Cố nhân ở Long Thành

Tả Khâu Hồng Đình và Lê Lăng đều đeo mạng che mặt, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng của người lữ khách về quê, nhìn thấy bất cứ thứ gì cũng cảm thấy tốt đẹp và tràn đầy sức sống.

Ai có thể ngờ rằng, bọn họ lại có thể thấy ánh mặt trời ở Đông Hải?

Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc:

- Vậy có nghĩa là, nơi này sẽ trở thành trung tâm của cơn bão, chiến trường cho các thế lực thi nhau tranh đoạt. Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Vũ Lâm Sinh Cảnh lần lượt nằm ở phía nam và phía bắc Đông Hải sẽ được hưởng lợi từ sự khôi phục của tiên đạo long mạch, đồng thời cũng phải trải qua trận mưa máu gió tanh cùng với thách thức sinh tồn.

Lý Duy Nhất nhớ tới vách đá ấn ký chữ Vạn mà mình tìm thấy lúc trước, luôn cảm thấy dưới đáy Đông Hải quá mức bí ẩn, giống như từng tồn tại một nền văn minh cổ xưa và cường đại.

Hắn quyết định sau này tu vi cao hơn sẽ quay lại dò xét.

Ba người bọn họ đi tới Long Thành, vừa là tiện đường, vừa là muốn tìm hiểu thế cục hiện tại.

Đặc biệt là tình hình của Trường Sinh tranh độ.

Theo lời của Lý Duy Nhất là:

- Tới Long Thành, ném đại một hòn đá cũng có thể trúng vài người quen, còn sợ không thám thính được tin tức sao?

Trong việc xây dựng Long Đảo và Long Thành, phía Nhân tộc có gần một nửa tài nguyên vật liệu và tu giả làm phu dịch đều đến từ Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Tả Khâu Hồng Đình dừng bước, nhìn về phía chín ngọn núi cao vạn mét ở phía xa. Nơi đó là đạo tràng của Độ Ách Quan trên Long Đảo, mây mù lượn lờ, dị thú bay ra bay vào.

Nàng nói:

- Tả Khâu Môn Đình đang giúp Độ Ách Quan xây dựng đạo tràng Long Đảo, hay là ta sang đó hỏi thăm tin tức?

- Cũng được! Chúng ta chia nhau hành động, gặp lại ở Long Thành Thiên Các.

Sau khi chia tay, Lý Duy Nhất và Lê Lăng vào thành trước, đi dạo trên đường phố xe ngựa tấp nập, vừa cảm nhận vừa tìm kiếm người quen.

Cuối cùng, hắn không đi tìm Đăng Phượng Công Chúa, mà cùng Lê Lăng đi thẳng tới Thiên Các, gọi một bàn lớn đầy ắp sơn hào hải vị rồi bắt đầu thưởng thức.

Lần trước hắn tới đây, mười điện mười các của Thiên Các vẫn chưa xây xong.

Lần này, một nửa sảnh đường trong sương phòng đều chật kín tu giả đến từ khắp nơi trên thiên hạ, có cả Nhân tộc và Yêu tộc. Những sinh linh có thể tới Thiên Các tiêu xài đều có tu vi bất phàm, cao thủ Đạo Chủng cảnh nhiều nhan nhản.

Vị trí mà Lý Duy Nhất chọn nằm ở tầng hai của một điện, có thể nhìn bao quát cảnh đường phố bên ngoài và các thực khách đang dùng bữa ở tầng một trong điện. Hai người chỉ cách bàn của nhóm ba người Thạch Ngũ Nhan, Thạch Lục Dục, Thạch Cửu Trai có hai bàn.

Ngay khi bước vào cửa, hắn đã nhận ra khí tức của họ nên cố ý chọn vị trí này.

Lê Lăng rất rụt rè, nàng ăn chậm nhai kỹ, cẩn thận lắng nghe đủ loại tin tức từ miệng các thực khách, sau đó vui mừng nói:

- Theo như bọn họ nói thì bên phía Thánh Đường Sinh Cảnh, đại quân Thệ Linh đã bị đánh lui rồi.

- Đây đúng là một tin cực kỳ tốt!

Lý Duy Nhất không quá bất ngờ. Dù sao có Thánh Thiên Tử và Tiêu Soái đều tọa trấn ở đó, nếu không thể nhanh chóng đánh tan đại quân Thệ Linh, vậy thì đại quân Thệ Linh sẽ đánh vào Bách Cảnh Sinh Vực, càn quét toàn bộ Sinh Cảnh Nhân tộc ở phía nam Doanh Châu.

Rõ ràng, Vong Giả U Cảnh vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng cho trận quyết chiến với Nhân tộc.

Ngay từ khi khai chiến, Động Khư Quỷ Đế vẫn luôn không lộ diện, từ đó có thể nhìn ra một số manh mối.

Bên cạnh, Thạch Lục Dục đang hùng hổ nói những lời như Đông Hải không dễ sống, nhà cửa ở Long Thành đắt quá, hay là về Lăng Tiêu Sinh Cảnh đi.

Ở cửa lớn tầng một, Tả Khâu Hồng Đình đeo mạng che mặt, cùng Tề Tiêu bước vào. Nàng dừng lại một chút để tìm kiếm, sau đó nhanh chóng bước lên cầu thang, tới tầng hai.

