Nam Long tới rồi (2)

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vậy sao, có biết ta đã phát hiện ra thứ gì ở Nham Khuyết Cung không?

Lý Duy Nhất vừa dứt lời, Cơ Thượng Hoàn lập tức nhớ lại dáng vẻ căng thẳng của sư tôn, nhịn không được mà phân tâm suy nghĩ.

Nắm lấy khoảnh khắc hắn phân tâm này, thân hình Lý Duy Nhất cưỡi gió như điện vượt qua năm mươi trượng, đến ngay trước mặt hắn.

Pháp khí trong cơ thể hắn vận chuyển, đánh ra một chưởng mang theo tiếng núi lở biển gầm.

Cơ Thượng Hoàn liên tục lùi về phía sau, trong lòng chấn động, đâu ngờ đối phương nói đánh liền đánh?

Đường đường là cường giả lục trọng, còn có thể sinh tồn ở nơi hiểm ác như Lang Độc Hoang Nguyên, Cơ Thượng Hoàn đương nhiên không phải kẻ tầm thường, năng lực bảo mạng rất xuất sắc. Hắn lập tức phản ứng, tung ra cả hai chưởng, đánh ra đạo thuật thuẫn ấn.

Đồng thời, trên áo giáp hắn hiện lên vô số kinh văn màu tím, thả ra độc tố thu được từ trên người kỳ trùng cấp Vương.

Một khi dính phải độc tố này, có thể ăn mòn máu thịt của bất kỳ sinh linh nào dưới cấp Siêu Nhiên.

- Ầm!

Chưởng ấn của Lý Duy Nhất nghiền nát pháp tướng Trùng tộc thần bí bao bọc cơ thể Cơ Thượng Hoàn, xé toạc đạo thuật mà hắn đánh ra, thuẫn ấn tan tác thành sương mù.

Nhận ra độc tố nguy hiểm, bàn tay sắp đánh trúng áo giáp của Lý Duy Nhất bỗng nhiên thu lại.

- Bùm!

Chỉ bằng chưởng ấn và chưởng phong đã đánh Cơ Thượng Hoàn bay ngược ra ngoài, cơ thể đập mạnh vào vách đá phía sau.

Cơ Thượng Hoàn sợ hãi đến mức không thốt nên lời, chiến lực của Phương Vũ Đình cường đại còn đáng sợ hơn cả trong lời miêu tả của Ảnh phu nhân. Người này hai mươi năm qua rốt cuộc đã nhận được cơ duyên nghịch thiên gì?

Nếu không phải Nham Tê đã lao nhanh từ trên núi xuống, Cơ Thượng Hoàn hận không thể lập tức Địa Độn bỏ trốn.

- Vút!

Lý Duy Nhất có thể cảm nhận được khí tức đáng sợ đang lao nhanh tới từ trên đỉnh núi, thế là kích hoạt Ma Giáp Huyết Phù Đồ, lấy văn tự màu máu bao phủ làn da toàn thân.

Ma vân bao phủ cơ thể Lý Duy Nhất, tay phải nắm chặt, lao ra ngoài như tia chớp.

Cơ Thượng Hoàn gầm lớn một tiếng, dang rộng hai cánh tay. Không gian ở vị trí Tổ Điền chấn động, một cây thạch phủ từ bên trong xoay tròn bay ra, chém về phía cái bóng màu máu trong ma vân.

- Bùm!

Một tiếng nổ vang lên, Lý Duy Nhất giống như Ma Thần xuất thế, lấy cơ thể tông bay thạch phủ.

Một ngón tay như kiếm, điểm thẳng vào ngực Cơ Thượng Hoàn.

Trong lòng Cơ Thượng Hoàn hối hận đến tột cùng, sớm biết đối phương đáng sợ đến mức này, vừa rồi hắn nên trực tiếp trốn đi.

- Rắc!

Áo giáp màu đen sẫm trên ngực hắn xuất hiện vết nứt, bị Lý Duy Nhất dùng một ngón tay đâm thủng. Đầu ngón tay phá vỡ xương cốt, cắm phập vào trong phổi hắn.

Kiếm khí từ đầu ngón tay tràn ra, ngũ hải trong phổi lập tức vỡ vụn hoàn toàn.

Cùng lúc đó, nắm đấm của Cơ Thượng Hoàn cũng nện vào bụng Lý Duy Nhất, đánh ra từng vòng gợn sóng ma khí. Nhưng do ngũ hải đã vỡ, quyền kình suy yếu không còn lực nối tiếp.

Lý Duy Nhất bay ngược ra xa bảy trượng, không hề chịu chút thương tích nào.

- Phụt!

Cơ Thượng Hoàn hét thảm một tiếng, miệng phun máu, ngã gục xuống đất, pháp khí mất kiểm soát chạy loạn trong ngân mạch. Trong khoảng thời gian ngắn, hắn đã mất đi chiến lực.

Lời truyền âm của An Nhàn Tĩnh lọt vào tai Lý Duy Nhất:

- Thạch Na Nhĩ đang ở gần đây.

Đến nơi này, nàng ngửi thấy hương lúa thoang thoảng.

Lý Duy Nhất truyền âm đáp lại:

- Đây có thể coi là niềm vui ngoài ý muốn, trước khi hắn hiện thân, An tỷ tỷ tuyệt đối đừng ra tay. Hôm nay, chúng ta nhất định phải bắt cả hắn nữa.

Một tấm Định Thân Phù bay ra từ mi tâm Lý Duy Nhất, chuẩn bị trấn áp Cơ Thượng Hoàn vào Túi Càn Khôn trước.

