Nàng nói tiếp:
- Cứ cách mười ngày, chúng ta sẽ kích hoạt Pháp khí, phát động tấn công vào đường hầm ở lối vào, để xác định Lý Duy Nhất không trốn qua lối đi khác.
Cổ Chân Tướng hỏi:
- Vẫn chưa tìm thấy lối ra vào nào khác?
Thường Ngọc Kiếm đáp:
- Ở dưới lòng đất, pháp khí và niệm lực sẽ bị cản trở nghiêm trọng, cần sờ soạng từng chút một, không phải chỉ vài tháng là có thể mò rõ tất cả.
Cổ Chân Tướng cầm pháp trượng đi tới mép hố vực, ánh mặt trời chiếu rọi, mạ một lớp men vàng mỏng lên người hắn.
Hắn phun ra sóng âm:
- Lý Duy Nhất, Cổ Chân Tướng đã tới. Trừ Tịch năm ngoái, ở Tiêu Dao Kinh chưa có cơ hội đấu một trận công bằng, có thể gọi là chuyện đáng tiếc. Khi nào ngươi và ta có thể chân chính so tài cao thấp một phen?
Sóng âm lan xuống phía dưới, xuyên thủng từng tầng màn trận, đi vào trong đường hầm dài gần ba mươi trượng, truyền vào Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa.
- Cổ Chân Tướng đến rồi!
Mạnh Tư Tề và Mạnh Tư Hiền đang đả tọa liền mở mắt ra, sắc mặt biến đổi. Một người xông vào trong bụng Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, một người đi lên vỗ vào màn trận nơi Lý Duy Nhất bế quan.
Bên trong khu vực rộng tầm mười mấy trượng được tám cây trận kỳ bao trùm.
- Vút!
Ngón tay Lý Duy Nhất tựa như thanh kiếm chém thẳng xuống một đường, phá vỡ Thời Gian Chi Kiển.
Một cảm giác khó chịu cuộn trào khắp toàn thân.
Tứ chi tê liệt, đầu nhức nhối.
Đại trưởng lão của Tuế Nguyệt Cổ Tộc từ sớm đã nói với hắn rằng, hắn sử dụng Minh Vực và Xuân Kiển để tu luyện ở Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc quá lâu, cơ thể hao tổn quá mức, cần phải tĩnh dưỡng ba đến năm năm trong thời gian bình thường.
Lý Duy Nhất không nghe lời khuyên.
Về sau, hắn lần lượt tiến vào Minh Vực, Xuân Kiển, Thời Gian Chi Kiển để nhanh chóng tăng lên tu vi.
Lần này hắn đã ở trong Thời Gian Chi Kiển xấp xỉ hai năm.
Sự cắn trả của thời gian đối với thân thể cuối cùng đã bộc phát ra.
Lý Duy Nhất lau vết máu ở mũi, sau một khắc điều tức thì khôi phục lại:
- Tiếp theo đây, ít nhất trong nửa năm không thể mở lại Thời Gian Chi Kiển.
Nửa năm sau, năm con Xuân Tàm kia cũng sắp trưởng thành.
Nếu không tĩnh dưỡng nửa năm, dù Xuân Tàm có trưởng thành thì hắn cũng không dám dùng một con nào.
May thay, trong hai năm bế quan này, tu vi và thực lực của hắn tiến bộ nhiều.
Trường Sinh Tỏa thứ tư của võ đạo đã bị bẻ gãy từ một năm trước, cảnh giới sớm củng cố, và nhờ hấp thụ Thanh Vân Tiên Khí, kết tinh Uẩn Đạo, tu vi lại tăng lên một ít
Trường Sinh kinh văn trên Trường Sinh Kim Đan tăng vọt hơn mười vạn cái, khoảng cách tới trăm vạn đã không còn xa.
Bình thường mà nói, nếu Lý Duy Nhất không sử dụng Thân Độ Đan, mà là làm theo trình tự tu luyện năm đến mười năm ở tam trọng đỉnh phong, hắn có thể tu luyện số lượng Trường Sinh kinh văn đạt hơn trăm vạn, thậm chí là có thể đạt tới Huyền Cảm trước khi đột phá tứ trọng.
Có được thì ắt có mất, rất khó được cả hai.
- Vút!
Lý Duy Nhất bước ra khỏi màn sáng trận pháp.
Bên ngoài, giọng nói của Cổ Chân Tướng lại mờ ảo truyền tới:
- Được đánh một trận với ngươi, quả thực là điều mà ta hằng mơ ước, chọn ngày không bằng đúng ngày hôm nay. Lúc này trời quang mây tạnh, muôn dặm không mây, dải Cổ Tiên Đoạn băng tuyết tan chảy, cảnh đẹp bừng bừng sức sống, không biết có thể cùng Duy Nhất huynh luận đạo so tài hay không?
Mạnh Tư Tề đứng cạnh Lý Duy Nhất, nhìn chằm chằm vào màn sáng trận pháp ở cửa đường hầm đang rung lên khe khẽ, nói:
- Cổ Chân Tướng tuyệt đối đã đạt đến ngũ trọng, tu vi sâu dày, sóng âm huyền diệu nhập đạo, mấy tầng trận pháp đều không đỡ nổi.
Trong vẻ mặt kinh ngạc của Mạnh Tư Tề, Lý Duy Nhất cũng phun ra sóng âm, đáp vọng ra ngoài:
- Ta cũng vô cùng mong muốn! Nhưng chỉ e rằng sau khi Lý mỗ đi ra, thứ phải đối mặt không phải là một trận đấu công bằng của Cổ Chân Tướng nhà ngươi, mà là hàng trăm, hàng ngàn Pháp khí.
Thanh âm vi diệu xuyên thấu qua màn trận, truyền qua hố vực, bay thẳng tới mặt đất.
Các tu giả ở ngoài vài chục dặm đều có thể nghe được, không ai là không tấm tắc kêu kỳ lạ.
Khúc Dao tự nhủ:
- Tu vi thật mạnh, không hổ là ngũ trọng.
Cổ Chân Tướng lớn tiếng đáp trả:
- Ta đã đáp ứng ngươi rồi, tất nhiên sẽ bảo đảm một trận tranh phong công bằng.
Giọng nói của Lý Duy Nhất chậm rãi truyền lên mặt đất:
- Không phải là không tin ngươi, thực sự là sách ngọc Mệnh Tuyền có liên can hệ trọng, không dám đánh cược.
Thường Ngọc Kiếm và những người quan sát của các thế lực gần đó đều cảm thấy hoang mang khó hiểu.
Bằng tài trí của Cổ Chân Tướng, hẳn phải biết rõ rằng Lý Duy Nhất không thể nào đi ra để đấu với hắn một trận. Vậy tại sao hắn còn bày trò la lớn như vậy?
Có Trường Sinh Nhân đời thứ tám hiện thân, làn da toàn thân đỏ rực, đường nét cơ bắp hiện lên rõ ràng. Hắn cưỡi trên lưng một con báo hoa có hoa văn màu máu kích thước to lớn. Vì sự xuất hiện của hắn mà phương viên mười mấy dặm tràn ngập huyết khí, miệng mũi lúc hô lúc hấp tạo ra cuồng phong, thổi mạnh qua lại giữa núi rừng.
Đi ra khỏi dãy núi, hắn lạnh lùng cười nói với Long Lục, vị Bảng Nhãn giáp trước của Ma Quốc:
- Cái gọi là Chân Tướng Đế Quân chuyển thế gì đó, trông cũng chẳng ra làm sao.
Long Lục cao hơn sáu mét, tựa như một người khổng lồ đầu rồng, ngạo nghễ đứng bên bờ sông cuộn lên những bọt nước trắng xóa róc rách:
- Cổ Chân Tướng được xưng là Trạng Nguyên mạnh nhất Ma Quốc cả ngàn năm qua, hắn không đơn giản như ngươi nghĩ đâu. Bây giờ hắn đã đạt tới ngũ trọng, cũng có nghĩa là, gần như vô địch trong ngũ trọng.
Trường Sinh Nhân đời thứ tám cưỡi trên lưng con báo hoa màu máu không tin, hỏi:
- Mới đạt tới ngũ trọng sơ kỳ là đã có thể vô địch trong ngũ trọng? Trường Sinh Nhân ngũ trọng đỉnh phong cũng không đè được hắn sao?
Long Lục đáp:
- Đè hắn? Cho dù Trường Sinh Nhân đời thứ tám, đời thứ bảy đã tích lũy ở ngũ trọng đỉnh phong biết bao nhiêu năm, có thể đánh hòa với hắn thì đã rất ghê gớm. Thấy quyền trượng kia không? Quyền trượng của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng năm xưa, có thanh trượng này trong tay, chiến lực của hắn lại tiến thêm một bước dài.
Phía xa xa, giọng nói của Cổ Chân Tướng lại vang lên:
- Không sao cả! Ta tin tưởng ngươi, chỉ cần ngươi đáp ứng cùng ta quyết đấu công bằng, ta lập tức mang theo quyền trượng của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng và sách ngọc Quyền Trượng đi vào trong bí cảnh chiến với ngươi.
Lời này vừa dứt, các phương thế lực trên mặt đất trong nháy mắt xôn xao.
Nghiêu Âm chạy tới đây cùng Thạch Thập Thực, ánh mắt nàng đột ngột biến đổi, nói:
- Cổ Chân Tướng quả là lợi hại, lời nói lúc trước hoàn toàn là dụ dỗ Thần Ẩn Nhân cắn câu. Hắn tung ra câu này, Thần Ẩn Nhân liền rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan.
- Cổ Chân Tướng dám mang theo sách ngọc đi vào bí cảnh, chắc chắn là để phô bày ra khí phách và lòng can đảm cao hơn Thần Ẩn Nhân một bậc.
- Nếu Thần Ẩn Nhân mời hắn đi vào, hắn liền mượn cơ hội này biết được tình hình bên trong bí cảnh. Nếu Thần Ẩn Nhân từ chối hắn, thì sẽ khiến người trong thiên hạ nghĩ rằng đã sợ hãi Cổ Chân Tướng. Bởi vì Thần Ẩn Nhân trước đó rõ ràng nói là, hắn cũng hằng mong ước được đánh với Cổ Chân Tướng một trận.
- Cổ Chân Tướng không chỉ muốn chiến thắng Thần Ẩn Nhân về mặt chiến lực, mà còn muốn vượt qua Thần Ẩn Nhân về mặt trí lực và nhân cách, đây là một màn khích tướng vô cùng cao minh.