Nam Long tới rồi (1)

Con trai thứ tư của Nham Vương là Nham Tê cao năm mét, cường tráng như núi, trên đỉnh đầu mọc một cái sừng nhọn màu bạc dài hơn một thước, sắc bén như kiếm, chỉ dùng mắt nhìn cũng có thể cảm nhận được độ sắc bén và nguy hiểm của hắn.

Nham Tê hai tay cầm nhang, cung kính vái ba cái về phía hai pho tượng, quỳ một chân xuống, cúi người cắm nhang vào trong lư.

Hắn nói:

- Mỗi lần Trường Sinh tranh độ, luôn sẽ xuất hiện một vài Trường Sinh Nhân không sợ chết, tưởng rằng mình xuất thân từ Ức Tộc, tưởng rằng mình có nhân vật lớn chống lưng, tưởng rằng lên được Địa Bảng thì chính là thiên mệnh chi tử, muốn thay trời hành đạo, tìm đến gây sự với Nham Vương Đạo Quân chúng ta, cuối cùng đều chết không rõ ràng.

- Đội chấp pháp mới có bao nhiêu người chứ, đòi đảm bảo sự an nguy cho mấy ngàn Trường Sinh Nhân, bọn chúng làm được sao? Đa số sự việc trên thế gian này đều không thể tra ra chân tướng.

- Năm nay ngược lại thì hay rồi, đám Trường Sinh Nhân kia vốn dĩ đã hiểu nặng nhẹ, thế mà lại nhảy ra một Phương Vũ Đình. Hắn đã ở Lang Độc Hoang Nguyên sống cả trăm năm, đáng lẽ phải biết kết cục khi đắc tội Nham Vương Đạo Quân, chỉ e đằng sau chuyện này không hề đơn giản!

Gương mặt Nham Tê hơi mập mạp, to chừng bằng cái quạt nan, mũi tẹt miệng rộng, nhìn sang Cơ Thượng Hoàn đang đứng ngoài miếu, hỏi:

- Ngươi chắc chắn là không có ân oán gì với hắn chứ? Nhìn phong cách hành xử lần này của hắn, dù nói ngươi giết lão nương của hắn thì ta cũng tin.

Cơ Thượng Hoàn mặc giáp đen đứng thẳng tắp ngoài miếu, cợt nhả cười một tiếng, nhìn xuống cánh đồng hoang dưới chân núi, đã có thể nhìn thấy một luồng khói bụi của xe ngựa từ đường chân trời đang không ngừng kéo đến:

- Giết quá nhiều người, có giết lão nương của hắn hay không thì ta thật sự không rõ.

Nham Tê nhịn không được cười một tiếng, lập tức nghiêm túc lại, nói:

- Ha ha! Nhưng Binh Tôn Sứ đã căn dặn, trên người Nham Thời Quan có món đồ cực kỳ quan trọng, buộc phải lấy về, không được để xảy ra sai sót.

Cơ Thượng Hoàn hỏi:

- Rốt cuộc là thứ gì?

Nham Tê nhẹ lắc đầu, nhìn về phía nam tử đeo mặt nạ sắt đang quỳ lạy dâng hương trong miếu, hỏi:

- Thất đệ, ngươi và Binh Tôn Sứ từng gặp riêng, ngài ấy hẳn là đã nói cho ngươi biết rồi chứ?

Nam tử đeo mặt nạ sắt sau khi thắp hương xong, bước đến cửa miếu, dừng lại bên trong lưới ánh sáng trận pháp, phóng tầm mắt về phía đồng hoang dưới chân núi:

- Không phải trân bảo như các ngươi tưởng tượng, đó là bí mật của Siêu Nhiên, tốt nhất các ngươi nên biết càng ít càng tốt. Ngoài ra, ý của Binh Tôn Sứ là tốt nhất nên giết Nham Thời Quan diệt khẩu.

Binh Tôn Sứ chính là một trong những Siêu Nhiên của Nham Vương Đạo Quân, phụ trách thống lĩnh toàn bộ quân đội và mọi hành động quân sự trên mặt đất.

Ngoài ra, còn có Công Tôn Sứ và Tự Tôn Sứ.

Công Tôn Sứ phụ trách xây dựng và kinh doanh các sản nghiệp như Nham Khuyết Cung và dịch đạo dưới lòng đất.

Tự Tôn Sứ quanh năm ở lòng đất, phụ trách cấy Thạch Tâm Trùng cho toàn bộ quân sĩ của Nham Vương Đạo Quân và giao tiếp với Trùng tộc.

Dưới ba Tôn Sứ mới là đám nhi tử được phong hầu của Nham Vương như Thạch Na Nhĩ, Nham Tê.

Lần này Thạch Na Nhĩ mạnh mẽ trở về, tu vi tiến bộ vượt bậc, đã là nhân vật số năm của Nham Vương Đạo Quân, chỉ đứng sau Nham Vương và ba Tôn Sứ.

Vốn dĩ Thạch Na Nhĩ muốn đến Mộ Phủ Thành bán sách ngọc, hơn nữa, cũng định giao sách ngọc cho Nham Thời Quan, nhờ hắn hỗ trợ bí mật bán ra. Nham Thời Quan xảy ra chuyện, Binh Tôn Sứ vừa giận vừa cuống, mất đi sự bình tĩnh, hắn lập tức đoán được phần lớn là liên quan đến sách ngọc.

Sau khi vạch trần chuyện này, hai người đã đạt được một giao dịch.

Thạch Na Nhĩ không bước ra khỏi trận pháp, lo lắng An Nhàn Tĩnh ở gần Mộ Phủ Thành:

- Sắp đến dưới chân núi rồi! Cơ Thống Quân, ngươi đi đón một chút, trước tiên làm rõ ý đồ của hắn là gì, đến nay chúng ta vẫn còn mù mờ.

Hắn đã bàn bạc ổn thỏa với Nham Tê, Cơ Thượng Hoàn, hai người đồng ý giúp hắn bao vây giết An Nhàn Tĩnh.

Nhưng phải làm từng việc một.

Đợi giải quyết xong Phương Vũ Đình, rồi mới dụ An Nhàn Tĩnh hiện thân. Phải mau chóng trừ khử nàng, nếu không một khi chuyện Tiên Pháp Tinh Thần bại lộ, hắn đành phải ngoan ngoãn lấy ra dâng cho Nham Vương.

Nham Vương Miếu nằm trên đỉnh một ngọn núi hoang cao ba trăm trượng.

Cây cối trên núi rụng sạch lá, không có gì che chắn, vách đá lởm chởm, bậc thang ngoằn ngoèo, lá rụng đầy đất, mang đến cho người ta một cảm giác tiêu điều thê lương.

Cỗ xe dừng dưới chân núi, Lý Duy Nhất đã sớm thả pháp khí ra dò xét.

Trong núi có bố trí trận pháp, dưới lòng đất là tầng đá cứng rắn.

Tầng đá rất dày, pháp khí khó có thể xuyên qua.

Nham Vương Đạo Quân nắm giữ Địa Độn Thuật xuyên qua tầng đá, đây là lý do thứ hai khiến bọn họ có thể sinh tồn ở Lang Độc Hoang Nguyên. Lý do lớn thứ nhất, đương nhiên là bọn họ đang làm việc cho Trùng tộc, có chỗ dựa vững chắc.

Cơ Thượng Hoàn sải bước lớn dọc theo bậc thang bằng đá đi xuống núi, mỗi bước dài mấy chục trượng, thân pháp biến ảo khôn lường, cẩn thận quan sát bóng người ngồi trên ghế xe:

- Phương huynh, Cơ mỗ đã tới, ngươi có thể thả người rồi!

Lý Duy Nhất xác định người này quả thực là cường giả Thống Quân của Nham Vương Đạo Quân mà hắn nhìn thấy trên Long Tích Sa Chu ngày hôm đó. Lý Duy Nhất nhảy xuống xe, thả pháp khí ra trấn áp đám cao thủ võ đạo như Ảnh phu nhân và Nham Tranh đang nôn nóng muốn trốn vào núi hoang.

Hắn lạnh lùng hỏi:

- Ai cho phép các ngươi đi? Chẳng phải các ngươi nói muốn cùng sống cùng chết với Nham Thời Quan sao?

Lý Duy Nhất bước tới trước, kéo gần khoảng cách với Cơ Thượng Hoàn, chuẩn bị xuất kỳ bất ý, trước tiên trấn áp hắn.

Hỏi trực tiếp thì đối phương chưa chắc chịu nói thật.

Hơn nữa, bị đối phương nhìn thấu ý đồ, đối phương sẽ biết cách nắm thóp Lý Duy Nhất. Nếu Cơ Thượng Hoàn quay người bỏ chạy, vậy Lý Duy Nhất chỉ có thể bị kẻ địch dắt mũi.

Lý Duy Nhất cực kỳ khí thế lớn tiếng quát tháo:

- Cơ Thượng Hoàn, Nham Vương Đạo Quân các ngươi to gan thật, nhận một con trùng làm nghĩa phụ liền vô pháp vô thiên, tác oai tác phúc ở ba mươi sáu châu thì cũng thôi đi, dám cướp bóc cả thương lữ và quan lại của Thánh Triều cùng Ma Quốc. Các ngươi đây là hoàn toàn biến thành nô bộc của Diêm Quân, muốn đối đầu với toàn bộ Nhân tộc à? Đào bới Huyết Tinh quy mô lớn dưới lòng đất, mua bảo dược, tinh dược ở các cảnh, chưa đủ cho các ngươi ăn no sao?

Vẻ mặt đám người Cơ Thượng Hoàn, Thạch Na Nhĩ và Nham Tê trong Nham Vương Miếu đều nghiêm túc, âm thầm nghi ngờ Phương Vũ Đình có phải do Thánh Triều hoặc Ma Quốc phái tới hay không.

Dù sao, mỏ Huyết Tinh lớn nhất phía nam Doanh Châu dưới lòng đất Lang Độc Hoang Nguyên là do ba bên Thánh Triều, Ma Quốc, Trùng tộc đang tranh giành.

Phía sau các thế lực Nham Vương Đạo Quân, Mộ Phủ Thành, Trận Tiên Thành, Long Môn đều là ba bên này đang bố cục và đấu pháp.

Nét mặt Cơ Thượng Hoàn không đổi, trên người có pháp khí hộ thể, Trường Sinh kinh văn diễn hóa ra pháp tướng Trùng tộc thần bí cao mấy chục trượng. Hắn là đại đệ tử của Binh Tôn Sứ, có một phần ba quân đội của Nham Vương Đạo Quân do hắn quản lý.

Hắn dừng lại cách Lý Duy Nhất năm mươi trượng ở phía đối diện, nhìn xuống từ trên cao:

- Lấy tu vi của Phương huynh, muốn vu oan giá họa cho Nham Vương Đạo Quân thì có gì khó?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters