Nham Vương Miếu

Vũ Bão Nguyên nói:

- Nếu không đưa ra một thái độ, sau khi trở về, các trưởng lão ở trên sẽ trách móc chúng ta, những bách tính Đạo Nhân ở dưới sẽ nhạo báng chúng ta.

Khương Ninh xoay người lại, đưa mắt quét qua đám người, lấy một cuốn sổ sách từ trong tay áo ra ném qua:

- Các ngươi có phải là đối thủ của cường giả lục trọng không? Nham Vương Đạo Quân còn có thất trọng và Siêu Nhiên nữa, đám người Quách Cự chết thế nào? Thật sự cho rằng, chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết là có thể báo thù sao?

Sau khi đám Trường Sinh Nhân của Đạo Cung lần lượt truyền tay nhau đọc xong, ngọn lửa giận dữ đè nén suốt ba ngày nay trong lòng rốt cuộc không thể kiềm nén thêm nữa.

Có người thả Pháp khí từ Tổ Điền ra, cầm trên tay:

- Nhân tộc khinh người quá đáng! Ta phải đi dẹp sạch mọi sản nghiệp của Nham Vương Đạo Quân trong Mộ Phủ Thành. chân truyền, lần này ngươi mà còn cản ta nữa, đừng trách Nhiếp mỗ nói lời khó nghe!

Khương Ninh nói:

- Ngươi dẹp sạch sản nghiệp của chúng ở Mộ Phủ Thành thì có ích gì? Đợi chúng ta rời đi, chúng sẽ bắt nạt Đạo Nhân càng ác hơn.

Vũ Hồng Lăng là người cuối cùng đọc xong sổ sách, trong ánh mắt toát ra sương lạnh:

- Những hài đồng trong Nham Khuyết Cung kia vậy mà lại bị đưa xuống dưới lòng đất để làm thức ăn cho một sinh linh Trùng tộc nào đó? Chỉ ăn thịt hài đồng Đạo Nhân? Gần một ngàn hài đồng đó chỉ mới được đưa tới trong tháng này sao?

Ban đầu nàng còn tưởng rằng đây là đường dây buôn bán người.

- Lang Độc Hoang Nguyên không thể trồng lúa, nhiều hài đồng thế này lấy từ đâu ra? Chẳng trách Thương Hải Đạo Cảnh thường xuyên có vụ án mất tích lớn.

- Chỉ dựa vào những gì quyển sổ này ghi chép đã lên tới hàng chục vạn, trên đường vận chuyển còn không biết đã chết bao nhiêu người. chân truyền, những tiểu gia hỏa kia trước khi bị đưa xuống dưới lòng đất, nhất định là vô cùng sợ hãi.

- Hồi ta còn ở Đạo Chủng cảnh, đã từng phụng mệnh điều tra một vụ án mất tích hàng trăm hài đồng ở ấu đường, cuối cùng manh mối bị đứt đoạn, đành phải bỏ dở. Hiện tại, dường như đã tra ra được đầu sỏ, ta phải lập tức bẩm báo Chưởng Giáo.

- chân truyền sợ Nham Vương Đạo Quân, vậy chúng ta sẽ đi tìm Trường Sinh Nhân đời thứ tám, thứ bảy.

Khương Ninh lẳng lặng nhìn chăm chú vào bọn họ:

- Lang Độc Hoang Nguyên nằm giữa Thánh Triều và Ma Quốc, Đạo Cung muốn nhúng tay vào nơi này thì phải danh chính ngôn thuận. Muốn triệt để dẹp yên hậu hoạ thì phải tiêu diệt Nham Vương Đạo Quân. Chỉ dựa vào chúng ta liệu có làm được không?

Nàng sớm đã có sự chuẩn bị, lấy ra một chiếc Túi Càn Khôn, giao cho Tử Y Nữ:

- Chúng ta phải tạo thanh thế trước, để thiên hạ biết rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Phải để Siêu Nhiên ở khắp các cung đàn của Đạo Cung kéo đến đây thì mới có thể đòi lại công đạo, đồng thời, cũng có thể bảo đảm an toàn cho chính chúng ta.

Tử Y Nữ lấy từng quyển sổ sách đã được in ấn sẵn từ trong Túi Càn Khôn ra, lập tức hiểu chân truyền muốn làm gì.

Đồng thời, nàng rất hoang mang.

Làm như vậy chẳng khác nào đang bức ép cao tầng Đạo Cung phải đích thân ra mặt. Các trưởng lão, Chưởng Giáo sẽ rất bị động, nhất định sẽ trách phạt.

Rốt cuộc chân truyền làm vậy là vì sao?

Khương Ninh nhẹ giọng thúc giục:

- Mau đi làm đi! Chỉ là một đám đạo tặc cỏn con, nếu không trừng trị nghiêm khắc, những thế lực Nhân tộc kia chẳng phải sẽ noi gương theo sao? Đạo Nhân chúng ta vốn đã rất yếu thế rồi.

Đón lấy cơn gió tây, dải lụa buộc tóc tung bay phấp phới, nàng lại nhìn về phía hoang nguyên phía tây.

Liệu hắn có thể lấy được chứng cứ hay không?

Chỉ dựa vào Đạo Cung vẫn chưa đủ.

...

Tại Thư Họa Quán lớn nhất Mộ Phủ Thành, hàng trăm thợ thủ công đang hối hả in ấn cuốn sổ lấy được từ Nham Khuyết Cung. Mọi người đã thức trắng ba ngày, vô cùng mệt mỏi.

Trường Sinh Nhân của Lăng Tiêu Cung là Hoắc Chính mặc áo giáp, bước nhanh len lỏi trong đám người, theo dõi đôn đốc, dáng vẻ vô cùng sốt sắng thúc giục:

- Mau in đi! Sau khi việc hoàn thành, mọi người sẽ được trọng thưởng.

Liễu Diệp cầm mâu, canh gác ở cổng.

Lương Tiện Ngư đang kiểm tra sắp xếp, xếp từng bộ vào trong rương.

Vẻ mặt Tư Kỳ nghiêm trọng vội vã chạy tới từ hướng phía tây thành, nói:

- Nham Vương Đạo Quân quá giảo hoạt, hẹn tại Nham Vương Miếu ở ngoại thành, bên đó khẳng định đã giăng sẵn thiên la địa võng. Cường giả thất trọng xuất hiện cũng là chuyện có khả năng xảy ra.

Lương Tiện Ngư nói:

- Đừng lo lắng, hắn có viện binh mạnh mẽ, chúng ta cứ làm tốt những việc mình nên làm là được. Một khi bên hắn lấy được kết quả, chúng ta lập tức tạo thế ngay.

Tư Kỳ hỏi:

- Trường Sinh Nhân của Vũ Lâm Sinh Cảnh và Thánh Đường Sinh Cảnh thì sao?

Liễu Diệp nói:

- Do Thánh Nữ thống nhất an bài, những Trường Sinh Nhân tự nguyện tham gia lúc này đã lần lượt tiến về ba mươi sáu châu, chỉ cần nhận được tin tức bên chúng ta sẽ đồng loạt động thủ, tấn công vào Nham Khuyết Cung ở các châu thành lớn, tìm kiếm nhiều bằng chứng phạm tội hơn.

Lương Tiện Ngư thở dài một tiếng:

- Hiện giờ chỉ sợ không lấy được kết quả bên Nham Vương Miếu, không tìm được manh mối, Tả Khâu Hồng Đình sẽ vĩnh viễn không cứu được nữa, hoàn toàn biến mất trên thế gian này.

...

Nam Cung Bạch Thái mặc Ma Giáp Huyết Phù Đồ, bên ngoài là y phục màu đen, đầu đội nón đen phủ mạng che mặt, thân hình lúc ẩn lúc hiện xuất hiện ở phía tây thành, vội vã lao về hướng cửa thành.

Khi nàng sắp đến cửa thành.

Thái Sử Thanh Sử mặc quan bào Châu Mục màu tím, thân ảnh nhảy vọt ra từ trong ngõ hẹp, chặn lại trước mặt nàng.

Nam Cung Bạch Thái hơi giật mình, nhìn thấy người tới, dùng giọng điệu kiên định không dao động, nói:

- Xin Thái Sử đại nhân đừng cản ta, Thánh Ti từng hộ tống ta vạn dặm, cũng từng vất vả ngàn dặm đón ta. Ta nợ hắn không chỉ một cái mạng, ta nhất định phải đi.

Vẻ mặt Thái Sử Thanh Sử nghiêm túc, xoay người về hướng cửa thành, nói:

- Ta chỉ sợ Thánh Nữ rút dây động rừng, chữa lợn lành thành lợn què... Ta sẽ đi cùng ngươi, ta có thủ đoạn che giấu khí tức, ẩn nấp thân ảnh.

Nam Cung Bạch Thái vô cùng ngạc nhiên, biết rõ đối phương từng giữ chức quan cao trong Lăng Tiêu Cung, tâm tính đáng lẽ phải cực kỳ trầm ổn, chắc chắn luôn đặt lợi ích lên hàng đầu mới đúng.

Nàng nói:

- Thế nhưng Tây Hải Vương đã dặn dò, chuyện này không phải là chuyện nhỏ, mong tiền bối ngăn cản mọi người không được làm bừa, nếu không hậu quả có lẽ sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Thái Sử Thanh Sử nói:

- Ngài ấy suy xét từ đại cục, từ sự an nguy của toàn bộ Trường Sinh Nhân, từ lý trí tuyệt đối, nhưng ta phải trả nợ ân tình. Trận chiến ở Vân Thiên Tiên Nguyên, nếu không có tiểu tử kia dốc hết sức liều mạng, Tử Mẫu Tuyền sẽ là một nguy cơ lớn, Thành Lăng Tiêu rất có thể sẽ thất thủ, toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh cũng đã hóa thành Đạo Giáo hoặc Yêu Quốc, ta đương nhiên cũng chết vào năm đó rồi. Hiện giờ, sao ta có thể đứng ngoài nhìn?

Hai người đi theo những cao thủ võ đạo chuẩn bị tiến về khu vực xung quanh Nham Vương Miếu để xem náo nhiệt cùng ra khỏi thành.

Thái Sử Thanh Sử lấy ra hai lá Ẩn Thân Phù và hai lá Địa Hành Phù, cùng Nam Cung Bạch Thái lặng lẽ chìm xuống dưới lòng đất, nói:

- Đi xuống dưới lòng đất! Điểm then chốt của trận chiến này chính là nhất định phải bắt sống Cơ Thượng Hoàn, không thể để hắn trốn thoát từ lòng đất, Nham Vương Đạo Quân cực kỳ tinh thông Độn Địa Thuật.

...

Nham Vương Miếu, gọi là miếu nhưng thực ra lại là phân đàn của Nham Vương Đạo Quân trên mặt đất.

Bên trong miếu thờ pho tượng của hai sinh linh nửa người nửa trùng.

Bên trái là một con nhện màu đỏ sẫm, nửa thân trên là nữ tử, được tô vẽ màu sắc, khoác trên mình một tấm vân sam. Bên phải là một con giáp trùng màu đen tím, nửa thân trên là một nam tử cường tráng vạm vỡ, toàn thân phủ đầy những đường vân đen, đầu to lớn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters