải sự kiện quỷ dị nào đó, tựa như nơi mà hắn và Hộ Đạo Thê cùng nhau đi đến, nhìn thấy hình ảnh và tiếng kêu thảm thiết do những người đã khuất từ thời viễn cổ để lại.

Lý Duy Nhất lấy ra một quả Trú Nhan Ngọc Lê đưa cho Tả Khâu Hồng Đình, nói:

- Đi thôi, xuống núi trước.

Quỷ Trạch Bằng Cầm ngửi thấy mùi thơm ngát của quả lê, hai mắt phát sáng hỏi:

- Trú Nhan Ngọc Lê, làm sao ngươi hái được vậy? Cho ta một quả được không?

Lý Duy Nhất nhìn cái đầu hổ to lớn dữ tợn của hắn:

- Ngươi cần giữ gìn nhan sắc à?

Quỷ Trạch Bằng Cầm cười nịnh nhìn Lý Duy Nhất, rất muốn có Trú Nhan Ngọc Lê:

- Ta mang về Hồng Hoang Yêu Nguyên, dâng cho Bạch Trạch Yêu Vương.

Lý Duy Nhất đáp:

- Chỉ có một quả thôi, hết rồi!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters