Đối thoại với Thánh Triều (2)

Lý Duy Nhất nói:

- Lão Mạc đến vào lúc này, tuyệt đối không phải chỉ vì chuyện cá nhân.

Lý Duy Nhất đứng dậy đi ra ngoài theo Nam Cung Bạch Thái, trước khi đi, hắn nhìn về phía An Nhàn Tĩnh, nói:

- An tỷ tỷ có thể tạm thời ở lại Mộ Phủ Thành trước, đợi mọi chuyện lắng xuống rồi hẵng rời đi.

Vóc dáng vạm vỡ của Mạc Đoạn Phong đang đứng thẳng trong sân, dùng ánh mắt phức tạp nhìn chăm chú vào Lý Duy Nhất đang đi tới, nói:

- Đối phó với nhi tử Nham Vương, tìm kiếm manh mối, chuyện lớn như vậy, ngươi nên báo cho ta một tiếng. Với tu vi của ta, dù không giúp được gì, nhưng Trạng Nguyên như ta vẫn có chút mối quan hệ trong đám Trường Sinh Nhân đời thứ bảy và thứ tám.

Lý Duy Nhất cười khổ lắc đầu, nói:

- Trước khi hành động, ta căn bản không biết có thể đạt được kết quả hay không, mọi thứ đều là chưa biết, chỉ có thể dốc hết toàn lực đi đánh cược một ván không chắc chắn này. Ngay cả trong liên minh ba nhà cũng không có mấy ai dám theo ta mạo hiểm, sợ gây ra sự việc không thể cứu vãn. Nhưng lão Mạc, ngươi có thể nói ra câu này, ta tin!

Đánh vào Nham Khuyết Cung, nếu không tìm thấy sổ sách và bốn tấm sách ngọc.

Trận chiến ở Nham Vương Miếu, nếu Thạch Na Nhĩ không đến, nếu Cơ Thượng Hoàn không biết gì cả.

Vậy thì Trùng tộc và Nham Vương Đạo Quân chắc chắn sẽ mượn cơ hội này làm to chuyện, thậm chí còn kích động trùng triều. Đến lúc đó, Lý Duy Nhất và những người tham gia chiến đấu sẽ bị cả thiên hạ chỉ trích, người cầm đầu phải gánh mọi tai họa do chuyện này gây ra, hậu quả khó mà lường trước được.

Mạc Đoạn Phong thở dài một tiếng, khẽ gật đầu, nói:

- Chuyện này quả thực có thể lớn hoặc nhỏ, nhưng với loại như Nham Vương Đạo Quân, giết bất kỳ ai cũng không sợ giết nhầm, chắc chắn có thể tìm ra vài chứng cứ phạm tội. Bất luận nói thế nào, , Mạc Đoạn Phong ta bội phục sát đất chuyện này, ngươi không những dám làm, mà còn làm được!

- Đi theo ta đến Thành Chủ Phủ, nghĩa phụ của ta muốn gặp ngươi.

Hai người lên xe, cỗ xe chạy thẳng về phía Thành Chủ Phủ.

Mộ Phủ Thành đứng đầu trong mười hai Thiên Vạn Thế Lực ở Lang Độc Hoang Nguyên, là thế lực duy nhất có thể đọ sức với Nham Vương Đạo Quân và Phòng Phong Đạo.

Thành Chủ Cố Yển có năng lực xuất chúng, từng là môn sinh Thiên Tử của Thánh Triều, tuổi thọ ngàn năm, nhưng đã thể hiện ra thủ đoạn sắc bén, đối nội có thể kìm hãm sự cân bằng giữa các châu phủ lớn, đối ngoại có thể chu toàn với Ma Quốc, Thánh Triều, Trùng tộc, và hai đạo quân.

Thiên chi kiêu nữ như Kỷ Nghiên Nhu chấp nhận gả cho hắn, tự nhiên là vì hắn có điểm phi phàm.

Phụ thân của Cố Yển tên là Cố Mộ, càng là cao thủ đứng thứ hai của Nhân tộc ở Lang Độc Hoang Nguyên, tu vi còn xếp trên cả Nham Vương, nhưng đã nhiều năm không quản sự vụ.

Cỗ xe chạy vào Thành Chủ Phủ.

Sau khi xuống xe, Mạc Đoạn Phong và Lý Duy Nhất đi xuyên qua phủ đệ sâu thẳm, đến một hoa viên trồng đầy bảo dược và tinh dược, ở đây Linh Thổ ba màu chất cao như núi, Tiên Nhưỡng bốn màu cũng có thể thấy khắp nơi.

Một Thiên Địa Pháp Tuyền cứ thế lơ lửng ở phía trên, không ngừng tuôn ra thiên địa pháp khí giống như thác nước.

Cường giả Bỉ Ngạn cảnh trong Đại Nội của Thánh Triều tên là Mạc Tu Vô, dung mạo già nua, không có râu, không có yết hầu, ngay cả lông mày cũng rất nhạt.

Hắn và Thành Chủ Mộ Phủ Thành Cố Yển đang ngồi bên hồ nước rộng lớn xây dựng một hòn đảo nhỏ trong hoa viên. Trên hòn đảo đằng xa đậu đầy dị điểu màu trắng.

Trên bàn ngọc bích chỉ đặt một bình rượu cùng hai chiếc chén dạ quang.

Mạc Đoạn Phong đi đến, đứng cách sau lưng Mạc Tu Vô hai trượng, hành lễ nói:

- Nghĩa phụ, Lý Duy Nhất đến rồi!

Lý Duy Nhất đã sớm gặp Mạc Tu Vô ở Tiêu Dao Kinh, nên cũng đi theo hành lễ.

Cố Yển đang bí mật bàn bạc chuyện gì đó với Mạc Tu Vô, tràng vực quanh hai người tự hình thành, cách ly với bên ngoài, với tu vi của Lý Duy Nhất và Mạc Đoạn Phong không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Rất lâu sau, hai người mới dừng lại.

Mạc Tu Vô nâng chén uống cạn, tiếp đó quay đầu lại, một đôi mắt già hẹp dài và sắc bén nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất với tia sáng lóa mắt, giọng nói the thé vang lên:

- Giỏi cho Thập Tuyền Nam Long, ngươi đúng là to gan lớn mật, lại dám ngang nhiên uy hiếp Thánh Triều giúp ngươi đánh Nham Vương Đạo Quân, đáng tội gì?

Mạc Đoạn Phong muốn mở miệng liền bị Mạc Tu Vô trừng mắt liếc cho một cái phải lui về.

Không thể không nói, dưới sự gia trì của tu vi, ánh mắt của Mạc Tu Vô rất đáng sợ, với tâm tính và tu vi của Mạc Đoạn Phong vậy mà cũng bị dọa cho không dám hé răng.

Nếu đổi lại là võ tu Trường Sinh cảnh khác, chỉ e ý niệm đã sụp đổ, hai chân run rẩy quỳ rạp xuống rồi.

Ánh mắt của Cố Yển cũng hướng về phía Lý Duy Nhất, đánh giá hắn từ trên xuống dưới.

Lý Duy Nhất không hề nao núng trước áp lực:

- Lời tiền bối nói, vãn bối không dám nhận. Vãn bối mới đến Lang Độc Hoang Nguyên, trước khi vào Nham Khuyết Cung, sao ta có thể đoán trước được Nham Vương Đạo Quân lại táng tận lương tâm đến thế?

- Lúc đi đến Nham Vương Miếu, ta lại càng không thể lường trước được, Nham Vương Đạo Quân sẽ phái ai đến đối phó ta.

- Thậm chí, ta còn chẳng biết có thể hỏi được chuyện gì từ miệng Cơ Thượng Hoàn.

- Hiện giờ kéo ra một loạt chuyện liên quan, ta giúp Thánh Triều điều tra rõ vụ án Trường Sinh Nhân chết thảm, tìm ra hung thủ. Ta giúp Thánh Triều làm rõ hiểu lầm với Ma Quốc, thể hiện phẩm cách và đạo đức của Thánh Triều.

- Lại bởi vì điều tra ra việc tu giả, thương lữ, quan lại, bách tính Thánh Triều bị giặc cướp và Trùng tộc hãm hại, mà bị coi là mang tội uy hiếp. Dám hỏi Mạc tiền bối, bầu trời rộng lớn, thiên hạ bao la, lấy đâu ra cái tội như vậy?

Cố Yển âm thầm gật đầu.

Những lời đối đáp này của Lý Duy Nhất quả thực kín kẽ không một kẽ hở.

Vừa nói cho đối phương biết, trước khi hành động, bản thân căn bản không hề nghĩ tới việc sẽ tra ra nhiều chuyện tồi tệ như vậy. Đồng thời cũng đang nói cho đối phương biết, những việc bản thân làm đều là có lợi cho Thánh Triều, chứ không phải có hại.

Mạc Tu Vô hừ lạnh một tiếng:

- Sổ sách trong Nham Khuyết Cung chỉ trong nửa ngày đã rải khắp cả thành, ngươi còn dám nói ngươi không mưu tính từ trước?

Lý Duy Nhất không hề e sợ đối phương là Siêu Nhiên mà không dám phản bác:

- Sổ sách rải rác khắp thành, còn có cả những khoản nợ đen liên quan đến Đạo Cung, Ma Quốc và rất nhiều Sinh Cảnh trong thiên hạ. Chỉ nhắm vào một người mới là cưỡng ép. Đối mặt với tất cả mọi người thì đây gọi là làm rõ sự thật, thay trời hành đạo.

Mạc Tu Vô liếc nhìn Mạc Đoạn Phong đứng cạnh, thấy sắc mặt hắn biến đổi liên tục thì hừ lạnh một tiếng:

- Phục chưa? Nếu ngươi có tâm tư, thủ đoạn và tài ăn nói như vậy, lão phu sẽ không bao giờ phải lo lắng ngươi chịu thiệt trên triều đường nữa. Võ đạo dựa vào thiên tư, ngộ tính, khắc khổ, khí vận, nhưng tài nguyên tu luyện thì phải tranh giành trên triều đường, cả hai bên đều là chiến trường.

Mạc Đoạn Phong cười đáp lại, tâm tình thả lỏng, biết nghĩa phụ vừa rồi cố ý chấn nhiếp Lý Duy Nhất để răn đe. Nếu nói Lý Duy Nhất không có ý đồ uy hiếp Thánh Triều, ngay cả hắn cũng không tin.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters