Đệ nhất Trữ Thiên Tử (2)

Lý Duy Nhất thở dài nói:

- Các ngươi tới Lang Độc Hoang Nguyên là bỏ gốc lấy ngọn rồi. Bên đó nguy hiểm hơn nhiều, e rằng Thạch Thập Thực cũng thân bất do kỷ. Ngược lại là Đông Hải, tiên đạo long mạch khôi phục, tương lai sẽ có càng nhiều cơ hội. Sao không trở về Địa Lang Vương Quân, lẽ nào Tả Khâu Môn Đình bạc đãi các ngươi?

Ba người trước mắt không có chút tình cảm nào với Thạch Na Nhĩ.

Thạch Lục Dục không hoàn thành nhiệm vụ liền chịu hình phạt Lục Dục Phù, bị Thạch Na Nhĩ ném vào hang sói hai tháng. Thạch Na Nhĩ đối xử với nghĩa tử như vậy, sao nghĩa tử có thể vì cái chết của hắn mà căm hận Lý Duy Nhất cơ chứ?

Vì vậy, ba người trên bàn tuyệt nhiên không nhắc đến cái chết của Thạch Na Nhĩ.

Mắt Thạch Lục Dục đảo một vòng, liếc nhìn Tả Khâu Hồng Đình, cuối cùng thở dài nói:

- Nếu Nam Long đại nhân đã hỏi, chúng ta tất nhiên phải trả lời. Chính vì lợi ích của tiên đạo long mạch khôi phục quá lớn, các thế lực đứng đầu liên tiếp tham gia, chúng ta mới sợ hãi mà muốn bỏ trốn.

- Tuy Tả Khâu Môn Đình mạnh, nhưng... theo ta thấy thì khó mà thoát khỏi kết cục như Tuyết Kiếm Đường Đình. Cuối cùng sẽ trở thành thế lực ngoại môn của Độ Ách Quan, bị ép trở thành tiên phong của cuộc tranh đấu này, rất khó nói kết cục sẽ ra sao. Những Cổ Giáo và quốc độ này vì đạt được mục đích, thực sự có thể không từ thủ đoạn.

Thạch Lục Dục nói mấp mé.

Ý tứ của hắn rõ ràng là Tả Khâu Môn Đình chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ của Độ Ách Quan, là vật hy sinh xông pha chiến đấu ở tuyến đầu.

Môi Tả Khâu Hồng Đình mấp máy, không lập tức phản bác. Cùng với giá trị của Đông Hải ngày càng lớn, người tham gia sẽ ngày càng nhiều, tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, không ai có thể đoán trước được.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Tuyết Kiếm Đường Đình làm sao vậy?

Thạch Lục Dục vừa định mở miệng, Tề Tiêu đã cướp lời:

- Hai ngày trước ta gặp Thác Bạt. Hắn phụ trách một số việc của Tuyết Kiếm Đường Đình ở Long Đảo, có cần gọi hắn qua đây không?

Lý Duy Nhất, Tề Tiêu, Thác Bạt Bố Thác từng cùng hoạn nạn ở Địa Hạ Tiên Phủ của tổng đàn Đạo Giáo, giao tình không cạn.

- Lão Tề, ngươi đã uống ba ly rồi đấy, bây giờ mới nhớ tới hắn sao? Mau truyền tin cho hắn, hẹn tối nay luôn.

Lý Duy Nhất tính toán thời gian, kỳ tân binh ba năm của Động Khư Doanh đã kết thúc từ lâu, Thác Bạt Bố Thác ra khỏi doanh trại cũng là chuyện bình thường.

Sau khi Tề Tiêu rời đi, Lý Duy Nhất một lần nữa hỏi thăm tình hình của Tuyết Kiếm Đường Đình.

Thạch Lục Dục đã phản ứng lại, Tả Khâu Hồng Đình đang ở ngay bên cạnh. Có một số lời, người ngoài như hắn nói ra rất không ổn, thế là hắn ậm ờ trả lời:

- Đằng sau Tuyết Kiếm Đường Đình là Kiếm Đạo Hoàng Đình, cũng muốn bày bố ở Đông Hải trước. Nhưng việc họ nhúng tay vào lại phức tạp hơn Độ Ách Quan và Đạo Cung rất nhiều... Dù sao thì cũng đều do lợi ích quá lớn mà gây họa.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Thạch Cửu Trai:

- Ngươi nói đi.

Thạch Cửu Trai vô cùng đau đầu:

- Kiếm Đạo Hoàng Đình danh bất chính ngôn bất thuận. Hơn nữa, không chỉ Độ Ách Quan và Đạo Cung không muốn họ xen vào, Đại cung chủ lại càng không đồng ý.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Sao lại liên quan đến Đại cung chủ nữa?

Thạch Cửu Trai không chịu nổi ánh mắt của Lý Duy Nhất:

- Đại cung chủ chiếm lấy Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, kết minh với Vũ Lâm Sinh Cảnh. Cần phải đoạt lại Lăng Tiêu Sinh Cảnh thì mới có thể bao vây Đông Hải. Dù là độc chiếm lợi ích hay là đàm phán điều kiện với các Sinh Cảnh, cũng như làm sao để phân chia lợi ích, quyền chủ động đều nắm trong tay nàng... Ờ... Không phải sao?

- Tâm tư của Đại cung chủ thì sao ta có thể đoán thấu được chứ?

Lý Duy Nhất không làm khó bọn họ nữa, chuẩn bị tìm hiểu tình hình từ chỗ Thác Bạt Bố Thác.

Một lúc sau, Tề Tiêu vội vã quay về:

- Xảy ra chuyện rồi! Đạo Cung lại ra tay với chiến hạm của Tuyết Kiếm Đường Đình... À không, là Kiếm Đạo Hoàng Đình.

Đám người Lý Duy Nhất vội vàng ra khỏi thành, chạy đến bến phà Tây.

Trên đường, Tề Tiêu nói cho Lý Duy Nhất biết, thế lực của phe Độ Ách Quan và phe Đạo Cung luôn bài xích Kiếm Đạo Hoàng Đình, không muốn bọn họ đứng vững ở Long Đảo và Đông Hải.

Còn Tuyết Kiếm Đường Đình là thế lực chủ yếu dưới trướng Kiếm Đạo Hoàng Đình, tự nhiên đứng mũi chịu sào.

Lý Duy Nhất đã hiểu sâu sắc câu nói lúc trước của Thạch Lục Dục, những Cổ Giáo và quốc độ đứng đầu đấu pháp, đối tượng đầu tiên gặp họa chính là các thế lực bản địa lớn xung quanh Đông Hải.

Ở bến phà Tây của Long Đảo, trận chiến đã nổ ra.

- Ầm!

...

Đội thuyền của Kiếm Đạo Hoàng Đình bị tấn công, đã có ba chiếc bị chìm, một lượng lớn vật tư rơi xuống biển.

Cách bến phà bảy, tám dặm trên mặt biển, còn bốn con thuyền khổng lồ khác đang bốc khói mù mịt, lửa cháy hừng hực. Từng bóng người trên thuyền đang liều mạng dập lửa.

Tuy trên thuyền tuy treo cờ Cửu Kiếm của Kiếm Đạo Hoàng Đình, nhưng những người trên đó đều đến từ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, là thuộc hạ của Tuyết Kiếm Đường Đình.

Trên mặt biển, hơn mười võ tu Đạo Chủng cảnh đang chiến đấu với nhau.

Còn các cao thủ Ngũ Hải cảnh thì ở trên thuyền và dưới nước lo phần phá hoại.

Lý Duy Nhất rất nhanh nhìn thấy bóng dáng Thác Bạt Bố Thác. Thân thể hắn giống như được đúc từ bạc trắng, tu vi còn thâm hậu hơn cả Tề Tiêu, đã đạt đến Đạo Chủng cảnh cửu trọng đỉnh phong, đang ở trong giai đoạn tu luyện Trường Sinh Thể.

Một mình Thác Bạt Bố Thác đánh ba vị cường giả của Đạo Cung lùi bước liên tục.

Trong đó có một vị cường giả cầm địch của Đạo Cung, Lý Duy Nhất biết người này. Đó chính là Tàn Dạ Tuyết, ca ca của Nhất Trú Tuyết. Đáng tiếc là không nhìn thấy Dương Thanh Khê.

Người tọa trấn của Đạo Cung ở đây là Phó Điện Chủ Thiên Lý Điện của Lăng Tiêu Đạo Giáo khi xưa, Chử Thiên Thư.

Chử Thiên Thư đứng ở bờ biển, thân hình cao lớn, là một võ tu Dị Nhân Chủng. Hắn có đầu rắn, vuốt giao long, đuôi chó, trên lưng là một đôi cánh lửa rộng lớn.

Hai mắt hắn nhìn chằm chằm vào Thác Bạt Bố Thác đang di chuyển nhanh trên biển, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh tàn nhẫn:

- Đúng là rác rưởi, ngay cả một tên phản đồ cũng không xử lý được!

Trong mắt nhiều người của Lăng Tiêu Đạo Giáo, Lý Duy Nhất, Thác Bạt Bố Thác, Tề Tiêu đều là kẻ phản bội.

Lý Duy Nhất liếc mắt nhìn Lê Lăng:

- Ta và Hồng Đình không tiện ra tay, ngươi đi đi.

Với tu vi hiện tại của Lý Duy Nhất, đã có thể nhìn thấu được thực lực của Chử Thiên Thư, không giống như trước kia có cảm giác như ngước nhìn trời cao nữa.

Chử Thiên Thư có tu vi Trường Sinh cảnh tam trọng.

Khó trách năm đó, hắn chỉ dám nhằm vào Nghiêu Thanh Huyền mà lại vô cùng sợ hãi An Nhàn Tĩnh.

- Ầm!

Chử Thiên Thư xòe lòng bàn tay ra, lòng bàn tay phóng ra mười ba luồng pháp khí, dẫn động nước biển trong phạm vi trăm trượng, khiến chúng ngưng tụ thành hàng ngàn, hàng vạn mũi tên băng.

Dưới sự bao bọc của pháp khí và kinh văn, những mũi tên băng cứng như sắt, nhọn như giáo, vù vù bắn về phía Thác Bạt Bố Thác.

- Bùm bùm!

Hơn hai trăm Thiên Kiếm Phù vàng óng tụ thành một con sông dài bay trên mặt biển, đánh nát tất cả các mũi tên băng.

Chử Thiên Thư trầm giọng quát lên:

- Kẻ nào?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters