Lý Duy Nhất, Tả Khâu Hồng Đình, Lê Lăng, Tề Tiêu đều nhìn về phía bên đó, trên người mỗi người đều chất chứa những cảm xúc khác nhau.
Tề Tiêu cười nói:
- Hai ngươi có thể dứt khoát một chút được không, mau chóng làm lễ thành thân đi, để ta còn được uống ly rượu mừng, chứ nếu lại tiếp tục gọi nhau là huynh đệ thì người trong thiên hạ sẽ không tin đâu. Ta sang đó trước. Đại tiểu thư định xử lý mấy người đó thế nào?
Tả Khâu Hồng Đình lạnh giọng nói:
- Đưa qua đây trước đi.
- Bùm!
Thạch Lục Dục đập bàn, đột ngột đứng dậy:
- Đi, bây giờ tới Lang Độc Hoang Nguyên luôn.
Tề Tiêu cản trước mặt bọn họ.
Thạch Cửu Trai liếc mắt nhìn theo hướng Tề Tiêu đi tới, phát hiện xung quanh ba người kia đều mờ ảo, hoàn toàn không nhìn rõ dáng người và khuôn mặt. Trong lòng hắn lập tức kinh hãi, biết là đã gặp phải Trường Sinh cảnh.
Thái độ của hắn trở nên khách sáo:
- Tề công tử, không ngờ lại gặp nhau ở đây, ngươi có gì chỉ giáo?
Thạch Lục Dục nói:
- Chúng ta đã rời khỏi Địa Lang Vương Quân rồi, sẽ không quay về Tả Khâu Môn Đình. Tề Tiêu, đừng uổng phí tâm tư nữa!
- Không phải tới mời các ngươi về. Chỗ ta có mấy vị bằng hữu muốn gặp các ngươi.
Tề Tiêu lạnh lùng nói một câu, sau đó bước đi trước, quay về đứng cách Tả Khâu Hồng Đình không xa.
Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình đã ngồi xuống.
Thạch Lục Dục cũng nhận ra ba người này không tầm thường, tràng vực xung quanh mạnh mẽ vô cùng.
Hắn đi tới gần, nhưng không mấy sợ hãi:
- Ta và Lão Cửu là huynh đệ của Nam Long, đã từng vào sinh ra tử cùng nhau đấy. Ba vị tên là gì?
- Tả Khâu Hồng Đình! Trùng hợp quá, ta cũng là huynh đệ của Nam Long.
Giọng của Tả Khâu Hồng Đình vang lên, kéo ba người bọn họ vào trong tràng vực niệm lực.
Hai chân Thạch Lục Dục bỗng chốc không nghe theo sự sai khiến mà khuỵu xuống. Một nửa là do niệm lực Đại Thánh Linh Niệm Sư của Tả Khâu Hồng Đình áp chế, nửa còn lại là do sợ hãi. May mà được Thạch Cửu Trai nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, hắn mới không quỳ xuống.
Ba vị Pháp Vương của Địa Lang Vương Quân nhìn thấy ba người ngồi bên bàn, vẻ mặt khác nhau.
Với tư cách là Ẩn Nhân của Cửu Lê Ẩn Môn, Thạch Cửu Trai tự nhiên vô cùng mừng rỡ, tâm trạng không thể diễn tả bằng lời.
Thạch Lục Dục phải chống hai tay lên bàn mới đứng vững, nhìn mặt nghiêng của Lý Duy Nhất ở khoảng cách gần:
- Gặp quỷ rồi! Hóa ra những lời Dữ Thiên Yêu Hậu nói đều là sự thật, rất có thể ngươi vẫn chưa chết...
Ba người nhìn nhau, sau đó đồng loạt quỳ lạy.
Đây là sự kính sợ xuất phát từ nội tâm, là sự chênh lệch một trời một vực về thân phận địa vị, không thể tùy ý như xưa được nữa.
Lý Duy Nhất đặt chén rượu xuống, cười hỏi:
- Ồ, Dữ Thiên Yêu Hậu đã nói như thế nào? Đều ngồi xuống đi!
Lý Duy Nhất lên tiếng, Thạch Cửu Trai dẫn đầu ngồi xuống.
Thạch Lục Dục, Thạch Ngũ Nhan, Tề Tiêu cũng đều không phải là người rụt rè, họ cười hì hì, vây quanh bàn ngồi xuống.
Nhờ Long Chủng chủng đạo, cộng thêm việc hấp thu không ít Lục Trảo Tiên Long Khí khi khai quật Cổ Tiên Long Hài, tu vi của Tề Tiêu tăng rất nhanh. Hắn đã đạt tới Đạo Chủng cảnh cửu trọng, thực sự trở thành bá chủ nhân gian. Rất nhiều việc thế tục của Tả Khâu Môn Đình trên Long Đảo đều do hắn phụ trách.
Hắn dẫn đầu lên tiếng:
- Long Đảo có thể gọi là nơi thông tin nhạy bén nhất của Đông Hải, Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Vũ Lâm Sinh Cảnh. Nghe nói Đạo Cung và Độ Ách Quan đang mở dịch đạo ngầm xuyên qua Vong Giả U Cảnh. Tóm lại, những sự kiện lớn ở Bách Cảnh Sinh Vực, không quá ba tháng chắc chắn sẽ truyền tới bên này, không bế tắc giống như trước kia.
- Duy Nhất huynh, đại tiểu thư, trong hai năm hai người mất tích đã xảy ra rất nhiều chuyện.
- Trong đó, cuộc chiến giữa Dữ Thiên Yêu Hậu và Đại cung chủ là kịch liệt nhất, có thể gọi là sự kiện lớn nhất ở phía nam Doanh Châu sau khi đại quân Thệ Linh lui binh, ảnh hưởng to lớn tới quan hệ đồng minh của Nhân tộc và Yêu tộc.
- Đại cung chủ lấy lý do Dữ Thiên Yêu Hậu đích thân ra tay đối phó với ngươi, phá vỡ quy củ, nên đã tiến sâu vào Hồng Hoang Yêu Nguyên, liên tiếp chém chết ba vị Yêu Vương dưới trướng Dữ Thiên Yêu Hậu. Trong đó bao gồm cả một đệ tử có tu vi Bỉ Ngạn cảnh của Dữ Thiên Yêu Hậu.
- Chuyện này đã nhận được sự ủng hộ của thế hệ trẻ toàn bộ Nhân tộc. Rất nhiều môn sinh Thiên Tử, chân truyền Cổ Giáo, Trường Sinh Nhân đều lần lượt thay mặt các thế lực lên tiếng ủng hộ. Điều này tự nhiên là sự phản kháng của tu giả trẻ tuổi đối với tu giả thế hệ trước, muốn mượn thế trói tay chân của những lão gia hỏa này, để giành lấy không gian sinh tồn lớn hơn cho mình.
- Đại cung chủ vốn tuyên bố muốn chém hết tất cả đệ tử và Yêu Vương dưới trướng Dữ Thiên Yêu Hậu. Dữ Thiên Yêu Hậu có lẽ là bị ép đến đường cùng, không còn sự cứng rắn như xưa, thế là đành nói ra sự thật với bên ngoài, nói rằng trên người ngươi có lá bài tẩy bảo mệnh của Vụ Thiên Tử, đỡ được công kích của nàng ta nên không chết mà chỉ núp đi.
- Dữ Thiên Yêu Hậu luôn không coi ai ra gì, xưa nay chưa từng nói lý lẽ với ai, nay lại bị ép phải lên tiếng giải thích. Tu giả thiên hạ đều cho rằng, đây là một biểu hiện yếu thế, có độ tin cậy rất cao.
- Dưới sự hòa giải của Võ Đạo Thiên Tử hai tộc, chuyện này mới được dừng lại. Đến đây, Đại cung chủ một bước leo lên bảo tọa đệ nhất Trữ Thiên Tử, uy danh vượt qua cả Dữ Thiên Yêu Hậu.
Nhắc tới chuyện này, mọi người ở đây tự nhiên vô cùng phấn chấn.
Dù nói thế nào đi nữa, Đại cung chủ cũng là người Lăng Tiêu, mà truyền nhân Đạo Pháp của Đại cung chủ đang ngồi ngay trước mặt.
Lý Duy Nhất im lặng.
Năm xưa Ngọc Dao Tử hỏi hắn có muốn che giấu Thần Khuyết thập tuyền hay không, đã từng nhắc tới, nếu Lý Duy Nhất không muốn che giấu, muốn lộ ra tài năng xuất chúng thì kiếm của nàng buộc phải giết rất nhiều người trước, phải nói rõ ràng bốn chữ “quy củ” và “trả giá” cho các thế lực lớn trong thiên hạ biết trước.
Hiện tại đệ thập tuyền và cảnh giới tu vi của Lý Duy Nhất rất khó có thể giấu giếm được nữa. Phải chăng đang mượn Dữ Thiên Yêu Hậu để cảnh cáo các thế lực?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thạch Thập Thực thế nào rồi? Các ngươi muốn đi nương nhờ vào hắn?
Dưới lời kể ríu rít của ba Pháp Vương Địa Lang Vương Quân, Lý Duy Nhất mới hiểu rõ ngọn nguồn sự việc.
Trong trận chiến hai năm trước, Thạch Thập Thực được Siêu Nhiên của Độ Ách Quan cứu ra, sau đó tra rõ thân phận, thì ra là huyết mạch của Phòng Phong Đạo vương tộc, là hậu duệ của Cổ Tiên Cự Nhân Phòng Phong thị.
Lang Độc Hoang Nguyên và vùng lân cận từng được gọi là Phòng Phong Sinh Cảnh, là một quốc độ hùng mạnh cai quản lãnh thổ trải dài hơn hai trăm châu.
Thánh Triều xuất binh đánh Lang Độc Hoang Nguyên, Ma Quốc về mặt đạo lý không có cách nào ngăn cản, vừa không cam lòng dâng mỏ Huyết Tinh ngầm cho người khác, lại sợ Thánh Triều tiếp tục gặm nhấm, thế là liên thủ với Độ Ách Quan, hỗ trợ kẻ từng làm chủ lãnh thổ này là Phòng Phong Đạo, lợi dụng họ để kiềm chế Thánh Triều.
Phòng Phong Đạo theo đó mà đổi đời, biến thành Phòng Phong vương tộc, với thân phận kẻ yếu bị hại, chiếm cứ vùng đất mười ba châu của Lang Độc Hoang Nguyên, xây dựng lại vương đình, khiến mục tiêu chiến lược của Thánh Triều theo đó mà gặp trở ngại.