Nét chữ của Ngọc Nhi không còn non nớt như thuở nhỏ nữa, từng câu từng chữ đều mang theo sự chân thành và lưu luyến của giờ phút này.
Đầu bút hơi run rẩy, màu mực nét đậm nét nhạt.
- Ta biết, ta không phải là ngươi. Ngươi nhất định đã trải qua rất nhiều chuyện mà ta không hiểu, đã nhìn thấy lòng người nhiều thay đổi. Ngươi đi xa như vậy, đứng cao như vậy, chắc chắn là rất cực khổ đúng không?
- Ta hỏi sư phụ rồi, sư phụ không hề ghét ngươi, sư phụ nói ngươi luôn tỏa sáng trong lòng người.
- Sư phụ nói, hai người nảy sinh bất đồng là do trọng lượng của lý trí và tình cảm không giống nhau. Ta cảm thấy, lý trí là để bảo vệ, tình cảm là để không quên lý do vì sao phải bảo vệ, các người không cần thiết vì điều này mà cứ tranh chấp mãi.
- Bảy năm trước, trên đường trốn khỏi Lăng Tiêu Sinh Cảnh, trong trí nhớ của ta, trời tối đến mức không nhìn thấy gì, vừa lạnh vừa đói, lại còn có rất nhiều nguy hiểm, nhưng khi sư phụ ôm ta, ta liền cảm thấy vô cùng ấm áp và an toàn.
- Lúc đó ta đã nghĩ, nếu có một ngày ta trở nên siêu mạnh, vậy thì ta nhất định sẽ bảo vệ sư phụ thật tốt, chúng ta cùng nhau đánh kẻ xấu, cùng nhau lên trời xuống đất, lưu lạc thiên nhai. Nhưng sư phụ chưa bao giờ dạy ta tu luyện, nói ta không cần phải tu luyện.
- Đại cung chủ, ngươi chính là ta phiên bản siêu mạnh, đúng chứ?
- Ngươi phải bảo vệ sư phụ thật tốt, hai người đừng ngày càng xa cách. Đây là... tâm nguyện cuối cùng của ta!
Ngọc Nhi gửi.
Ngọc Nhi viết xong, thổi nhẹ cho nét mực khô lại, ngẩng đầu nhìn Lý Duy Nhất ngồi đối diện, trong mắt ngấn lệ, cố gắng nở nụ cười:
- Sư phụ, sau này người nhất định phải cho nàng xem thứ này. Sư phụ, có lẽ ta phải đi rồi... Ta rất không nỡ xa người...
Tiếng nước chảy Hoàng Giang trầm đục, như âm thanh của năm tháng, mang theo mọi thứ đi xa, cũng mang mọi thứ quay trở về.
Lý Duy Nhất đắm chìm trong ngàn vạn dòng suy tư tạp niệm, không kịp nói lời từ biệt với Ngọc Nhi, đột ngột giống như lúc mới quen.
Ánh đèn leo lét, bất chợt nhìn lại, người ngồi đối diện đã là Đại cung chủ.
Ngọc Dao Tử nhìn chăm chú vào bức thư trong tay.
Một lúc lâu sau.
Nàng cẩn thận gấp thư lại, cất vào Túi Càn Khôn:
- Ba ngày rồi, ta nghĩ chúng ta đã bình tĩnh lại. Ngươi nói không sai, lần này ta làm không đúng, nhưng không phải sai ở chuyện của Đường Vãn Châu, mà là ta nên nói rõ cho ngươi biết từ trước về việc ta định làm. Nếu ngươi biết ta muốn làm gì thì nhất định sẽ đồng ý.
Lý Duy Nhất nói:
- Thật ra, với tư cách là một vị lãnh tụ gánh vác vận mệnh của cả một Sinh Cảnh, khắp triều đình đều là người của mình, làm sao có thể không tính kế người của mình, làm sao có thể không dùng thủ đoạn với bọn họ. Một mực nhân từ, ngược lại là một đại họa, chẳng làm nên trò trống gì. Hơn nữa, nếu chuyện gì cũng phải giải thích rõ ràng, bàn bạc thấu triệt mới có thể làm, vậy thì rất nhiều chuyện sẽ chết non từ trong trứng nước, rơi vào tình cảnh do dự thiếu quyết đoán.
Ba ngày nay, Lý Duy Nhất cũng tự kiểm điểm, đứng trên lập trường của nàng để suy nghĩ vấn đề.
Ngọc Dao Tử lùi thêm một bước nói:
- Ta không nên dùng thủ đoạn với ngươi, vì ngươi không giống bọn họ.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Mục đích của Đại cung chủ rốt cuộc là gì?
Ngọc Dao Tử nhìn ra ngoài cửa sổ:
- Để hắn nói cho ngươi biết, có lẽ sẽ tốt hơn một chút.
Trong khách điếm tĩnh mịch lạ thường, chẳng thấy bóng dáng một ai, Lý Duy Nhất không biết Đại cung chủ đã sử dụng bí pháp gì.
Ngay cả trên đường phố bên ngoài cũng không có lấy một bóng người, u ám và sâu thẳm.
Cho đến khi tiếng bước chân trầm mà nặng vang lên.
Thân hình cao lớn, tuấn kiệt của Đường Sư Đà xuyên qua màn đêm, từ đầu phố đi tới, toàn thân tỏa ra khí tràng tà ngạo, sắc bén, làn da tỏa ra ánh sáng lóa mắt hơi ngả màu đồng, đôi bàn tay to lớn, ngũ quan cương nghị và tuấn mỹ, ánh mắt bá đạo và kiên nghị.
So với bóng dáng bệnh tật ốm yếu nhìn thấy ở Thành Lăng Tiêu ba ngày trước, quả thực như hai người khác nhau.
Đâu có giống như là trúng Tam Sinh Chú?
Trong lòng Lý Duy Nhất kích động, nháy mắt đã nghĩ ra rất nhiều điều, liền nhìn sang Ngọc Dao Tử ngồi đối diện.
Ngọc Dao Tử nói:
- Ta đã sớm truyền bí thuật luyện hóa chú ấn cho hắn. Bản cung chủ không đến nỗi tồi tệ như ngươi tưởng tượng chứ?
Lý Duy Nhất rất muốn nói cho nàng biết, hãy đọc lại bức thư của Ngọc Nhi, hắn chưa bao giờ nghĩ nàng tồi tệ.
Nhưng cuối cùng, hắn không lên tiếng tranh cãi.
Hắn đứng dậy, nhìn Đường Sư Đà bên ngoài và nói:
- Ta hiểu rồi! Sư Đà Vương là muốn thoát khỏi sự lợi dụng và khống chế của Kiếm Đạo Hoàng Đình, mới ngụy trang bản thân vẫn còn đang chịu sự khống chế của Tam Sinh Chú.
Giọng nói của Đường Sư Đà vang lên:
- Lúc còn trẻ đã nhận ân đức của bốn chữ “môn sinh Thiên Tử”, khó mà làm trái lại sư mệnh của Kiếm Thiên Tử. Nhưng Lăng Tiêu Sinh Cảnh không thể chịu nổi loạn Nam Bắc nữa.
- Đúng như ngươi nói, nhân quả của bản tọa và Kiếm Thiên Tử phải do bản tọa tự mình đi giải quyết. Chứ không phải là lôi kéo Tuyết Kiếm Đường Đình và toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh vào trong vòng xoáy chiến hỏa, để trả lại ân tình của chính ta.
Lý Duy Nhất nói:
- Thứ cho vãn bối nói thẳng, chỉ với sự tính toán của Chiêu Vương, Sư Đà Vương chịu nỗi khổ của Tam Sinh Chú, mà vẫn luôn giấu giếm không tuyên bố ra ngoài, như vậy là rất tôn kính Kiếm Thiên Tử. Đây đã coi như là trả lại một mạng rồi, còn sư ân nào chưa trả hết?
Ngọc Dao Tử nói:
- Không đơn giản như thế! Muốn triệt để thoát khỏi sự khống chế của Kiếm Đạo Hoàng Đình, không bị thân phận Tam đệ tử trói buộc, còn phải chặn đứng dã tâm nhúng chàm Đông Hải của Kiếm Đạo Hoàng Đình, thì nhất định phải mượn sức của ngươi và Đường Vãn Châu.
- Kế hoạch ban đầu của chúng ta là, vào ngày đại hôn, ngươi đi Kiếm Đạo Hoàng Thành làm loạn một trận long trời lở đất, để người trong thiên hạ đều nhìn thấy thủ đoạn độc ác của Kiếm Thiên Tử, vì muốn cướp đi kỳ tài ngút trời là Đường Vãn Châu. Là Kiếm Đạo Hoàng Đình coi Đường Vãn Châu thành con cờ trao đổi lợi ích với Ma Quân trước, muốn hủy hoại nàng, Đường Sư Đà vì nữ nhi nên đành phải tuyệt giao với bọn họ.
- Như vậy, đạo nghĩa sẽ đứng về phía chúng ta, Đường Sư Đà không cần phải gánh tiếng xấu vong ân bội nghĩa. Nếu Kiếm Đạo Hoàng Đình vẫn không chịu rút khỏi Lăng Tiêu Sinh Cảnh, chúng ta tự nhiên sẽ giúp bọn họ rời đi.
- Duy Nhất, chiến đấu là để không phải chiến đấu nữa.
- Là để cho toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh không rơi vào chiến hỏa, không để cho Tả Khâu Môn Đình và Tuyết Kiếm Đường Đình trở thành vật hy sinh cho cuộc đấu pháp của Độ Ách Quan và Kiếm Đạo Hoàng Đình. Ta vẫn luôn cho rằng, ngươi nhất định sẽ đồng ý, nên mới không cho ngươi biết quá sớm.
- Nhưng bây giờ, ta thay đổi chủ ý rồi... Ta sẽ đích thân đi đón nàng về.
Lý Duy Nhất chìm vào trầm tư, khẽ lắc đầu:
- Đại cung chủ đi đón người, vậy chẳng phải kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao? Hơn nữa, ngươi lấy thân phận gì, tư cách gì để nhúng tay vào chuyện này? Chuyện Tiểu Điền Lệnh và Tử Mẫu Tuyền khiến thiên hạ đều biết, đám lão gia hỏa của Kiếm Đạo Hoàng Đình chắc chắn sẽ mượn cớ này, mượn chuyện Tuyết Kiếm Đường Đình phản bội Lăng Tiêu Cung để giễu cợt và chế nhạo. Ngươi sẽ thua khí thế trước, rơi vào hoàn cảnh khó xử tiến thoái lưỡng nan.
- Biện pháp tốt nhất vẫn là sách lược cũ, ta ra mặt giải quyết. Đại cung chủ cùng đi, uy hiếp những Siêu Nhiên của Kiếm Đạo Hoàng Đình, không để bọn họ phá hỏng quy củ. Còn Sư Đà Vương thì trực tiếp đối thoại với Kiếm Thiên Tử.
- Như vậy, sau khi bá tánh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh hiểu rõ chân tướng, sự thù hận đối với ngươi cũng có thể vơi đi, ngươi mới có thể danh chính ngôn thuận trở về chủ trì đại cục.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy Đường Sư Đà, Lý Duy Nhất đã hiểu rõ giao dịch của hai người bọn họ.
Đại cung chủ giúp Đường Sư Đà hóa giải Tam Sinh Chú, giúp Tuyết Kiếm Đường Đình thoát khỏi sự khống chế của Kiếm Đạo Hoàng Đình.
Mà Đại cung chủ cần mượn trận chiến này, mượn ân tình của Tuyết Kiếm Đường Đình đối với Thành Lăng Tiêu, mượn thanh danh Tuyết Kiếm Đường Đình giải quyết nguy cơ Tử Mẫu Tuyền, mượn hành động lấy chiến để ngừng chiến, mới có thể quay về Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Đường Sư Đà rất hiểu lợi ích từ sự khôi phục tiên đạo long mạch ở Đông Hải quá lớn, Tuyết Kiếm Đường Đình không thể chống đỡ nổi, chỉ có Đại cung chủ và Vụ Thiên Tử trở về mới có thể ổn định đại cục.
Có lẽ Đường Sư Đà đối với Đại cung chủ vẫn còn định kiến, nhưng... Vụ Thiên Tử trở về rồi!
Ngọc Dao Tử đi ra bên ngoài khách điếm, nhìn Đường Sư Đà:
- Ta không nói sai chứ? Chỉ cần nói chân tướng cho hắn biết, hắn tuyệt đối sẽ không chối từ. Lý Duy Nhất, Đường Sư Đà, chúng ta cùng tới Kiếm Đạo Hoàng Đình đón Đường Vãn Châu về nào, đánh lùi sự thèm khát và tham lam của bọn họ. Vẫn là câu nói đó, đánh thắng thì cùng nhau hưởng thụ, đánh thua thì cùng gánh vác.
- Đi ra khỏi thành cùng ta, tới Hoàng Giang.
- Vù!
Ngọc Dao Tử hóa thành một luồng sáng xé toạc bóng tối, bay ra khỏi biên thành Hoàng Giang.
Trong lòng Đường Sư Đà chấn động dữ dội, sau đó chắp tay sau lưng, xé gió biến mất trên đường phố.
Lý Duy Nhất nhìn chiếc hộp gỗ và quyển sổ trên bàn, trong lòng bùi ngùi, có chút trống trải.
Hắn đóng nắp hộp gỗ lại, nắm chặt trong tay, sau đó thu vào Túi Càn Khôn.
Hắn thi triển thân pháp, tựa như lôi điện, uốn lượn ngoằn ngoèo nhảy vọt trên các tòa kiến trúc, cuối cùng, đáp xuống bờ Hoàng Giang nước chảy cuồn cuộn không ngừng ở ngoài thành.