- Vút!

Một sợi pháp khí màu bạc giống như tia chớp nối liền thiên địa, từ giữa không trung giáng xuống.

Định Thân Phù bị chia làm hai, cũng chặn luôn Lý Duy Nhất đang lao tới chỗ Cơ Thượng Hoàn.

Nham Tê lớn tiếng quát:

- Làm càn! Phương Vũ Đình, xem ra mọi người đều coi thường ngươi rồi, chiến lực của ngươi quả thật không đơn giản.

Sóng âm bay từ miệng Nham Tê là một loại đạo thuật, từng chữ lọt vào tai Lý Duy Nhất đều như lôi điện đinh tai nhức óc. Nó có thể đánh tan pháp khí, ảnh hưởng đến hồn linh và ý thức.

Lý Duy Nhất cảm nhận được khí tức lực lượng cường đại, ngẩng đầu nhìn lên.

Toàn bộ bầu trời đều biến thành màu bạc, mấy trăm vạn Trường Sinh kinh văn chìm nổi trong biển mây bạc, nhanh chóng trấn áp xuống. Không khí không ngừng trở nên nặng nề, đất đá xung quanh đều nứt vỡ lách cách.

Đồng thời, từ dưới lòng đất bay lên một bóng người khoác áo đen kín mít, tay cầm pháp trượng, mi tâm tỏa ra linh quang ngũ sắc rực rỡ.

Người này chính là Đại Thánh Linh Niệm Sư, Linh Dật Lão Tổ, được Nham Tê mời đến từ một Thiên Vạn Môn Đình ở châu phủ gần đây, không thuộc Nham Vương Đạo Quân, nhưng hai bên hợp tác cực kỳ sâu.

Pháp trượng trong tay Linh Dật Lão Tổ nện mạnh xuống mặt đất.

- Vút!

Linh quang ngũ sắc rực rỡ bộc phát từ đáy pháp trượng, chớp mắt bắn xa trăm dặm.

Ngọn núi hoang nơi có Nham Vương Miếu hóa thành trung tâm biển ánh sáng, tựa như một tòa tiên đảo trên biển.

Dưới lòng đất của núi hoang trào ra khí đại địa màu vàng sậm, mấy ngàn trận văn hiện lên, xoay quanh thân núi.

Trong tiếng gầm rống, từng cột đá to bằng ngôi nhà trồi lên từ dưới lòng đất.

Ngoài trăm dặm, những cao thủ võ đạo đang chuẩn bị xem kịch vui đều bị linh quang và pháp khí lan tràn làm kinh hãi, lùi về nơi xa hơn.

Đám người lần lượt hô:

- Đại dương kinh văn màu bạc, người đến là Tê Hầu. Quả nhiên có mai phục, Phương Vũ Đình xong đời rồi!

- Không chỉ có Tê Hầu, còn có cả Linh Dật Lão Tổ.

- Quả nhiên không thể đắc tội Nham Vương Đạo Quân, đội hình thế này là muốn triệt để đè chết Phương Vũ Đình, không để lại bất kỳ con đường sống nào.

...

Tin tức lập tức được truyền về Mộ Phủ Thành, khiến cả tòa thành chấn động.

Cảm giác chấn động đó tương đương với việc ở Lê Châu, nghe nói Từ Phật Đỗ và Dương Thần Cảnh chuẩn bị liên thủ giết một người. Nham Tê và Linh Dật Lão Tổ ở Mộ Châu chính là có sức ảnh hưởng và thực lực như vậy.

Bên ngoài núi hoang.

Ảnh phu nhân và Nham Tranh xông về phía cỗ xe Thệ Linh, muốn cứu Nham Thời Quan ra.

- Phụt!

- Phụt!

Hai người vừa đến gần cỗ xe, mi tâm liền bị xuyên thủng, xuất hiện một lỗ máu cỡ chén rượu, ngã ngửa xuống đất.

Mười ba võ tu Đạo Chủng cảnh vừa mới đứng dậy, nhìn thấy cảnh tượng này, toàn bộ lại run rẩy quỳ sụp xuống.

Thạch Na Nhĩ đứng trong Nham Vương Miếu trên đỉnh núi nhìn thấy cảnh này thì trở nên cảnh giác, thả pháp khí ra dò xét cỗ xe.

Bên trong xe, An Nhàn Tĩnh mở trận pháp ngăn chặn sự dò xét của Thạch Na Nhĩ.

Sau khi cảm nhận được đối phương thu hồi dò xét, nàng truyền âm cho Lý Duy Nhất:

- Tìm thấy rồi, hắn đang ở trong Nham Vương Miếu trên đỉnh núi.

- Vút!

Pháp khí trong cơ thể Lý Duy Nhất vận chuyển với tốc độ nhanh nhất, ánh mắt như ngọn đuốc, Tổ Điền mở ra, tiên hà thanh huy phá vỡ linh quang ngũ sắc rực rỡ và pháp khí màu bạc.

Hoàng Long Kiếm và Ác Đà Linh bay ra từ trong Tổ Điền.

Nháy mắt, tiếng long ngâm và tiếng chuông ngân vang vọng khắp hoang nguyên, ngay cả Mộ Phủ Thành cách đó ba trăm dặm cũng có thể nghe thấy.

Cách biệt nửa năm, Thập Tuyền Nam Long danh chấn thiên hạ đã xuất hiện ở Lang Độc Hoang Nguyên.

Toàn bộ Trường Sinh Nhân ba thế hệ trẻ trong thành đều dừng lại công việc đang làm, đồng loạt nhìn về phía tây.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters