Uyên Chu từ dưới lòng đất xông lên, phối hợp với Vân Chu vung những chiếc chân nhện sắc bén như mâu đâm về phía Lý Duy Nhất đang lao tới.
Sức chiến đấu của hai con nhện này vô cùng cường đại, có sự tương trợ của chúng, Thường Ngọc Kiếm thậm chí không phải e dè Nam Cung.
Tốc độ của Lý Duy Nhất không hề thuyên giảm, pháp khí ngưng tụ thành một đạo ấn ký Bát Quái ở trước mặt, hất tung Vân Chu, Uyên Chu cùng với Thường Ngọc Kiếm văng ra xa.
Thường Ngọc Kiếm cầm kiếm không vững, thân thể đau đớn như bị một ngọn núi lớn đập trúng, còn chưa kịp chạm đất đã bị Lý Duy Nhất lướt đến vỗ một chưởng trúng ngực.
- Phụt!
Máu trào ra từ miệng mũi, hắn ngã mạnh xuống đất tạo thành một cái hố hình Bát Quái.
Quá mạnh mẽ, quá thần tốc, hoàn toàn không có cách nào chống trả.
Sao lại có cao thủ như vậy?
Lý Duy Nhất đáp xuống bên cạnh hắn, đưa tay chụp lấy Thanh Ngọc Cổ Kiếm đang rơi xuống, chĩa Ma Ẩn Nỗ vào mặt hắn, quát:
- Nhận thua!
Tính cách của Thường Ngọc Kiếm tuyệt đối không phải loại người dễ dàng chịu thua. Hơn nữa, Ma Giáp Huyết Phù Đồ trên người vẫn chưa tiêu tan. Thế nhưng, sau khi nhìn thấy ánh mắt của kẻ cầm nỏ, hắn lập tức hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
- Trận chiến này liên quan đến sống còn của Thường gia, Thường Ngọc Kiếm này sao có thể nhận thua cơ chứ?
- Có khí phách, Tiêu mỗ bội phục.
Lý Duy Nhất khẽ gật đầu, biết được hắn cần một lý do buộc phải nhận thua, thế nên chỉ có thể ra tay ác độc để hắn có cái báo cáo với cấp trên.
Lý Duy Nhất giẫm một cước lên đầu gối chân phải của Thường Ngọc Kiếm.
Tiếng xương gãy vang lên rõ to.
Chân phải của Thường Ngọc Kiếm gập vào trong, nỗi đau đớn có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.
Thường Ngọc Kiếm hét thảm:
- Nhận thua... Rút lui, ta... rút khỏi Trường Sinh tranh độ...
Hắn dùng tốc độ nhanh nhất ném sách ngọc của mình, cùng với sáu sách ngọc vừa thu thập được ra.
Thường Ngọc Kiếm vừa kêu la thảm thiết vừa truyền âm bằng ý niệm:
- Đừng để lộ chân thân, hãy cẩn thận với những thủ đoạn cực đoan, ngoại trừ mấy người nhóm Nam Cung ra, đừng tin tưởng bất kỳ kẻ nào.
Cách đây không lâu, Thường Ngọc Kiếm đã gặp mặt cao tầng của Thường gia. Cấp trên dường như đã thay đổi thái độ, bảo hắn chỉ cần cố gắng hết sức là được, đừng mang theo quá nhiều áp lực, hãy coi cuộc tranh độ như một cơ hội để rèn luyện.
Cũng chính vì như thế nên hắn mới có thể bình tĩnh, âm thầm lên tiếng nhắc nhở.
Lý Duy Nhất nhấc Thanh Ngọc Cổ Kiếm lên, liếc nhìn Cổ Chân Tướng đang lao từ trên không trung xuống cách đó hai mươi trượng, rồi quay người xông đến công kích đám Trường Sinh Nhân thuộc phe Ma Quốc đang có ý định kết thành chiến trận Phù Đồ Tháp.
Nam Cung đã sớm giao phong với bọn họ.
Lý Duy Nhất điều động pháp khí để kích hoạt chiến kiếm.
Thanh quang bùng lên từ thân kiếm nhuộm cả bầu trời và mặt đất thành một màu đồng nhất, hơn phân nửa uy năng của Thiên Tự Khí cửu phẩm đã được kích phát.
Kiếm khí tản ra từ thân kiếm đã vạch nên từng vết kiếm thật sâu trên mặt đất.
Chẳng dùng bất cứ đạo thuật kiếm pháp nào, hắn trực tiếp chém thẳng xuống bằng uy lực vốn có của thanh kiếm.
- Rầm!
Chiến đao Pháp khí trong tay một Trường Sinh Nhân mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ bị Thanh Ngọc Cổ Kiếm chém gãy, lưỡi kiếm rơi xuống vai hắn.
Huyết văn lấp lánh trên da thịt cũng không đỡ nổi sức mạnh của một kiếm này.
Từ vai cho đến xương sườn, cánh tay đều phát ra tiếng nổ giòn giã, một nửa thân thể sụp xuống.
Ma Giáp Huyết Phù Đồ đúng là có lực phòng ngự mạnh, nhưng nó cũng chỉ là Thiên Tự Khí cửu phẩm. Đứng trước sự chênh lệch tuyệt đối về thực lực, nó căn bản là không thể đỡ nổi.
Lý Duy Nhất nói:
- Nam Cung, chúng ta không có thời gian từ từ đoạt Pháp khí, đòi sách ngọc của từng người, ném bọn họ vào Túi Càn Khôn thiên phẩm của ngươi đi. Ta chặn đánh, ngươi theo sau nhặt người.
Lần này, Lý Duy Nhất không muốn đánh bại kẻ thù rồi bỏ chạy, hắn muốn lấy cả sách ngọc lẫn Pháp khí.
- Ta nhận...
Cao thủ đệ nhất Vân Khư Sinh Cảnh là Thẩm Tiệm đã bị dọa cho khiếp đảm, chỉ kịp thốt ra hai chữ đã bị kiếm đập thẳng vào mặt ngất lịm xuống đất, tựa như tam hồn thất phách đều bị đánh tan.
Lý Duy Nhất cầm kiếm xông đến người tiếp theo:
- Nói gì thế, không nghe rõ.
Nam Cung nhanh chân theo sau, thu Thẩm Tiệm vào trong Túi Càn Khôn thiên phẩm.
Nàng đã nghe nói đến sự cường đại của Lý Duy Nhất, có thể dùng sức một người mà nghênh chiến với bốn cao thủ. Nhưng hắn hiện tại phải giấu giếm thân phận, không thể sử dụng đế thuật, Vạn Tự Khí, Ác Đà Linh, niệm lực và trận pháp, thế mà tại sao vẫn mạnh đến như vậy?
Đến cả Nam Cung, một người biết rõ nội tình cũng thấy hoảng hốt trong lòng, khó có thể tin được kẻ dịch dung thành Tiêu Vũ chính là Lý Duy Nhất.
Long Thất thấy sức chiến đấu của Tiêu Vũ đáng sợ đến như vậy, khó mà địch lại trong một hiệp, hắn kinh hãi nhanh chóng lùi về sau, hỏi:
- Tiêu Vũ... làm sao có thể... ngươi là Tiêu Vũ sao?
Người trước mắt có chiến uy mãnh liệt, tu vi cao cường, không thể nào là Trường Sinh Nhân đời thứ chín được.
Lý Duy Nhất nói:
- Có mỗi các ngươi là có cao thủ ẩn núp sao? Chẳng lẽ chỉ cho các ngươi mới đột phá lên ngũ trọng? Tưởng Tiêu mỗ đầu quân cho Ma Quốc thật à? Đùa với các ngươi thôi. Tu vi của Tiêu mỗ đã đạt tới ngũ trọng đỉnh phong, ai dám địch lại ta?
Lý Duy Nhất nắm tay Nam Cung, giả vờ vì nàng mà để lộ tu vi thực lực. Hắn âm thầm cảnh giác Cổ Chân Tướng ở phía sau, nhanh chóng vọt ra ngoài xông tới trước mặt Long Thất, vung kiếm chém ngang.
Gần như ngay khoảnh khắc Lý Duy Nhất ra tay, Cổ Chân Tướng đánh ra Thẩm Vũ Lô.
Căn nguyên của Thẩm Vũ Lô thức tỉnh, ngọn lửa cháy hừng hực, hàng vạn Pháp khí kinh văn tựa như biển sao chiếu tứ phía, xé toạc mặt đất phía dưới thành từng mảng lớn.
Long Thất rất mạnh, chẳng kém cạnh môn sinh Thiên Tử, hắn thét dài một tiếng, dốc toàn bộ sức lực để chống cự.
- Bịch!
Chiếc khiên Thiên Tự Khí lục phẩm trong tay hắn bị chẻ năm xẻ bảy bởi một đường kiếm, thân thể bay ngang ra ngoài.
Lý Duy Nhất tiêu sái xoay nửa vòng, cánh tay căng ra như kéo dây cung, ném Nam Cung về phía Long Thất, còn hắn thì vung kiếm chém Thẩm Vũ Lô.
...
Đừng nói là Trường Sinh Nhân của Ma Quốc ở gần đó đều sững sờ, mà ngay cả những người thuộc đội chấp pháp mới chạy đến cũng phải đưa mắt nhìn nhau.
- Giờ làm sao đây? Có nên kiểm tra chân thân của hắn không? Trường Sinh Nhân đời thứ chín sao tự nhiên nhảy ra một người ngũ trọng đỉnh phong thế này? Cổ Chân Tướng được Thân Độ Đan trợ giúp cũng mới chỉ đến ngũ trọng sơ kỳ thôi.
- Hắn không lạm sát Trường Sinh Nhân, chắc không phải là kẻ hiểm ác đâu.
- Phó Tiêu Tôn có nhắn rằng Tiêu Vũ này là Trường Sinh Nhân đời thứ chín, bảo chúng ta đừng can thiệp.
Bốn vị cường giả thế hệ trước của đội chấp pháp có mặt đều kinh ngạc tột độ. Lập tức ý thức được, Tiêu Vũ hẳn là niềm tin khiến Tuế Nguyệt Cổ Tộc dám lấy Sinh Tuyền ra để đánh cược.
Hơn phân nửa là sách ngọc Sinh Tuyền đang nằm trong tay người này.
Lý Duy Nhất dùng Bát Bộ Huyền Y chuyển hóa pháp khí, điều này rất khó qua mặt được các Siêu Nhiên ở đẳng cấp đỉnh phong.