Tiếng chuông vang rền, khiến một số Trường Sinh Nhân có tu vi thấp đang chạy đến từ xa đau đầu như búa bổ, đội hình đại loạn.
Cổ Chân Tướng không nhìn Ác Đà Linh, mà nhạy bén phát hiện ra, trận kỳ trong tay Lý Duy Nhất đang bay phấp phới trong gió. Trên mặt cờ, từng tia điện quang màu xanh phân tán ra.
- Bích Lạc Thanh Lôi.
Cổ Chân Tướng âm thầm hít một ngụm khí lạnh, lập tức dẫn động quyền trượng bổ thẳng qua.
Bích Lạc Thanh Lôi mà Lý Duy Nhất lấy ở Bát Bách Lý Lôi Hải, được chứa trong không gian bên trong của hai mặt trận kỳ.
Bích Lạc Thanh Lôi cũng giống như Kim Ô Hỏa Diễm, đều là vật tiêu hao, dùng một lần bớt một lần.
Khi đột phá vòng vây bên ngoài Khê Nguyệt Quan, Lý Duy Nhất đã dùng Bích Lạc Thanh Lôi trong một mặt trận kỳ, mặt trên tay hắn là mặt còn lại.
- Lách cách!
Lôi điện màu xanh chói mắt vô cùng, tuôn trào ra từ trong trận kỳ.
Đừng nói là Cổ Chân Tướng, ngay cả bản thân Lý Duy Nhất cũng bị Bích Lạc Thanh Lôi tác động, Bát Bộ Huyền Y cũng không phòng ngự nổi, thân thể trở nên đen sạm bằng mắt thường cũng có thể thấy.
Đám Bích Lạc Thanh Lôi này không có Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận trói buộc, nên không chịu sự khống chế của Lý Duy Nhất.
- Ầm!
Quyền trượng của Tuế Nguyệt Nữ Hoàng chém gãy đôi cán cờ của trận kỳ.
Cửu Tầng Ma Tháp do đế thuật ngưng tụ thành bị Bích Lạc Thanh Lôi xuyên thủng.
Chỉ một hiệp giao phong, cả hai đều lưỡng bại câu thương.
Thân hình Lý Duy Nhất lách qua một bên, hệt như một luồng khói xanh, xông vào lối đi bí cảnh.
Phó Nham Thủ đã tiếp ứng từ sớm trong bóng tối ở cửa đường hầm, lóe người lao ra, cách không giáng một chưởng vào lưng Cổ Chân Tướng, sau đó cuốn lấy Ngũ Phượng và Thất Phượng, cùng Lý Duy Nhất nhanh chóng rút lui.
Tiến vào Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, Lý Duy Nhất hét lớn:
- Thanh Tương!
- Đã chuẩn bị xong!
Thanh Tương kích hoạt Vạn Tự Khí “Hồ Thiên Mặc Hải”, dẫn xuất Kim Ô Hỏa Diễm chứa bên trong, đánh thẳng vào cửa đường hầm.
Cổ Chân Tướng đuổi theo vào đường hầm, dùng quyền trượng và gợn sóng ánh sáng ngăn cản được vài hơi thở, cuối cùng phải lùi lại thật nhanh. Da hắn bị bỏng, tóc hóa thành tro bụi.
Kim Ô Hỏa Diễm như một dòng sông màu vàng rực, không ngừng tuôn ra từ cửa đường hầm.
Kim Ô Hỏa Diễm được thu bằng Hồ Thiên Mặc Hải có uy lực mạnh hơn bên trong trận kỳ.
Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc chống Pháp khí lên ngăn cản một lát, phát hiện Pháp khí đang tan chảy thì lập tức tan tác bỏ chạy.
Lý Duy Nhất nuốt một viên Linh Đan chữa thương, vận chuyển pháp khí chữa thương. Hắn phát hiện Ngu Huyền bị thương nặng, đã bị phong ấn và trói lại.
Đối mặt với tám vị cường giả và Phù Đồ Chiến Trận, dù hắn là ngũ trọng, vẫn nhận lấy kết cục thảm bại.
Thanh Tương thu Hồ Thiên Mặc Hải vào trong tay áo, nhìn Lý Duy Nhất đang chữa thương, ánh mắt tràn đầy sự khâm phục và kính ngưỡng:
- Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc tạm thời đã rút về mặt đất.
Bọn họ có nắm rõ tình hình bên ngoài.
- Kim Ô Hỏa Diễm sẽ rất nhanh tiêu tán, chúng nhất định sẽ quay... lại...
Lý Duy Nhất chưa dứt lời, mặt đất Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa đã chấn động dữ dội. Từ chân trời xa xăm, truyền đến tiếng xích sắt và tiếng sụp đổ ầm ầm vang dội và kéo dài.
Bầu trời biến thành màu xanh, bị Thanh Vân Tiên Khí bao phủ, mặt đất cuốn lên lớp bụi mù mịt.
Khung cảnh hỗn độn tựa như lúc thiên địa sơ khai.
- Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc sao lại lui hết lên mặt đất rồi?
- Bên dưới đã xảy ra chuyện gì?
- Cuộc quyết đấu của năm cao thủ rốt cuộc phân thắng bại ra sao, thật khiến người ta sốt ruột đến chết đi được.
Cuộc giao phong giữa Lý Duy Nhất và bốn người Cổ Chân Tướng đã làm lay động trái tim của nhiều tu giả thế hệ trẻ. Vốn là một trận chiến không có gì hồi hộp, nhưng Tào Lâm bỏ mạng, dường như đã trở thành có thể xoay chuyển.
Nếu Lý Duy Nhất thật sự có thể giành chiến thắng, danh tiếng của hắn sẽ leo lên tới đỉnh điểm trong lịch sử của Trường Sinh Địa Bảng.
Một đệ tử Trường Sinh cảnh của Độ Ách Quan nhận được tin báo, khó có thể chấp nhận kết quả này, bị chấn động đến mức nói năng lộn xộn:
- Không thể nào... Không thể nào... Thiện Tiên Chí và Thần Tịch đại sư huynh bị loại rồi, Lý Duy Nhất dùng ngọn lửa thiêu rụi cả lòng đất.
Đám người Nghiêu Âm, Ẩn Cửu, Thạch Thập Thực là những võ tu đến từ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, có giao tình với Lý Duy Nhất, hai mắt sáng bừng, sự lo lắng trong lòng đã tiêu tán hơn nửa.
Nghiêu Âm biết rằng muốn đuổi kịp Lý Duy Nhất rất khó, vì vậy đã đặt ánh mắt đuổi theo vào Tả Khâu Hồng Đình:
- Không ngờ ảnh giới tu vi của Thần Ẩn Nhân đã đạt đến mức độ cao như vậy, ta cũng phải nỗ lực để đuổi kịp. Tả Khâu Hồng Đình, ta sẽ không nhận thua đâu.
Mặt đất dưới chân mọi người tràn ra sương mù nóng rực.
Kim Ô Hỏa Diễm không ngừng bốc hơi khô lớp bùn đất.
Những cường giả thế hệ trước cấp Siêu Nhiên tụ tập quanh rìa hố vực ngày càng nhiều, pháp bào lưu chuyển hào quang, pháp lực trào ra từ, bình thường muốn gặp một người trong số họ cũng khó.
Bọn họ cảm ứng được, bên trong bí cảnh đang tỏa ra một luồng khí tức làm người ta sởn gai ốc. Trong kinh nghiệm tu hành cả ngàn năm của bọn họ hiếm khi có cảm giác này.
- Xoảng!
Tiếng xích sắt thoáng như truyền đến từ ngoài hư không.
Bọn họ cảm nhận rõ ràng, mặt đất xung quanh run rẩy theo, lực lượng vô cùng phi thường.
Những Siêu Nhiên có mặt ở đây đều đến vì cơ duyên trong bí cảnh, nhưng lúc này lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Trường Sinh Nhân của phe Ma Quốc sau khi lui về mặt đất thì không dám xuống dưới nữa. Bọn họ bàn tán xôn xao, nhận ra trong bí cảnh dường như đã xảy ra việc lớn, ngay cả các vị Siêu Nhiên cao cao tại thượng cũng có vẻ căng thẳng.
Thái thượng trưởng lão Vũ Dịch của Độ Ách Quan nhìn Liễu Điền Thần, lên tiếng:
- Lý Duy Nhất từng truyền tin cho các ngươi, rốt cuộc hắn đã phát hiện ra cái gì bên trong? Đã đến lúc này rồi, còn không chịu nói ra sao? Cẩn thận mấy tên tiểu bối chết trong đó.
Vẻ mặt Liễu Điền Thần nghiêm túc, phát ra ý niệm thăm dò tình hình dưới lòng đất, ánh mắt phóng về hướng Độ Ách Quan:
- Đợi Quan Chủ và Học Hải Đế Niệm đuổi tới, mọi người vào thăm dò là biết ngay. Nếu Vũ Dịch thái thượng trưởng lão không chờ được thì cứ vào trước, Liễu mỗ tuyệt đối không cản trở.
Mắt Vũ Dịch híp lại, thấy thái độ của Liễu Điền Thần như vậy, hắn nhất thời do dự.
Nếu bên dưới thật sự là đại cơ duyên, Liễu Điền Thần sẽ không động lòng sao?
Tu vi đạt tới mức độ này của bọn họ, vì cơ duyên của Trữ Thiên Tử và Võ Đạo Thiên Tử, có thể hy sinh tất cả, có thể trả bất cứ giá nào ngoài sinh mạng.
Nhưng ngay cả Võ Đạo Thiên Tử và Đế Niệm Sư cũng bị kinh động, có vẻ không phải là chuyện tốt lành gì.
Các Siêu Nhiên khác đều là những con cáo già, biết nắm bắt lợi ích và tránh né nguy hiểm, thấy Vũ Dịch bình tĩnh lại, đương nhiên không dám hành động thiếu suy nghĩ.