Sau khi Lý Duy Nhất đi xuống núi hơn chục bước, bỗng nhiên dừng lại, liếc nhìn Quỷ Trạch Bằng Cầm, nói:
- Trong khoảng thời gian Trường Sinh tranh độ, ngươi tốt nhất nên dốc hết sức lực giúp ta, tâm trạng ta vui vẻ, tự nhiên sẽ thả ngươi về Hồng Hoang Yêu Nguyên. Nhưng nếu ngươi có dị tâm, cánh chim Bằng nướng ăn cũng ngon.
Sau khi xuống núi, Lý Duy Nhất kể lại những gì gặp trên núi cho ba người của Tông Thánh Học Hải nghe, không nhắc đến Trú Nhan Ngọc Lê.
Sau đó, hắn một mình cưỡi Quỷ Trạch Bằng Cầm bay về phía lối vào đường hầm.
Tả Khâu Hồng Đình thì ở lại trong núi, tiếp tục hấp thu Thanh Vân Tiên Khí, nâng cao tu vi võ đạo.
Nếu thực sự có hung vật lợi hại nào đó, hoặc thứ gì không sạch sẽ, ở lại trong ngọn núi và ở lối vào đường hầm thực ra không có gì khác biệt, đều nguy hiểm như nhau.
Đối với Lý Duy Nhất mà nói, nhanh chóng đột phá đến Trường Sinh Cảnh tứ trọng mới là việc cấp bách trước mắt.
Lý Duy Nhất bay xuống mặt đất, hỏi thăm tình hình mấy ngày nay của huynh đệ Mạnh gia:
- Người Trường Sinh của phe Ma Quốc mấy ngày nay có phát động tấn công không?
Mạnh Tư Tề đáp:
- Việc đó thì không! Có điều... Trong đường hầm có Pháp khí đựng hỏa diễm đã nổ tung, ngọn lửa tuôn ra bên ngoài.
Lý Duy Nhất khẽ gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ.
Pháp khí bình thường chứa Kim Ô Hỏa Diễm, để lâu chắc chắn sẽ bị thiêu rụi, đây chính là lý do hắn mượn Hồ Thiên Mặc Hải của Thanh Tương.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta muốn bế quan tu luyện! Đợi khi toàn bộ Pháp khí trong đường hầm nổ tung, ngoại trừ Hồ Thiên Mặc Hải, hai người hãy vỗ vào màn sáng trận pháp để gọi ta xuất quan.
Lý Duy Nhất đi vào trong trận pháp được bày ra bằng tám cây trận kỳ, đan dệt ra Thời Gian Chi Kiển, gấp rút tiến hành việc trùng kích Bạch Hổ Tỏa và luyện chế Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận.
Đồng thời, hắn lấy phù chỉ và Phù Thiên Thần Nê được luyện chế bằng xương của Thiên Tử từ trong Túi Càn Khôn ra.
Đạt đến Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng rồi, hắn chuẩn bị thử vẽ Thần Kiếm Phù thêm một lần nữa.
...
Rất nhanh, lại hai tháng trôi qua.
Cuộc tranh giành sách ngọc Mệnh Tuyền mà mọi người đều nghĩ sẽ kết thúc vào rạng sáng ngày mười sáu tháng giêng này, vì Lý Duy Nhất liên thủ với Tông Thánh Học Hải, đi một mạch chạy trốn vào bí cảnh, phòng thủ dựa vào đường hầm chật hẹp, không ngờ kéo dài đến giữa tháng tư mà vẫn chưa thể đánh chiếm.
Đối với Ma Quốc thanh thế to lớn mà nói, có thể gọi là mất hết thể diện.
Đâu chỉ là người Trường Sinh đời thứ chín của Ma Quốc bị bẽ mặt?
Trước trận chiến, Ma Quân Ngu Bá Tiên đã chuẩn bị kế sách vẹn toàn, khởi động Ma Giáp Huyết Phù Đồ, lấy ra cơ duyên của Trữ Thiên Tử, chiêu mộ cao thủ của các Sinh Cảnh.
Trước khi Trường Sinh tranh độ bắt đầu, các phương, bao gồm nội bộ Ma Quốc đều cho rằng Ma Quân đang chuyện bé xé ra to, đánh giá Lý Duy Nhất và người Trường Sinh của Thánh Đường Sinh Cảnh quá cao.
Tranh độ bắt đầu, đánh đến cục diện như thế này, từ lâu đã khiến cho cao tầng của Thánh Triều, Dực Vương Triều và Đạo Cung cười rụng răng.
Vừa là cười nhạo, cũng vừa là cười vui vẻ.
Nhờ Lý Duy Nhất kiềm chế một lượng lớn người Trường Sinh đời thứ chín của Ma Quốc, nên ba nhà kia chiếm trọn ưu thế ở các khu vực tranh chấp lãnh thổ.
Thời tiết bắt đầu ấm lên.
Băng tuyết tan chảy, bước vào mùa nước nổi, nước trong sông róc rách chảy xiết.
Khu vực dải Cổ Tiên Đoạn, trên những thảm cỏ hai bên thung lũng nứt, những mầm non xanh mơn mởn mọc lên, nở rộ những bông hoa dại màu tím, vàng, xanh lam, mùa xuân trở lại với mặt đất, bừng bừng sức sống.
Lúc giữa trưa.
Một nam tử trẻ tuổi trông chừng hai mươi tuổi, tuấn tú anh kiệt, tay cầm một cây pháp trượng dài bảy thước tỏa ra lực lượng quang minh, đạp trên thảm cỏ hoa rực rỡ, tựa như một vị Thiên Tử Đế Hoàng đang độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, hỏi đường Thạch Thập Thực đang nướng thịt:
- Ngươi là đệ tử của Độ Ách Quan? Xin hỏi lối vào bí cảnh dưới lòng đất nơi những người Trường Sinh của Ma Quốc đang tụ tập nằm ở đâu?
Thạch Thập Thực ngẩng đầu lên, chỉ cảm thấy pháp trượng trong tay đối phương dưới ánh sáng mặt trời vô cùng chói mắt, chỉ tay về phía trước, hỏi:
- Đi về phía nam ba trăm hai mươi dặm! Ngươi cho ta cảm giác sâu không lường được, cũng là người Trường Sinh đời thứ tám à?
Trong ba tháng qua, có nhiều người Trường Sinh đời thứ bảy, thứ tám hiện thân ở dải Cổ Tiên Đoạn, ai nấy đều có danh tiếng vang dội. Trăm năm qua, bọn họ ở trong những Sinh Cảnh phía nam Doanh Châu đã xông xáo tạo ra nhiều sự tích truyền kỳ.
Độ Ách Giới Cảnh hiện nay vô cùng náo nhiệt, chân truyền Cổ Giáo, Thánh Nữ Cổ Tộc của một giáp trước, rồi môn sinh Thiên Tử, Sinh Cảnh Thiên Mệnh của hai giáp trước thường xuyên lộ mặt ở các châu thành lân cận, thu hút hàng vạn người ra đón xem.
- Đa tạ.
Nam tử trẻ tuổi cầm quyền trượng của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng nhận lấy xiên thịt nướng bằng sắt mà Thạch Thập Thực đưa, ngồi trên mặt đất.
Sau khi ăn no, hắn lau sạch sẽ miệng, lúc cáo từ mới nói:
- Ta tên Cổ Chân Tướng, không phải người Trường Sinh đời thứ tám hay thứ bảy, một lần nữa cảm tạ, thịt nướng khá ngon. Ngươi vừa nãy nói ngươi tên là Thạch Thập Thực đúng không? Sau này đến Tiêu Dao Kinh tìm ta, ta sẽ mời lại ngươi một bữa ăn.
Thạch Thập Thực kinh hãi đến ngây người, chốc lát sau, bỗng nhiên đứng bật dậy. Chỉ trong nháy mắt, bóng dáng Cổ Chân Tướng đã ở đường chân trời hướng nam.
Lối vào từ mặt đất đến Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa dưới lòng đất được đả thông theo hướng thẳng đứng, tạo thành một cái hố vực rộng rãi có đường kính dài mấy chục trượng.
Các cường giả Trường Sinh Cảnh của phe Ma Quốc đục khoét vách đá của hố sâu tạo thành từng tòa phủ đệ tu luyện, xây dựng doanh trại, trận tháp trên mặt đất, ẩn nấp trong các lớp đất xunh quanh để chặn đường Lý Duy Nhất ở bên trong bí cảnh.
Sự xuất hiện của Cổ Chân Tướng đã tạo nên một chấn động ở vùng đất tụ tập tu giả này.
Đây là báo hiệu cường giả Trường Sinh Cảnh ngũ trọng đầu tiên xuất hiện trong số người Trường Sinh đời thứ chín, cao hơn vài cấp độ so với Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng của Lý Duy Nhất.
Khúc Dao và Thường Ngọc Kiếm hóa thành hai luồng sáng bay lên, hướng về phía mặt đất để nghênh đón.
Cổ Chân Tướng mặc áo màu nhạt, kiểu dáng mộc mạc, dáng người cao ngất như cây tùng, tay cầm trượng đứng trên bãi cỏ. Hắn đứng rất tùy ý, nhưng lại có một loại uy nghi trầm mặc vững vàng của thiếu niên Thiên Tử.
Khúc Dao và Thường Ngọc Kiếm, một người xuất thân từ gia tộc Ma Tướng, một người xuất thân từ gia tộc Ma Khanh, đều là nhân kiệt có tiếng trong một giáp qua. Nhưng khi đối diện với Cổ Chân Tướng, trong lòng hai người không kìm được sinh ra áp lực, tự động giữ một khoảng cách lễ phép và trang nghiêm.
Cùng là cao thủ hàng đầu của thế hệ trẻ, Thường Ngọc Kiếm không có cảm giác này khi đối mặt với Lý Duy Nhất, trái lại rất muốn thân thiết với hắn, có thể cùng nhau nằm trên bãi cỏ phơi nắng, không chút gò bó, khoác vai ôm cổ, chuyện trò trên trời dưới đất.
Cổ Chân Tướng nhìn hai người, ánh mắt không hề cố ý sắc bén, nhưng lại có một cảm giác linh tính sáng suốt nhìn thấu vẻ bề ngoài, soi thẳng vào bản chất.
Cổ Chân Tướng hỏi:
- Hắn vẫn còn ở trong bí cảnh ư?
Khúc Dao không nói chắc chắn hoàn toàn:
- Hẳn là vẫn còn.