Lấy tu vi của Tả Khâu Hồng Đình, nàng có thể tự tạo ra tràng vực xung quanh mình. Ngay cả khi nàng đi qua nhóm Thạch Lục Dục, bọn họ cũng không thể nhìn rõ dáng vẻ và khuôn mặt của người đi tới.

Trong lòng Tề Tiêu kích động, đi theo phía sau Tả Khâu Hồng Đình, mãi khi đến trước bàn mới nhanh chóng bước lên hai bước, cười lớn khom người cúi chào:

- Nam Cảnh Tề Tiêu bái kiến Nam Long, thỉnh an đệ nhất Địa Bảng.

Lý Duy Nhất vỗ vào chiếc ghế bên cạnh:

- Lão Tề, ngươi cũng ở Long Đảo sao? Mau ngồi xuống đi, hôm nay chúng ta phải uống vài ly cho thỏa thích, bao nhiêu năm rồi không gặp.

Tề Tiêu đang định ngồi xuống thì lại vội vàng nhìn về phía Tả Khâu Hồng Đình, biết điều lùi sang một bên.

Lý Duy Nhất ngẩng đầu nhìn lại.

Chỉ thấy, Tả Khâu Hồng Đình đứng duyên dáng ở đó, hai mắt hơi sưng đỏ, nhìn chăm chú vào hắn, rõ ràng trước khi đến đã khóc. Lúc này, nàng không kiềm chế được cảm xúc, trong mắt một lần nữa lấp lánh ánh lệ.

- Sao vậy?

Lý Duy Nhất vội vàng đứng dậy, nhìn về phía Tề Tiêu:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Tề Tiêu vô cùng kính phục nhìn hắn, sau đó quay đầu đi, ngước nhìn xà nhà.

Hương thơm bay vào lòng, Tả Khâu Hồng Đình ôm chặt lấy hắn bằng cả hai tay, vùi mặt vào ngực hắn, hai mắt nhắm nghiền, tâm trạng thực sự khó mà bình tĩnh lại được.

Lý Duy Nhất thầm thở dài, hắn hiểu rồi, chắc chắn là Tề Tiêu đã thêm mắm dặm muối, kể lại chuyện hai năm trước cho nàng nghe. Thế là, hắn đành lẳng lặng đứng đó, đợi nàng bình tĩnh lại trước.

- Hồng Đình huynh, ngươi có hơi ra vẻ quá đó! Ngươi như vậy thì sao chúng ta làm huynh đệ được nữa?

Lý Duy Nhất đứng thẳng tắp, vỗ nhẹ lên vai nàng, luôn cảm thấy nàng càng ôm càng chặt, ngực hắn cũng trở nên ướt đẫm.

- Vậy thì không làm huynh đệ nữa! Một ngày là huynh đệ, cả đời là huynh đệ, lão Thập phát đạt rồi, hắn không thể bỏ mặc chúng ta được.

Cách đó không xa, Thạch Lục Dục đập mạnh một cái lên bàn, lớn tiếng nói như vậy.

Tả Khâu Hồng Đình vốn luôn phóng khoáng thẳng thắn, bày mưu tính kế, gặp chuyện không hề hoảng sợ, hiếm khi có bộ dạng dịu dàng như tiểu nữ tử thế này.

Hồi lâu sau, nàng tách ra khỏi vòng tay Lý Duy Nhất, lau mắt, quay người lại, khôi phục dáng vẻ thường ngày, vuốt tóc, nhanh chóng để mình bình tĩnh lại, sau đó u oán hỏi:

- Tại sao không nói cho ta biết sự thật? Hai năm rồi, sao ngươi có thể giấu giếm giỏi như vậy chứ? Đại dương dưới lòng đất nguy hiểm biết bao...

Thạch Lục Dục nói:

- Nguy hiểm thì sao, nguy hiểm thì không đi à? Tóm lại là ta cũng không muốn ở lại Long Đảo nữa. Cao thủ ở đây ngày càng nhiều, các phương thế lực sớm muộn gì cũng giết tới đỏ mắt, chi bằng lén sang U Cảnh, tới Lang Độc Hoang Nguyên nương nhờ lão Thập.

Lý Duy Nhất nghiêm túc đáp:

- Hồng Đình, ngươi tham gia Trường Sinh tranh độ là vì ta. Nếu ngươi vì thế mà xảy ra chuyện gì, làm sao ta tha thứ cho bản thân mình được? Ta phải mất bao lâu mới vượt qua được rào cản tâm lý này?

Tả Khâu Hồng Đình nhìn chăm chú vào hắn, thấp giọng nói:

- Ta cũng chưa từng nghe nói thiên chi kiêu tử nào đội trời đạp đất đệ nhất Địa Bảng mà lại quỳ gối vì sự sống chết của huynh đệ, cầu xin thiên hạ giúp đỡ để giữ mạng cho nàng. Cả thiên hạ thực sự bị hắn liều mạng ép buộc phải nhập cuộc, Chu Hậu đã chết, Nham Vương Đạo Quân bị tiêu diệt, ngay cả Lang Độc Hoang Nguyên cũng bị san bằng. Tề Tiêu nói, hiện tại có vô số người đang ngưỡng mộ vị hôn thê Hồng Đình của ngươi đó...

Thạch Lục Dục nói:

- Khốn kiếp, ta cũng ngưỡng mộ quá. Lão Thập đổi đời rồi, trở thành vương tử của Phòng Phong thị, sau lưng lại có Độ Ách Quan làm chỗ dựa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters