Thường Ngư Lộc đứng yên tĩnh phía sau hắn, thấp hơn hắn một khoảng, nhìn ra ngoài qua vai hắn, khẽ gật đầu:
- Đại quân Thánh Triều điều động thì không giấu được tai mắt của Trùng tộc, chúng tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết. Mỏ Huyết Tinh và Cổ Hải rộng lớn dưới lòng đất Lang Độc Hoang Nguyên là tài nguyên khan hiếm và nơi cư trú trời ban, chúng sẽ không dễ dàng từ bỏ.
- Nếu bản tôn đoán không lầm, Chu Hậu và Diêm Quân đang phái đại quân hung trùng đến các phủ châu lớn, lấy mạng sống của ức vạn bách tính để ép Thánh Triều thỏa hiệp lui binh.
- Chiêu này thử nhiều lần đều linh nghiệm, trong lúc đối đầu với Ma Quốc và Thánh Triều, chúng từng sử dụng nhiều lần.
Lý Duy Nhất cố ý cười nói:
- Đáng tiếc là lần này chúng đã đánh giá sai tình hình, không ai mãi chịu cảnh khuất phục trước sự uy hiếp. Thánh Triều nhất định phải chiếm Lang Độc Hoang Nguyên, tranh thủ trước khi Ma Quốc nội loạn, xóa bỏ mầm mống họa biên giới, giành lấy thế thượng phong, nhìn xuống toàn bộ phía nam Bách Cảnh Sinh Vực.
Thường Ngư Lộc nghe vậy, thần quang trong hai mắt ngưng tụ, không nói một lời.
Dịch đạo kéo dài thẳng xuống dưới, hai bên là kết cấu nham thạch.
Cứ cách trăm dặm, lại có trạm dịch hoặc pháo đài trận pháp ẩn giấu được xây dựng, có kỳ trùng tọa trấn, một khi phát hiện dấu vết quân đội, có thể ngay lập tức báo tin cho đại dương dưới mặt đất.
Càng đi sâu xuống lòng đất, dịch đạo càng rộng rãi, số lượng dần tăng lên, chằng chịt các hướng, đan xen với sông ngầm thành một tấm lưới.
Vách đá hai bên hóa thành màu đỏ sẫm, đại diện cho việc tiến vào tầng nham thạch của mỏ Huyết Tinh.
Nham thạch cộng sinh của Huyết Tinh, không chỉ có độ cứng cực cao, mà còn có thể cản trở sự cảm nhận và dò xét của tu giả một cách hiệu quả, đồng thời hạn chế Địa Độn Thuật.
Cho dù là cường giả Bỉ Ngạn cảnh, đi đến nơi sâu dưới lòng đất thế này, cũng phải cẩn thận dè chừng. Nếu không, sẽ có nguy cơ đi lạc và bỏ mạng.
Nửa ngày sau.
Hai người không biết đã đi bao nhiêu dặm về phía sâu trong lòng đất.
Dịch đạo chìm trong bóng tối vĩnh hằng, chỉ có những đôi mắt trùng lác đác trên vách đá phát ra ánh sáng u ám.
Đôi lúc vắng lặng, khi thì vang lên tiếng ầm ầm kéo dài của Trùng tộc hành quân.
Lý Duy Nhất nhìn chăm chú vào tầng nham thạch màu đỏ sẫm vẫn không thấy điểm cuối, trong lòng vô cùng chấn động, rốt cuộc cũng hiểu được giá trị của “mỏ Huyết Tinh số một phía nam Doanh Châu“. Kho báu tài nguyên khổng lồ như vậy mà lại để Trùng tộc chiếm đoạt một phần ba nhiều năm qua.
Phải biết rằng, thường có thể đào ra Linh Tinh ở trung tâm mỏ Huyết Tinh.
Tài nguyên khổng lồ đủ để bồi dưỡng một lượng lớn võ tu Ngũ Hải cảnh và Đạo Chủng cảnh.
Công dụng của Linh Tinh lại càng lớn, càng rộng hơn.
Đổi lại hắn là Thánh Thiên Tử, đã sớm đi vào lòng đất, chém giết Chu Hậu và Diêm Quân.
Có lẽ...
Giữa Võ Đạo Thiên Tử của Nhân tộc và Đế Hoàng của Trùng tộc cũng có một loại giao ước hoặc sự ngầm hiểu nào đó.
Phía trước dịch đạo xuất hiện gió.
Trong gió mang theo mùi tanh mặn ẩm ướt.
Không lâu sau, Lý Duy Nhất đã nhìn thấy đại dương dưới lòng đất trong truyền thuyết.
Bên bờ, sóng biển dâng trào, tiếng sóng chấn động chói tai.
Bãi cát màu máu rộng đến hơn một trăm trượng, trên bãi cát phân bố một số vỏ trùng phát sáng, giống như những vì sao kéo dài về phía đáy biển.
Cát ở đây sở dĩ có màu máu, là vì bị nước biển màu máu nhuộm hàng ức vạn năm.
“Bầu trời” không hề thấp bé, ngược lại mang một độ cao khiến người ta sinh lòng kính sợ, không có chút cảm giác áp bách nào, khí tức dị vực thần bí cổ xưa phả thẳng vào mặt.
- Gào!
Một tiếng gầm rú kỳ quái trầm đục vang lên trong biển, chấn động đến mức màng nhĩ Lý Duy Nhất nhói đau.
Vùng biển trước mắt mênh mông vô bờ bến, toàn bộ sôi sùng sục, rất giống như hàng trăm, hàng ngàn dặm máu bị đun sôi. Cảnh tượng đó không giống ở nhân gian, mà giống như ở địa ngục Minh Giới.
Một con kỳ trùng cấp Vương xé toạc nước biển bay vút lên, mọc đôi cánh cứng màu đỏ giống con bọ rùa, quanh thân có bảy vì sao quay lượn, thân hình to lớn như ngọn núi, mỗi nhịp hít thở đều dấy lên sóng nước cao vài trượng.
Khí tức của nó vô cùng khủng bố, giống như có thể nuốt trời nốt đất.
Cách nhau vài chục dặm, Lý Duy Nhất đều có thể cảm nhận được khí tức năng lượng trùng kích lên thân thể, pháp khí trong cơ thể mất kiểm soát vận chuyển lên.
Khắc tiếp theo, nét mặt Lý Duy Nhất biến đổi.
Con kỳ trùng cấp Vương đó bay về phía hắn và Thường Ngư Lộc, đổ một mảng bóng râm lớn trên mặt biển, mang theo gió tanh và mưa máu táp vào trên người hai người bọn họ.
Thường Ngư Lộc bày ra tu vi đáng sợ và thủ đoạn huyền diệu của cường giả tuyệt đỉnh Ma Quốc, vươn một tay ra vỗ nhẹ lên vai Lý Duy Nhất. Lập tức, thiên địa xoay chuyển, hai người biến mất trên bãi cát.
Lý Duy Nhất vươn hai tay ra.
Hai tay rõ ràng vẫn còn, nhưng lại không nhìn thấy.
Con kỳ trùng cấp Vương đó bay ngang qua cách hai người bọn họ không xa, lao thẳng vào dịch đạo, hóa thành một sinh linh nửa người nửa trùng, khí tức hùng hồn, năng lượng quanh thân làm méo mó không gian, sải bước đi về phía mặt đất.
Lý Duy Nhất vẫn còn sợ hãi trong lòng, thấp giọng hỏi:
- Kỳ trùng thật đáng sợ, đây là tu vi gì?
Thường Ngư Lộc buông bàn tay ngọc đang đặt trên vai hắn ra:
- Nó là Thất Tinh Thiên Vương, chỉ xếp sau Chu Hậu và Diêm Quân. Hừ, đúng là kỳ lạ, ngươi sợ nó, nhưng lại không sợ ta, một kẻ mạnh hơn nó rất nhiều. Xem ra vẫn là bản tôn quá nhân từ với ngươi, khiến ngươi sợ uy mà không kính đức.
Lý Duy Nhất quả thực có nhận thức hoàn toàn mới đối với tu vi của Thường Ngư Lộc, chỉ cảm thấy nàng sâu không lường được, vội vàng cười khổ nói:
- Nương nương xin đừng lấy thiên uy Bỉ Ngạn trấn áp ta, sở dĩ ta cảm thấy nương nương không đáng sợ, thân cận hơn xa các Siêu Nhiên khác là vì trên người nương nương luôn mang một sức sống thanh xuân như thiếu nữ, hỉ nộ ái ố đều hiện trên mặt, không giống những Siêu Nhiên khác tâm tư thâm trầm, đánh mất đi bản tính chân thật. Cho nên, trong lòng ta vẫn luôn xem ngươi như Ngọc Thanh Chân Nhân, xem như đường tỷ của Thường Ngọc Kiếm. Người ta thường nói ấn tượng ban đầu khó phai, quả thực rất khó để thay đổi ấn tượng này.
Thấy hắn hiếm khi chịu thua, hơn nữa lời nói lại lọt tai, tâm trạng Thường Ngư Lộc thoải mái hơn nhiều, nàng giống như một bức tượng ngọc tuyệt mỹ, đả tọa trên rạn đá ngầm:
- Chúng ta cứ chờ bên bờ biển, đợi các thế lực phía trên ra tay. Hoặc là, đợi Chu Hậu bỏ trốn rồi lặng lẽ bám theo.
Lời Lý Duy Nhất nói không hoàn toàn là nói dối, hắn thật sự bị thân phận Thường Ngọc Thanh của nàng ảnh hưởng nghiêm trọng, dễ vô thức coi nhẹ nàng, quên mất thân phận Siêu Nhiên đỉnh phong của nàng.
Đây cũng xem như là chỗ lợi hại của Ma Phi.
...
Ngày thứ hai sau khi Lý Duy Nhất rời khỏi Mộ Phủ Thành, từng vị đại nhân vật trong thành lần lượt hiện thân.
Nội Tướng Thánh Triều Tả Thiên Thanh tay cầm pháp chỉ Thánh Thiên Tử, đứng dưới Tinh Thiên Kính, tuyên đọc ba mươi bảy tội trạng của Nham Vương Đạo Quân, Chu Hậu, Diêm Quân, lấy danh nghĩa báo thù cho Trường Sinh Nhân, môn sinh Thiên Tử, bách tính Thánh Triều, chính thức tuyên chiến.
Cường giả thứ hai của Lang Độc Hoang Nguyên là Cố Mộ xuất hiện, liệt kê lịch sử máu và nước mắt ngàn năm qua, kêu gọi Thành Chủ của ba mươi sáu châu thành tập hợp đại quân, cùng nhau tiêu diệt giặc.