Thạch Thập Thực cười nói:
- Trực tiếp mời hắn đi vào, liên thủ vây công, đoạt lấy sách ngọc Quyền Trượng, mặc cho người đời chê bai cũng chẳng sao. Cầm chắc lợi ích trong tay mới là đồ thật.
Nghiêu Âm khẽ lắc đầu:
- Không đơn giản như vậy! Nếu Thần Ẩn Nhân thật sự mời, thì người đi vào chưa chắc đã là Cổ Chân Tướng thật, thậm chí Ma Quốc có thể lợi dụng tình thế bày binh bố trận tấn công vào. Thần Ẩn Nhân làm vậy tương đương với chắp tay dâng quyền lựa chọn và quyền chủ động cho đối thủ. Ai mà biết Cổ Chân Tướng xuất hiện lúc này có mang theo con bài tẩy phá cục nào không.
Thạch Thập Thực nhíu mày hỏi:
- Bọn họ chơi dơ như vậy sao?
Nghiêu Âm thở dài một hơi:
- Nhìn xem Thần Ẩn Nhân sẽ đối phó ra sao đi! Trường Sinh Nhân của Ma Quốc bắt đầu kêu la chửi rủa rồi, muốn khích tướng hắn nhiều hơn.
Tiếng đáp trả của Lý Duy Nhất lại vang lên:
- Ta khuyên Cổ huynh nán lại thêm vài ngày, chờ đám người Thiện Tiên Chí, Ngu Huyền, Thần Tịch đột phá lên ngũ trọng rồi các ngươi hẵng đánh vào. Đến khi đó, Lý mỗ nhất định cho ngươi một cơ hội công bằng đánh một trận!
Nghiêu Âm cười nói:
- Thần Ẩn Nhân làm vậy là đang nói với Cổ Chân Tướng, hắn biết rõ, thời điểm tấn công thật sự của Ma Quốc tuyệt đối không phải là hôm nay, Cổ Chân Tướng nhà ngươi hôm nay cũng tuyệt đối sẽ không một thân một mình mạo hiểm đi vào. Càng là để nói cho những Trường Sinh Nhân của Ma Quốc biết rằng, hắn đã bày binh bố trận đâu ra đấy trong bí cảnh rồi, dù cho Ma Quốc có bao nhiêu người đột phá lên ngũ trọng thì hắn cũng không e ngại. Chỉ là không biết thật hay giả, hắn luôn rất thích hù dọa người khác.
Thạch Thập Thực cảm thấy khó tin:
- Ngươi có thể nghe ra được nhiều như vậy sao?
Lúc này, giọng của Lý Duy Nhất lại vang vọng:
- Nếu Trạng Nguyên lang thật sự có tiếng nói ở Ma Quốc, thì hãy bảo đám người Khúc Dao triệt hạ trận pháp, lệnh cho toàn bộ cao thủ tham gia chiến đấu của phe Ma Quốc lùi lại năm trăm dặm. Như vậy, Lý mỗ đương nhiên đi ra đấu một trận với ngươi! Chỉ là không biết, Trạng Nguyên lang có cái quyền lợi này không?
- Bốp! Bốp...
Nghiêu Âm vỗ tay khẽ khen ngợi, mắt đẹp lấp lánh:
- Không hổ là Thần Ẩn Nhân, nháy mắt đã chuyển từ bị động sang chủ động, chiếu tướng Cổ Chân Tướng một ván.
Thạch Thập Thực vò đầu bứt tai, vô cùng khó hiểu:
- Thế là sao?
Nghiêu Âm đáp:
- Thần Ẩn Nhân vừa nãy cố ý nói rằng hắn biết rõ đám người Thiện Tiên Chí và Thần Tịch sư huynh rất nhanh sẽ đột phá lên ngũ trọng. Giờ phút này lại bảo cao thủ của phe Ma Quốc lùi lại phía sau năm trăm dặm, có phải mang ý nghĩa là hắn có thể nhân cơ hội này chạy trốn hay không? Cổ Chân Tướng dám mạo hiểm sao?
- Nếu Cổ Chân Tướng không đáp ứng điều kiện của hắn, thì đây là không dám mạo hiểm, hay là không dám nghênh chiến? Hay là nói cái danh Trạng Nguyên của hắn căn bản chỉ để trưng cho đẹp? Khí phách và độ lượng của Cổ Chân Tướng biểu hiện lúc trước sẽ lập tức sụp đổ.
- Dù sao Thần Ẩn Nhân dám đi ra bí cảnh đánh một trận đã là mạo hiểm với nguy cơ tày trời rồi.
Thạch Thập Thực hỏi:
- Nếu Cổ Chân Tướng đáp ứng thì sao?
Ánh mắt Nghiêu Âm lộ ra vẻ sầu lo:
- Vậy thì ta sẽ phải nghĩ cách tìm cơ hội báo chính xác số lượng người tu luyện phá cảnh giới ở Độ Ách Quan cho hắn biết, để hắn phải mau chóng nhân cơ hội này phá vây chạy trốn.
Bên cạnh cái hố sâu, ánh mắt Khúc Dao lóe lên hào quang kỳ lạ:
- Lý Duy Nhất thực xảo quyệt, ta cược rằng hắn căn bản không dám đi ra. Bởi vì một khi giao phong, Trạng Nguyên chắc chắn có thể cuốn lấy hắn, dù cho lui xuống vài trăm dặm, thì chúng ta cũng có thể lập tức vồ tới, không cho hắn cơ hội quay trở lại bí cảnh nữa.
Thường Ngọc Kiếm nói:
- Lỡ như hắn nhân cơ hội này phá vây bỏ trốn thì sao? Đừng quên, đêm hôm đó bên ngoài Khê Nguyệt Quan, có biết bao cao thủ vây đánh cũng đều bị hắn mở ra đường máu.
Ánh mắt hai người rơi vào người Cổ Chân Tướng.
Cần phải trả lời như thế nào, quyết định ra sao, đành phải để chính vị Trạng Nguyên lang này đưa ra.
Cổ Chân Tướng nói:
- Sau khi Lý Duy Nhất đạt tới Thánh Linh Niệm Sư ngũ trọng, uy lực của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận chắc chắn vô cùng cường đại. Cộng với hắn có bảy, tám bộ Ma Giáp Huyết Phù Đồ, nếu như hắn liên thủ với đám người Phó Nham Thủ, Mạnh Thủ Nghĩa, cho dù là cưỡng ép đánh vào, cũng nhất định tổn thất không hề nhỏ. Ta quyết định... Mời hắn đi ra, chiến một trận với hắn!
Hắn lại nói:
- Đối với ta mà nói, đây là một trận quyết đấu chờ mong từ lâu! Còn với các ngươi, đây là thời cơ dẫn xà xuất động, một chiêu diệt gọn. Hãy mau đi chuẩn bị. Nếu có sai sót, ta sẽ gánh chịu trách nhiệm.
Cổ Chân Tướng nhìn bóng dáng Khúc Dao và Thường Ngọc Kiếm khuất dần, trong đầu hiện lên những lời mà Thái Tử đã dặn dò trước khi rời khỏi kinh thành.
Các cao tầng của Ma Quốc đều có toan tính riêng, có người muốn giành lấy Ác Đà Linh, có người thèm khát sách ngọc Mệnh Tuyền, có kẻ muốn để Lý Duy Nhất chạy thoát, lại có người muốn Lý Duy Nhất phải chết ở ngoài sáng, và cũng có người muốn mượn đao giết người, để Lý Duy Nhất chết trong tối...
Cái gọi là chết trong tối chính là để Lý Duy Nhất chạy thoát trước, sau đó sẽ do tử sĩ bí mật giết chết hắn, hoặc bắt sống.
Thời điểm Lý Duy Nhất chết, Ác Đà Linh thuộc về ai, có nên giao sách ngọc Mệnh Tuyền cho Ma Quân hay không... và những chuyện khác, những người ở trên kia muốn tự mình quyết định, để mưu đồ việc lớn.
Cổ Chân Tướng hiểu rõ, Lý Duy Nhất đã trở thành con cờ quan trọng nhất trong cuộc đọ sức giữa các bên.
Và chính hắn cũng chỉ là một con cờ.
Sau một hồi mặc cả qua lại, Cổ Chân Tướng và Lý Duy Nhất cuối cùng đạt được thỏa thuận.
Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc lùi lại hai trăm dặm.
Năm trăm dặm chỉ là không gian mà Lý Duy Nhất cố ý để ra để đàm phán.
Đám người Tả Khâu Hồng Đình, Phó Nham Thủ, Mạnh Thủ Nghĩa đều vội vã chạy về, tụ tập ở cửa đường hầm, cùng khuyên Lý Duy Nhất hãy bình tĩnh.
Mạnh Thủ Nghĩa cho rằng hắn bị khích tướng, nghiêm túc nhắc nhở:
- Ta từng giao thủ với Cổ Chân Tướng, nếu người này đạt tới ngũ trọng, tuyệt đối không phải là tu vi niệm lực ngũ trọng của ngươi có thể đối kháng được. Một khi bị hắn quấn lấy, bị những Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc bao vây, vậy thì chúng ta sẽ thua cả ván cờ.
Thanh Tương nói:
- Tại sao ngươi chắc chắn rằng bên ngoài chỉ có Cổ Chân Tướng là ngũ trọng? Ngộ nhỡ trong đám người Thiện Tiên Chí và Ngu Huyền, có người phá cảnh trước thời hạn thì sao?
Lý Duy Nhất đáp:
- Nhìn thấy tình thế không đúng, ta sẽ tự rút về. Nếu chỉ là đấu một chọi một thì ta sợ gì Cổ Chân Tướng?
Lý Duy Nhất không muốn nhiều lời, lần ra ngoài này, mục đích của hắn không phải là so tài với Cổ Chân Tướng, mà là truyền tin tức.
- Các ngươi canh gác kỹ trận pháp trong đường hầm, vượt qua ải khó khăn lần này, ta nhất định sẽ dẫn các ngươi đi tìm kiếm cơ duyên lớn hơn.
Lý Duy Nhất chỉ mang theo Thất Phượng, bước vào đường hầm.
Ở trong đường hầm, Lý Duy Nhất giấu ngọc giản chứa thần niệm của Thanh Vân tiền bối vào trong tay áo. Trên một lá thư khác được hắn viết lại về những trải nghiệm trong bí cảnh, gấp gọn gàng đặt trong Túi Càn Khôn.