Ngọc Dao Tử ngạo nghễ đứng giữa không trung, lưu ly quang hoa tỏa ra trên người nàng soi sáng vạn dặm bóng đêm.
Từ biên thành đến Đông Hải, bóng tối U Cảnh dọc theo hai ngàn dặm Hoàng Giang lập tức tan biến, được thanh tẩy sạch sẽ.
Phong thái của nàng thướt tha, lơ lửng trên không, nhìn Lý Duy Nhất bên bờ sông nói:
- Hai năm trước, ta đã có thể luyện hóa trớ quái Âm Phật Sắt, nhưng vì lời hứa với ngươi, cho dù chiến đấu có gian khổ đến đâu, hoàn cảnh có nguy hiểm đến nhường nào, cho dù bị trọng thương, ta cũng không luyện hóa. Vì ta đã hứa với ngươi rồi, nhất định sẽ để ngươi gặp Ngọc Nhi lần cuối.
- Hôm nay, trớ quái chết.
- Ta, Ngọc Dao Tử, phá cảnh Khôn Nguyên bên bờ Hoàng Giang, bước vào hàng ngũ Võ Đạo Thiên Tử.
Câu nói cuối cùng vang vọng khắp vùng đất vạn dặm.
Từng câu từng chữ như âm thanh vọng từ cõi trời.
Vô số sinh linh bị kinh động, ngước nhìn lưu ly quang hoa tỏa sáng rực rỡ trong bầu trời đêm.
- Là Đại cung chủ, Đại cung chủ!
- Trời ạ, Đại cung chủ chứng đạo ở Hoàng Giang! Người xưa có câu, một người đắc đạo, khu vực xung quanh sẽ thay da đổi thịt, chúng ta cũng có thể nhận được lợi ích to lớn.
Trăm vạn tu giả của biên thành Hoàng Giang đều không kinh hãi, họ bước ra khỏi nơi ở, chen chúc kín khắp đường phố, ngước nhìn bóng hình tỏa sáng rực rỡ tựa như mặt trời của Ngọc Dao Tử. Sau đó, họ đồng loạt quỳ rạp xuống dập đầu bái lạy.
Pháp khí trong thiên địa sôi sục, cuồn cuộn hội tụ về phía Ngọc Dao Tử.
- Ầm!
Một tòa Thiên Địa Pháp Tuyền bất ngờ sinh ra từ trong hư không, tuôn ra pháp khí mênh mông cuồn cuộn xối lên cơ thể nàng.
Dựa vào Thiên Địa Pháp Tuyền này, biên thành Hoàng Giang trong tương lai, đủ để phát triển thành một tòa châu thành.
Cảnh tượng phi phàm hơn nữa bùng nổ, bầu trời giáng xuống thần hà ngũ sắc, mặt đất tuôn ra linh tuyền vàng rực, đá xanh hóa ngọc bích, cỏ dại biến thành tinh dược.
Giữa những ngọn núi liên tiếp xuất hiện điềm lành.
Thậm chí còn xuất hiện dị tượng Đại Xá Thiên Hạ trong truyền thuyết, vạn vật xung quanh sinh trưởng điên cuồng, tựa như được tha thứ khỏi mọi gông cùm trói buộc, trong một thời gian ngắn, không bị pháp tắc của thiên địa hạn chế.
- Lý Duy Nhất, trong lúc phá cảnh Khôn Nguyên, cửu tuyền của ta còn vượt xa kết tinh Uẩn Đạo, có thể giúp ngươi một khắc đoạt được công khổ tu của vài năm. Đồng thời củng cố căn cơ, bù đắp khuyết điểm đạo pháp của ngươi do luyện hóa lượng lớn Long Hồn Nguyên Quang, tu luyện quá nhanh.
Cửu tuyền của Ngọc Dao Tử hiện ra trong hư không, chín thác nước pháp lực trút xuống cơ thể Lý Duy Nhất ở phía dưới.
Đất dưới chân Lý Duy Nhất lập tức hóa thành chín màu, lan rộng ra tứ phía.
Dao động và khí tức của Ngọc Dao Tử khi bước vào cảnh giới Võ Đạo Thiên Tử rất nhanh truyền tới Lôi Tiêu Tông, Cửu Lê Tộc, Thành Lăng Tiêu, Tả Khâu Môn Đình, Đông Hải, Long Thành... Thậm chí còn làm chấn động Vong Giả U Cảnh.
Tín phù như hoa tuyết bay về phía các Sinh Cảnh.
Phía nam Doanh Châu, Võ Đạo Thiên Tử thứ sáu của Nhân tộc ra đời.