Giống như một sợi chỉ lửa màu xanh lam bay về phía lòng bàn tay hắn.
Lý Duy Nhất nhất định phải tăng lên tu vi nhiều nhất có thể, cung cấp không gian lớn hơn để Muộn Hồ Lô đối kháng trật tự Dương Giới và pháp tắc sinh mệnh. Nếu có thể mượn nhờ Nghiệp Hỏa màu xanh lam, một hơi tu luyện đến Lục Như Phần Nghiệp tầng sáu nhập môn, có lẽ có thể thuật thành mà phá cảnh, bẻ gãy Trường Sinh Tỏa thứ năm trước thời hạn.
Tầng sáu của đế thuật rất khó, những võ tu thất trọng kia có nhiều người đều chưa nhập môn.
...
- Vút! Vút...
Mười bốn Trường Sinh Nhân thế hệ thứ chín của Đạo Cung tiến vào chợ đen phía tây thành, lao thẳng đến Nham Khuyết Cung, dừng lại bên ngoài cửa cung đã vỡ vụn.
Chuyện này nhanh chóng lan truyền trong chợ đen.
Nhất cử nhất động của Nham Khuyết Cung đều được các phương chú ý, thậm chí tin tức đã truyền ra khắp Mộ Phủ Thành.
Giọng nói tràn ngập mong đợi của Nhị Phượng vang lên bên tai Khương Ninh:
- Tốt quá rồi! Lại có thể gặp Lý lão đại, còn có Lão Ngũ, Lão Thất.
Lúc Tiết Thiên Thọ truyền lời cho Khương Ninh, dưới sự gặng hỏi của nàng, đã nói cho nàng biết thân phận của Phương Vũ Đình.
Khương Ninh nói:
- Các ngươi cứ đợi ở bên ngoài trước đi.
Khương Ninh đeo khăn che mặt, bước xuống xe, đi tới trước lưới ánh sáng trận pháp, trận pháp tự động mở ra một khe hở rộng ba thước.
Nàng bước vào, quan sát mặt đất vỡ nát ở tiền viện cùng đám cao thủ Nham Vương Đạo Quân đang câm như hến, tiếp đó, bước lên bậc đá, từng bước đi vào sảnh đón khách mà đại môn đã vỡ nát, phía trước là một mảng tối tăm.
- Vút!
Khương Ninh xuyên qua trận pháp che chắn, nhìn về phía Phương Vũ Đình đang đả tọa trong bóng tối, dừng bước chân.
Nhị Phượng và Tứ Phượng bay ra, vui vẻ xông tới.
Nhị Phượng bay thẳng lên vai Lý Duy Nhất, dang rộng đôi cánh, vô cùng ngạo nghễ chờ đợi Lý Duy Nhất khen ngợi:
- Ha ha, Lý lão đại, ta đã ngửi thấy mùi của ngươi rồi, đoán xem Nhị Phượng này hiện tại là cảnh giới gì? Tứ trọng đỉnh phong, không bị tụt hậu chứ hả?
Lý Duy Nhất mở hai mắt ra, vô cùng bình tĩnh nhìn Khương Ninh ở đối diện, và cửa cung Nham Khuyết Cung đã vỡ nát và ánh sáng mờ nhạt trên đường phố chợ đen phía sau lưng nàng.
Khương Ninh nhìn ra trạng thái của Lý Duy Nhất rất không ổn:
- Tại sao phải làm lớn chuyện như vậy, rất khó thu dọn tàn cuộc.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta làm mất Hồng Đình rồi!
Khương Ninh thốt lên:
- Cái gì?
Khương Ninh khó có thể tin được, dù sao nói thế nào thì Tả Khâu Hồng Đình cũng sẽ không nguy hiểm hơn Lý Duy Nhất.
Nhị Phượng và Tứ Phượng lập tức câm nín, thức thời bay khỏi người Lý Duy Nhất, đáp xuống đất.
Lý Duy Nhất nói:
- Đã hai ngày rồi!
Người bình thường mất tích hai ngày có lẽ vìb ận chuyện gì đó. Nhưng một Đại Thánh Linh Niệm Sư, chuẩn chân truyền của Độ Ách Quan, lại mất tích ở Lang Độc Hoang Nguyên nơi hội tụ nhiều cao thủ của đội chấp pháp, chuyện này sao có thể là bình thường?
Khương Ninh không dám tưởng tượng trạng thái nội tâm của Lý Duy Nhất lúc này là gì. Nàng đã từng ra ngoài Khê Nguyệt Quan, tham gia trận chiến truy sát đêm rằm tháng giêng một năm trước.
Lúc đó bên cạnh Lý Duy Nhất chỉ có Tả Khâu Hồng Đình.
Tả Khâu Hồng Đình là vì giúp hắn mới tham gia Trường Sinh tranh độ, có thể tưởng tượng được trong lòng hắn tự trách và dằn vặt đến cỡ nào.
Khương Ninh dùng giọng điệu dịu dàng chưa từng có hỏi:
- Đã thông báo cho Tả Khâu Môn Đình và Độ Ách Quan chưa? Đội chấp pháp nói thế nào? Có manh mối nào không?
Thực sự Lý Duy Nhất không có nhiều tâm trạng, chỉ kể tóm tắt lại vài câu.
Khương Ninh trầm tư chốc lát:
- Chuyện này vẫn phải do Đại cung chủ đích thân ra mặt mới được, nhưng chiến sự bên Thánh Đường Sinh Cảnh đang căng thẳng, e là nàng và Trang Tiên Sư đều không đến được... Thực ra ngươi có thể tỏ thái độ kiên quyết, lấy Mệnh Tuyền làm tiền đánh cược để tranh đoạt một phen, nói ra thì Đại cung chủ còn nợ cha của Hồng Đình một mạng. Ngươi đang tu luyện Lục Như Phần Nghiệp sao?
Đạo thuật Lục Như Phần Nghiệp này của Lăng Tiêu Đạo Giáo đã nương theo sự trỗi dậy của Lý Duy Nhất mà vang danh thiên hạ, được truyền tụng là đế thuật đỉnh phong, uy lực tuyệt luân, vô số võ tu từ trên xuống dưới của Đạo Cung đều tranh nhau tu luyện.
Dưới trạng thái tâm cảnh thế này, hắn vẫn có thể bình tâm tĩnh khí tu luyện đế thuật, Khương Ninh tự nhiên cảm thấy tò mò.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta muốn thử xem có thể phá cảnh giới hay không.
Khương Ninh trầm mặc hồi lâu:
- Cần ta giúp ngươi thế nào?
Lý Duy Nhất đáp:
- Ta cần mượn thế của Đạo Cung.
Nửa canh giờ sau.
Khương Ninh dẫn dắt đám Trường Sinh Nhân thế hệ thứ chín của Đạo Cung, bao gồm Vũ Bão Nguyên, Vũ Thủ Nhất, Vũ Hồng Lăng, Tử Y Nữ tiến vào địa cung, cứu ra nam nữ Thuần Tiên Thể bị giam giữ ở tầng thứ hai, và gần ngàn hài đồng Đạo Nhân.
Hài đồng Đạo Nhân y phục rách rưới, xếp thành hàng dài đi ra ngoài, tiếng khóc nức nở khiến người ta rơi lệ.
Tinh Thiên Kính bay đến không trung của khu vực thành này.
Hình ảnh trước cửa cung Nham Khuyết Cung lập tức truyền đến Thương Hải Đạo Cảnh và Tắc Thành, dấy lên sóng to gió lớn.
Mức độ chú ý của Trường Sinh tranh độ quá cao, bất cứ chuyện nhỏ nhặt nào cũng sẽ vì cả thiên hạ đều biết mà biến thành chuyện lớn.
- Phập!
Dải Hồng Lăng trên hai tay Vũ Hồng Lăng hóa thành nhuyễn đao sắc bén, liên tiếp giết chết bốn cao thủ Đạo Chủng cảnh của Nham Vương Đạo Quân. Nàng vẫn không chịu bỏ qua, bị Khương Ninh quát bảo ngưng lại mới dừng tay.
Đám Trường Sinh Nhân thế hệ thứ chín của Đạo Cung đằng đằng sát khí, đầy bụng lửa giận, không biết nên bộc phát thế nào.
Đặc biệt là Tinh Thiên Kính đang treo trên đỉnh đầu, nếu bọn họ không làm chút gì đó, sau khi trở về, chắc chắn sẽ bị chửi chết.
Dưới sự ra hiệu của Khương Ninh, Tử Y Nữ đẩy một xe thi thể hài đồng Đạo Nhân đi ra khỏi cửa cung Nham Khuyết Cung, trong lúc nhất thời cảm xúc của tu giả Đạo Nhân dưới Tinh Thiên Kính bị đẩy lên đỉnh điểm.
Vũ Bão Nguyên nhìn đám võ tu Nham Vương Đạo Quân trong Nham Khuyết Cung:
- Chân truyền, chúng ta phải cho Đạo Nhân trong thiên hạ một lời giải thích, ta không muốn sau khi trở về lại bị chửi là kẻ hèn nhát.
Khương Ninh và Lý Duy Nhất đã bàn bạc xong, chuyện báo thù thế này không thể để Trường Sinh Nhân làm. Phải mượn luồng thanh thế này, để Đạo Nhân khắp thiên hạ mắng chửi ép cao tầng Đạo Cung ra mặt.
Luồng cảm xúc này phải bị kìm nén lại.
Khương Ninh thản nhiên nói:
- Sau lưng Nham Vương Đạo Quân có chỗ dựa lớn, hiện tại chúng ta đang ở trên địa bàn của bọn họ, không thể làm loạn, nếu không e rằng sẽ rước lấy tai họa bất ngờ.
Vũ Thủ Nhất lạnh lùng nói:
- Chân truyền, chúng ta còn sợ bọn họ sao? Đạo Nhân khắp thiên hạ đều đang nhìn đấy!
Khương Ninh hạ lệnh:
- Ta phải chịu trách nhiệm cho sự an toàn của các ngươi, mau đi thu xếp cho những hài đồng kia.