Cổ Địa hỗn độn

Liễu Điền Thần đáp:

- Vũ Dịch thái thượng trưởng lão nói lời này có chút bất công rồi, Tả Khâu Hồng Đình của quý quan cũng đang ở trong bí cảnh. Hơn nữa, tình hình bên trong chưa chắc đã tốt đẹp như mọi người tưởng tượng. Trước khi Học Hải Đế Niệm, Vụ Thiên Tử và Quan Chủ lên tiếng, các vị vẫn nên bình tĩnh chờ đợi.

Một vị Siêu Nhiên hơi kinh hãi hỏi:

- Vụ Thiên Tử đến Độ Ách Giới Cảnh sao?

Vũ Dịch cau mày, Thiền Hải Quan Vụ đến Độ Ách Giới Cảnh không phải chuyện gì lạ. Suy cho cùng, trong khoảng thời gian dằng dặc từ ngàn năm đến ba ngàn năm trước, Độ Ách Quan và Lăng Tiêu Cung có quan hệ vô cùng mật thiết, một nam một bắc, cùng chống lại Động Khư Quỷ Thành.

Đến một ngàn năm trước, tu vi của Thiền Hải Quan Vụ đã cao đến mức ngay cả Quan Chủ cũng có chút kiêng dè, không dám coi như tiểu bối.

Dù là ngàn năm gần đây, Lăng Tiêu Cung cũng coi như là thế lực vòng ngoài của Độ Ách Quan, ở trạng thái bán phụ thuộc. Nhưng tính tình Ngọc Dao Tử ngang ngược, chưa bao giờ nghe Quan Chủ điều động, cũng chưa bao giờ cầu viện Độ Ách Quan. Chính vì thế, để đối phó với Thánh Anh, nàng chọn cách bảo hổ lột da, chứ không chọn đi tới bái phỏng Độ Ách Quan.

Quan hệ hai bên tan vỡ là chuyện của hai mươi năm gần đây.

Thứ nhất là Ngọc Dao Tử xảy ra chuyện, Lăng Tiêu Sinh Cảnh đại loạn, không phù hợp với lợi ích của Độ Ách Quan.

Thứ hai là Kỳ Lân Trang, Ngu Đạo Chân, Tả Khâu Huyền Minh liên tiếp bái phỏng Quan Chủ, đều có những lời cam kết khác nhau.

Có điều, theo Vũ Dịch thấy, Thiền Hải Quan Vụ dù có đến cũng chỉ là phân thân. Cho dù niệm lực của nàng có khôi phục đến đẳng cấp Đế Niệm Sư, so với thời điểm chém Phi Long hai ngàn tám trăm năm trước, e rằng vẫn còn một khoảng cách rất lớn.

Một Trường Sinh Nhân tứ trọng của Ma Quốc sau khi hấp thu Thanh Vân Tiên Khí, pháp khí toàn thân trở nên sinh động, vội vàng xông về phía đội chấp pháp nói:

- Đây tuyệt đối không phải là pháp khí của võ tu Trường Sinh cảnh, là tiên khí mà Lăng Tiêu Cung đưa cho hắn, như vậy mà không tính là vi phạm quy định sao?

Bốn người đội chấp pháp đã nhận được truyền âm của Liễu Điền Thần.

Thành viên đội chấp pháp đến từ Động Khư Doanh giải thích:

- Đây là Thanh Vân Tiên Khí, không phải Lăng Tiêu Cung ban tặng, mà là lấy được từ trong bí cảnh. Hơn nữa, nó không có tính công kích như pháp khí của Siêu Nhiên.

Thành viên đội chấp pháp đến từ Thánh Đường Sinh Cảnh nói:

- Nếu các ngươi có bản lĩnh, cũng có thể thu tiên khí làm của riêng.

Thanh Vân Tiên Khí kích hoạt mười mấy món Thiên Tự Khí thực chất rất có hạn. Không phải Thanh Vân Tiên Khí không đủ tinh túy, mà là pháp khí không phải do võ tu tự mình tu luyện ra thì rất khó tùy tâm sở dục.

Nam Cung nắm giữ Quang Minh Tuyền Nhãn, còn khó lòng điều động pháp khí ở đẳng cấp Siêu Nhiên trong tuyền nhãn để kích hoạt Vạn Tự Khí.

Tề Kiếm Như đưa Thần Tịch đang bị thương nặng trở về.

Đi ngang qua Thường Ngọc Kiếm, Thần Tịch dừng bước:

- Thần Tịch đã thua sách ngọc và Lượng Sơn Xích, không cách nào tương trợ được nữa.

Thường Ngọc Kiếm khẽ gật đầu, tỏ vẻ có thể thấu hiểu, cảm khái nói:

- Lý Duy Nhất đã vì trận chiến này mà chuẩn bị vô cùng chu đáo, các ngươi...

Hắn rất muốn nói “các ngươi bại không oan”, nhưng nghĩ tới Cổ Chân Tướng vẫn đang ở trạng thái đỉnh phong, lúc này nói thất bại e là quá sớm, đành nuốt lại những lời định nói.

Thần Tịch ngoảnh đầu nhìn lại một cái, vô cùng yếu ớt nói:

- Lý Duy Nhất hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất Trường Sinh Địa Bảng.

Thần Tịch được hai vị Trường Sinh Nhân của Độ Ách Quan đưa về mặt đất.

Đám cao thủ Khúc Dao, Thường Ngọc Kiếm, Tề Kiếm Như, Khuyển Yêu Yến Trì của phe Ma Quốc bắt đầu bàn bạc kín, sau đó, từng đội người kết thành chiến trận hợp kích, từ từ tiến lại gần lối vào bí cảnh.

Vốn tưởng rằng bốn cao thủ đủ để dễ dàng giành chiến thắng, không ngờ lại nảy sinh rắc rối, làm Lý Duy Nhất giật mình rút lui vào bí cảnh.

Nhưng hiện tại, Tào Lâm bỏ mạng, Thiện Tiên Chí và Thần Tịch xuất cục, tình hình đã hoàn toàn khác biệt.

- Keng keng!

Lý Duy Nhất một tay cầm chuông, một tay nắm một mặt trận kỳ, hai chân chạm đất, hai tay dang rộng, sắc mặt cực kỳ tái nhợt, toàn thân pháp khí vận chuyển, tranh thủ từng giây từng phút để điều tức và chữa thương.

Nếu không có trận kỳ chống đỡ, chưa biết chừng hắn đã gục ngã.

Tiên hà thanh huy xoay tròn quanh cơ thể không ngừng, thu hồi bốn trang Địa Thư ghim vào vách đá, lúc nào cũng chuẩn bị trốn về bí cảnh.

- Bùm!

Thất Phượng bị Cổ Chân Tướng đánh văng đi, đập vào rìa lối đi bí cảnh, lập tức không nhúc nhích, thoi thóp hơi tàn.

Cổ Chân Tướng tay cầm quyền trượng, từng bước đi ra từ trong Ngũ Sát Thiên Phong và Thanh Vân Tiên Khí. Thẩm Vũ Lô lơ lửng trên đỉnh đầu hắn, phóng ra uy năng căn nguyên cuồn cuộn, chấn động khiến mặt đất không ngừng sụp đổ.

So với trước trận chiến, hố vực đã mở rộng hơn gấp đôi.

Cổ Chân Tướng chặn bên ngoài lối vào bí cảnh, không cho Lý Duy Nhất cơ hội quay về:

- Người đời đều cho rằng, niệm sư ở cùng cảnh giới khó lòng địch nổi võ tu, bởi vì trước khi đạt tới Linh Niệm Sư, niệm sư thậm chí không thể luyện đan luyện khí. Nhưng họ đâu biết, khi tu vi ngày càng cao, thọ nguyên ngày càng dài, ưu thế của niệm sư sẽ dần hiện rõ.

Cổ Chân Tướng cực kỳ hiểu rõ, trận chiến này tuyệt đối không phải là quyết đấu công bằng công chính gì cả.

Giữ Lý Duy Nhất lại, đoạt được sách ngọc Mệnh Tuyền, đó chính là thắng lợi.

Ngược lại, nếu để Lý Duy Nhất trốn thoát, hắn sẽ đại bại.

Truyền thuyết “lấy một địch bốn, đại thắng trở về” sẽ nhanh chóng lan truyền khắp các Sinh Cảnh. Thanh danh và vinh quang mà Cổ Chân Tướng tích lũy mấy chục năm qua, đều sẽ bị Lý Duy Nhất tước đoạt, biến thành kẻ làm nền và đá kê chân.

Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc đang hội tụ về từ bốn phương tám hướng, càng lúc càng nhanh.

Ánh mắt Lý Duy Nhất như điện hỏi:

- Vậy nên, cuộc quyết đấu của năm người chúng ta đã kết thúc?

- Đúng vậy, ngươi thắng rồi!

Cổ Chân Tướng điềm nhiên đáp, rồi chuyển giọng:

- Nhưng cuộc tranh đoạt sách ngọc Mệnh Tuyền, e là ngươi phải thất bại, sẽ thua mất mọi thứ.

- Ta không thấy thế.

Lý Duy Nhất rất mong Cổ Chân Tướng đủ tự phụ, tiếp tục đơn đả độc đấu phân cao thấp với hắn, như vậy hắn có thể nhẹ nhàng trốn về bí cảnh hơn. Nhưng rõ ràng, tâm trí đối phương phi thường vững vàng, không bị cảm xúc chi phối.

Thế là, Lý Duy Nhất vung chuông làm búa, cầm cờ mở đường, đạp Thanh Hư Cản Thiền Bộ, thân hình biến ảo khó lường, công sát về phía Cổ Chân Tướng.

Cổ Chân Tướng nhìn thấu mục đích của Lý Duy Nhất, không tiến mà lùi, bít chặt lối đi bí cảnh.

Quyền trượng của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng trong tay đập mạnh xuống đất.

Từng vòng gợn sóng ánh sáng và ký hiệu thần bí cuộn trào ra như thủy triều.

Những gợn sóng ánh sáng này không hề đơn giản, là lực lượng được thu lấy từ bên ngoài, tương tự Kim Ô Hỏa Diễm, kình khí hủy diệt kinh người. Dựa vào ký hiệu thần bí, Cổ Chân Tướng có thể khống chế điều khiển.

Nhận ra trong lối đi bí cảnh phía sau có âm thanh dị thường vang lên.

Cổ Chân Tướng lập tức thi triển Cửu Tầng Ma Tháp Thông Thiên Thuật, đế thuật hộ thể, chấn cho Ngũ Phượng đang bay tới từ phía sau rớt xuống đất.

- Keng!

Ác Đà Linh hệt như một chiếc búa, đánh xuyên qua gợn sóng ánh sáng và ký hiệu thần bí, va chạm mạnh với Thẩm Vũ Lô.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters